Thời gian này, chỉ cố gắng 1 tuần viết 1 bài viết thôi, không có thời gian để lục tìm các ứng dụng mới cho blog. Nhưng vì blog chỉ hiển thị tốt trên IE, mà lại hay bị virus, nên sẽ tìm 1 cách để nó hiển thị tốt trên FF luôn.
Cũng chỉ vì chơi game tới 1h30, viết nhật ký là tới 2h rồi. Thiếu ngủ nữa rồi. Sáng lúc sáng nằm ngủ nướng vài phút thấy hạnh phúc làm sao. Tiếp tục một ngày làm việc ào ào. Hôm nay có phần nặng hơn vì chuẩn bị mọi thứ để có thể nghỉ lễ thanh thản. Hệ thống mình đang quản lý hình như ngày nào không có chuyện là nó không vui hay sao đó, làm mình mất cả buổi chiều để sửa lại. Không biết có chắc chắn không nữa. Tối về lại làm một tiệc nhậu nhỏ nữa. Coi bộ mấy ngày gần đây ăn chơi khá nhiều.
Ngu dại sao mà thức chơi game tới 3h sáng luôn, mặt mày đờ đi, ngủ dậy người cứ tưng tưng. Đi dạy, vẫn cứ la và la, nhưng đôi khi thấy tội nghiệp thằng nhỏ ghê.
Trưa ăn cơm với 2 đứa, mấy ngày nay người ta đầu cơ gạo dữ quá, nên giá cơm cũng tăng lên. Chẳng hiểu nổi…
Về lại chơi game tiếp, cho tới khi đi đá bong luôn. Hôm nay có vài bạn nữ đi coi chúng tôi đá bóng (Nhu, Lan, Oanh, Trâm, Quỳnh, Nhã), trời lại mưa, ngẫu nhiên thật. Tôi cảm giác mệt hơn tuần trước nữa, người không còn sức, mới tập khởi động chút thôi mà thở chẳng ra luôn, muốn sốt luôn. Báo hiệu một ngày thi đấu kém cỏi.
Và sự thật đúng như vậy! Dù được chăm sóc tận tình bởi các bạn nữ, mua nước uống khăn lau chứ không phải nước đá lạnh như mọi khi. Chẳng di chuyển nhanh nổi, những pha ghi bàn của đội bạn không hẳn là lỗi của mình, nhưng vẫn thấy là nếu mình nhanh và đầu óc minh mẫn thì vẫn cản được. Tuy nhiên cũng hên ghi được 1 bàn khi phát bóng lên. Tỉ số cuối cùng là 5-3.
Nhưng về thì đi ăn chơi tiếp, dữ dội thiệt, hôm thứ 6 rồi mới đi xong, kiểu này chắc nghèo quá, rồi lại bị sếp mắng cho coi. 8h về mà Cường con gọi đi nhậu tiếp, đuối quá không đi nổi nữa. Ở nhà dành thời gian chăm sóc cho blog của mình, cả 2 ngày nghỉ mà chỉ toàn chơi và chơi không thôi. Sắp tới lễ lại đi chơi tiếp nữa rồi.
An im lặng. Lẽ ra không nên trả lời câu hỏi thứ nhất của Nam.
- Con gái luôn luôn thế! Chị cũng không ngoại lệ, chị muốn chứng tỏ gì? Muốn rằng anh ta sẽ nhìn chị bằng con mắt khác: À, hóa ra An cũng giỏi ra phết? Tiếc quá, sao mình lại chia tay An? Có phải chị muốn thế không?
- Chị muốn đánh với anh ấy một lần, thế thôi!
- Rồi sau đó thì sao?
- Chị cũng chưa nghĩ tới.
Ngày hôm qua anh đã nói chia tay. Không phải là nói thẳng, nhưng cái kiểu: mình đừng gặp nhau nhé, anh muốn được một mình. Thật ra chỉ là một cách nói khác của chia tay thôi. Cô hụt hẫng. Giá mà cô biết được khuôn mặt của mình lúc đó như thế nào. Chỉ biết khi xe anh đã đi khuất, cô mới giật mình nhớ ra rằng mình còn phải đi vào nhà.
Một đêm thức trắng với suy nghĩ làm thế nào để được gặp anh. Cái thời gian anh đưa ra sẽ là mãi mãi nếu như cô không làm gì. Cách duy nhất khiến cô có thể gặp anh là học chơi cờ vây. Anh đam mê nó như người ta nghiện game online. Anh luôn luôn có mặt trên KGS (1) từ khoảng tối đến sáng, cô biết rõ điều đó. Cô theo dõi từng trận đấu của anh, anh lên hay xuống kyu (2), anh đánh với ai. Hơn thế nữa, cô âm thầm lập ra kế hoạch luyện game cho mình.
Nam là người đầu tiên cô nghĩ tới có thể giúp cô luyện cờ vây. Thi thoảng Nam có gặp anh trên hội cờ nhưng Nam không biết anh là người cô yêu. Điều này thuận lợi cho kế hoạch của cô, và hơn thế nữa, trình độ của Nam hơn hẳn anh. Cô chăm chỉ luyện tập từ ngày này qua ngày khác. Những buổi tập đàn được thay thế bằng việc học joseki (3) và đánh thử trên KGS. Cô đăng ký một nick đầy nam tính và bắt đầu tập đánh. Ban đầu nick của cô là 25kyu. Cô nhìn thấy nick anh sáng lên trên KGS: 5kyu. Để đánh với anh, cô còn phải luyện tập nhiều.
- Chị đã đọc cuốn sách về "bài tập sống chết" em đưa hôm qua chưa?
- Đọc rồi, hiểu sơ sơ thôi.
- Hôm nay, em sẽ đánh với chị. Chị không cần đánh thắng em, chỉ cần chị áp dụng các bài tập đã học như joseki, fuseki cho đúng là được.
Bàn cờ được bày ra. Theo luật, Nam chấp An chín quân cờ. Cô đi trước. Cô đánh đúng như những gì đã học từ Nam, cô giành đất ở góc và chỉ lo làm sao có thật nhiều đất. Cô không thích đánh nhau. Khi Nam tấn công, cô chỉ đỡ mà không hề phản công lại. Nam bao vây cô, tranh chấp và cuối cùng lấy hết tất cả những gì cô chiếm từ lúc khai cuộc đến giờ. Cô đầu hàng.
- Chị biết không? Có câu nói là: "The game you play show the way you are". Để đánh nhau được với anh ấy, chị phải mạnh mẽ và quyết liệt hơn nữa trong cách đánh. Trong tình yêu cũng vậy, đôi khi cũng cần phải có sự dứt khoát.
Nam chỉ nói thế, rồi đi. Nam đi học ở cái đất nước xa tít tận châu Phi. Bây giờ chỉ còn một mình An tự mày mò và tự tìm cách quyết liệt với chính bản thân cô. An không ẩn mình dưới cái nick nam tính cũ nữa. Cô tạo một nick mang tên mình và bắt đầu đánh thật sự. Không còn kiểu vừa đánh vừa học với Nam như trước, giờ đây An rèn cho mình lối đánh cờ tấn công. Cô bắt đối thủ phải resign chứ không bao giờ đợi đến tàn cuộc. Vẫn là cô học theo lối đánh của Nam.
Số lần anh vào KGS xem cô đánh tỉ lệ với số kyu của cô tăng lên. Đôi khi anh đưa ra những lời nhận xét: hay thật, có tiến bộ đấy. Nhưng cô vẫn phớt lờ.
- Này, anh thật sự ngạc nhiên đấy! Em luyện cờ hồi nào vậy? Đánh với anh một ván nhé!
Tin nhắn của anh nhấp nháy trên màn hình chứng tỏ anh đang chờ câu trả lời của cô. Bàn cờ được mở ra, anh cầm quân trắng và không chấp. Theo luật, cô đi trước. Cô khai cuộc bằng nước cờ lưng lửng để người ta không hiểu cô muốn gì, giành đất hay đánh nhau. Anh chậm rãi đi, dồn quân của cô về phía góc để bao vây. Mục tiêu của anh là chiếm lấy trung nguyên. Cô phản công bằng đúng cách Nam đã dạy. Anh không thuộc nhiều joseki như cô nên thất bại liên tiếp từng đám quân.
- Anh resign đi!
- Anh chưa thua đâu, đánh đến tàn cuộc đi!
- Vô ích thôi, anh không còn cứu vãn tình thế được nữa.
Review cờ, cô chỉ cho anh thấy anh đã đi sai ở nước cờ nào. Đây là điều cô chờ đợi mấy tháng qua, nhưng khi nó đến cô lại không có cảm xúc gì đặc biệt lắm. Việc cô đánh thắng anh đã làm xôn xao hội cờ. Người ta mời cô tham gia giải đấu toàn thành mà không cần qua bất kỳ cuộc tuyển lựa nào.
- Mấy ngày nay hội cờ xôn xao về em, em làm mọi người thật bất ngờ!
- Em đã từng chơi cờ vây vì hi vọng sẽ gặp anh đấy, nhưng bây giờ gặp anh em thấy lý do ngày trước của mình thật ngốc!
- Em khác nhiều lắm! Em không hề có cách nói chuyện thẳng như thế này bao giờ!
- Ừ, nhiều lúc em cảm thấy mình không còn là mình nữa.
Dĩ nhiên An không còn nghĩ tới anh nữa. Cô mơ hồ mình đang chạy theo một cái gì đó vô hình. Không phải theo bản năng, không phải vì ai mà vì thói quen. Những nước cờ cô đi, dù sắc sảo nhưng không làm cô hài lòng.
Thư của Nam gửi về: "Chị biết tại sao chị cảm thấy trống rỗng khi đặt một quân cờ xuống bàn không? Vì nước cờ đó không phải của chị, đó là của em".
(1) Trang web đánh cờ vây online. (2) Trình độ của kỳ thủ. Số kyu càng thấp thì trình độ càng cao. (3) Thế cờ phổ biến.
Như một ngày cuối tuần, ngủ nướng cho sướng. Chiều game chút, máy cứ bị lag làm mình đánh chẳng đã tay gì cả.
Tối không ghé NVHTN, tranh thủ qua dạy cho thằng nhỏ để thứ 6 tới thi học kỳ. Tất cả những gì mình dạy, nó đã quên, đơn giản là vậy. Có lúc mình nghĩ có phải nó là một nạn nhân hay không? Nạn nhân của cuộc sống thị thành, của ganh đua bằng cấp, của dạy thêm học thêm. Và mình là người kiếm được tiền từ những sai lầm liên tiếp ấy. Thứ 7 không phải đi Thủ Đức nhưng sao mà thấy mệt mỏi ghê.
Sáng nay báo Tuổi Trẻ có viết một bài về những đứa trẻ ban đêm đi biểu diễn xiếc ở các quán nhậu, những tuổi thơ bị đánh mất. Đêm nay tình cờ sao lại đi tới quán ăn.
Tuy không gặp những người này nhưng lại gặp nhiều cảnh khác. Người đi bán bánh trái, đứa đi bán kẹo cao su, có đứa còn đem hoa hồng đi bán nữa. Rồi bán vé số, ăn xin, người hát rong vừa bán hàng, bói toán đủ cả. Tuy chỉ khác với Đà Nẵng là Đà Nẵng không có người ăn xin thôi nhưng cảm giác sao mà khác, dù những cuộc sống mưu sinh cũng chừng như vậy. Sau một đêm “làm việc” vất vả, họ sẽ kiếm được bao nhiều để có thể nuôi sống bản thân. Những con người đi mua vui cho kẻ khác, có bao giờ tự cảm thấy mình vui.
Một buổi tối thật vui với lớp, nhưng sao mình suy nghĩ nhiều như vậy. Mình hay suy nghĩ lung tung quá chăng?
Hôm nay kiểm tra thấy trang web mình đã vượt qua con số 30 người truy cập/ngày, trước đây chỉ dưới 10 thôi. Tự dưng vượt lên bất ngờ như vậy, vui thiệt. Ngày này sinh nhật bé Vy, cũng chẳng gọi điện về nhà, tin nhắn cũng không. Mình là thằng anh như thế nào vậy?
Một ngày cuối tuần, mong đợi đã đến, để có thời gian nghỉ ngơi. Chiều tranh thủ về sớm được chút rồi ngủ, ngon gì đâu. Đi học nghe báo cáo, thấy mấy nhóm báo cáo cũng không đến nỗi, thầy cho 8đ. Nhưng nghe anh Thọ nói tuần rồi nhóm mình báo cáo có 7đ à, chẳng hiểu tại sao? Tối về lớp tổ chức đi ăn đêm, hình như là 14 người. Để nhớ lại coi trí nhớ của mình tốt không: từ trái qua là Nhã, Ngọc, Thuỷ, Oanh, Vân, Quỳnh, Trâm, Lãm, Khải, Duy Hải, Thọ, Thịnh, Minh Hải và mình. Không ngờ trí nhớ tức thời của mình cũng còn khá. Từ ngày đi làm đề tài, có dịp tiếp xúc nói chuyện nhiều người, khả năng sáng tạo của mình cũng tăng lên lại, dù chưa đến mức tốt. Tối về nghỉ giải lao thôi. Mai được ở nhà cả ngày, tranh thủ giải trí và lên lịch công việc luôn.
Tối nay được nghỉ, thoải mái nghỉ ngơi chút chút, dành thời gian chăm sóc mình một chút. Nhưng vẫn chưa có thời gian để nhìn lại bản thân mình, soi gương coi mình đã trở thành con người như thế nào sao biết bao ngày bị cuốn phăng theo dòng nước.
Tờ báo Áo Trắng mình mua từ giữa tháng mà đến giờ chưa đọc xong nữa. Lịch trình thì vẫn chưa tạo ra, mình sẽ tạo lại cho phù hợp hơn nhưng không tạo nhiều áp lực như những gì đã soạn trước đây, đi theo nó đuối lắm. Rồi còn ý muốn viết bài để gởi báo nữa, sao cứ lần lữa đi mãi.
Mình không quen và không thích cuộc sống như thế này.
3 đêm liên tiếp thức khuya dậy sớm là mình chịu không nổi, sáng nay 9h30 mới chịu dậy. Hoảng hồn! Dậy lật đật nhanh đi lấy mẫu, rồi làm vụ nấu bánh plan nữa chứ. Tới đó nhanh chân ăn trưa xong là lên. Mọi chuyện đã xong xuôi, chỉ còn chờ nấu chin nữa là xong. Mình đã bỏ qua công đoạn chế biến rồi. Nhưng quá trình nấu cũng mệt nữa, cũng chỉ vì không có nhiều bếp để nấu, thế là đợi mất 2 tiếng mới nấu xong, nhưng ăn cũng ngon. Tuần nào cũng có trò để làm cả, lại còn hoạch định ra tuần sau ăn cái gì nữa chứ, tiếc là tuần sau mình không thể tham gia được.
Website chuyên về thế giới của teen. Giao diện màu mè khá đẹp, phân làm nhiều phần rõ rệt. Cách viết cũng thêm vào những từ lóng hay cách viết của giới teen bây giờ. Nhưng ấn tượng nhất với tôi là phần Đời sống, trong đó có phần “CÂU CHUYỆN THẬT CỦA TÔI”. Mặc dù không biết có thật sự là chuyện thật hay không nhưng mà có nhiều bài viết rất đáng để suy ngẫm về số phận của một con người, thay đổi như thế nào khi chịu một tác động nào đó. Cũng có thể là sự trải nghiệm, một kinh nghiệm hay là một bài viết nhằm giải bày và cần một sự sẻ chia.
Thế rồi mọi chuyện cũng giải quyết xong, dù hôm nay không báo cáo môn học nhưng mà bài vở cũng đã chuẩn bị xong xuôi. Có thể ngủ ngon được rồi. Tối về chơi game cho thoả mấy ngày chỉ học và học.
Sắp tới ngày lễ rồi, không biết tiền nong ra sao nhưng cứ đi chơi đã. Tuổi trẻ cố gắng khám phá khi có thời gian. Mình sống không phải vì tiền, nhưng đôi khi nó làm cho mình cảm thấy bị stress thực sự. Nhiều khi muốn đập tan đi tất cả, chỉ để cho mình thoát đi những gánh nặng bấy lâu trong long. Đâu phải lúc nào cũng bằng phẳng cả, thế nên đành chấp nhận sự thật như vậy thôi.
Thế rồi cũng báo cáo xong 1 môn nữa, chỉ còn 1 môn ngày mai nữa thôi là xong hết phần báo cáo. Trong những ngày này, tinh thần làm việc luôn cao độ, giải trí cũng tranh thủ. Cứ mong là trạng thái này sẽ giữ được lâu, nhưng nếu không lầm thì sẽ lại như cũ, trạng thái về lại ban đầu, tới đâu hay tới đó. Thói quen xấu vẫn chưa thay đổi được.
Hôm nay online, chị Hồng xuất hiện chat với mình. Đã lâu lắm rồi không gặp trên mạng, hình như cũng không nhắn tin gì cả. 2 chị em chat cũng khá lâu, nói chuyện trên trời dưới đất, công việc, học tập. Cuối buổi chị Hồng hỏi vì sao 2 chị em quen nhau, có phải quen qua chat không?
Chợt nhớ lại những ngày xưa, lúc mới biết thế nào là thế giới internet, suốt ngày ngồi online. Cũng là sự tình cờ, ngẫu nhiên mà mail gì đó của mình lại chạy vào mail của chị, thế là quen. Chắc là bà chị ấn tượng với văn phong của mình. Lúc ấy chị học ở Nga, mình thì mới vào Sài Gòn lạ lẫm. Lâu lâu cũng mail, nhắn tin rồi cho tới bây giờ 2 chị em vẫn chưa gặp nhau, nhưng ít ra cũng biết mặt qua mấy tấm hình.
Nhắc lại mới nhớ, cũng tình cờ quen em Châu qua mạng nhờ vào trang web “hoa thuỷ tinh”, nhưng rồi cũng chưa gặp mặt nhau. Có lẽ em nghe nhiều chuyện không hay về những cuộc gặp trên mạng nên có vẻ e dè. Thôi thì cũng đúng vậy, xác suất an toàn thấp lắm mà, em nói đôi khi không biết về nhau lại là 1 điều hay, thế nhưng nhỏ vào blog của mình thì biết kha khá về mình rồi ấy chứ. Không biết đầu óc sao mà quên cả số điện thoại và ngày sinh nhật của em, và của cả chị Hồng nữa. Tệ thật.
Đôi khi cuộc đời có những sự ngẫu nhiên, để cho chúng ta quen nhau. Dù muốn hay không, cũng chỉ là sự ngẫu nhiên; nhưng ít ra cuộc đời ta có thêm điều bất ngờ và mới lạ.
Rảnh rỗi quá mà, làm xong bài thi chẳng biết làm gì nữa, mà ở trong cũng chẳng làm được gì ngoài nằm ngủ. Thôi đi ra luôn cho rồi, vậy mà trước khi ra ngoài cũng ráng nặn ra 3 câu thơ nhảm nữa chứ.
Bài thi làm xong rồi Ngồi trong lớp nghỉ ngơi Nhưng đầu thêm nặng nhọc Thôi đi ra cho rồi.
Trong vòng có vài ngày mà sáng tác 2 bài thơ trong lớp học, thật là một câu chuyện nửa vui nửa buồn.
Vẫn làm những việc thường ngày này hay làm. Sáng nay anh Phú ghé viện chơi, lâu lắm rồi mới gặp, trưa ngồi lại ở căn tin chơi. Thế nên mới lại về trễ, mà chiều nay thi nữa chứ. Lên sớm nhưng cũng chẳng ôn gì, tranh thủ nằm yên nghỉ chút cho đỡ mệt, thiếu ngủ chưa đến mức trầm trọng nhưng nếu cố gắng dễ bị stress lắm.
Thi đề ra cũng đơn giản, tưởng đâu khó hay là bài dài lắm chứ, nhưng tới 90 phút để làm luôn, mới có 50 phút là làm xong rồi, dù chẳng muốn ra ngoài, thích ở lại tĩnh tâm hơn nhưng mà tự dưng người cảm thấy ngồi trong đó không khí không tốt cho sức khoẻ, đi ra luôn. Còn 2 bài báo cáo nữa thôi là có thể lai rai học bài cho tới lúc thi rồi.
Thường mình để ý là cứ mỗi lúc thi là mình nhớ lại những chuyện chưa làm được. Hay thường nghĩ đến những kỷ niệm xưa kia, vì lúc giải lao là mở máy lên coi lại những gì thuộc về ngày xưa.
Có biết bao chuyện cần để nói, biết bao tình cảm cần giải bày. Nhưng mà khả năng chữ nghĩa mình chỉ có vậy thôi, nên cần phải học, phải đọc để không phải là nâng cao cái gì, chỉ đơn giản là biết cách diễn giải được những gì mình suy nghĩ trong đầu thôi.
Thật ra trong cái đầu này, mình suy nghĩ bao nhiêu điều chưa thành hình thành dáng vậy, chưa thống kê được. Mà thống kê rồi sẽ làm gì, khi mà thời gian mình cứ giành để làm những gì mình thấy thích, mình muốn làm. Mà đa số là những chuyện không đâu, rảnh thật.
Nhưng ít ra thì mình vẫn cảm thấy hạnh phúc, cho tới bây giờ. Dù biết bao điều mệt mỏi phải trải qua hàng ngày, mình lớn lên trong những lần đó.
Giờ thật là thanh thản trong một căn phòng yên tĩnh, dù ngoài kia có gì, dù cho chỉ vài tiếng sau nữa có gì. Bình yên thật!
Mấy ngày hôm nay trời mát mẻ, chắc do ảnh hưởng của cơn bão số 1, làm người cũng dịu đi chút, chứ nóng hoài chắc điên mất. Một buổi chiều cách đây vài hôm, trời tự dưng đổ mưa, mát mẻ sang khoái, lâu rồi mới thấy trời đẹp như vậy dù hơi xám xịt.
Rồi lại một tuần nữa qua rồi, mà sao tuần nào mình cũng nói câu này vậy ta, có phải cuộc đời là những ngày mình ngồi đếm cho qua thời gian với tâm trạng chán chường?
Chiều mệt mỏi đi đá banh, những tưởng hôm nay sẽ đá không ra gì cả. Bên mình đi đông kinh khủng, bên kia chỉ có 1 dự bị thôi. Hôm nay có thể nói là “tàn phá” bên kia, tuy nhiên mình cũng bị thủng 3 hay 4 trái gì đó. Vấn đề là mình thi đấu rất tốt, ngay cả đá penalty mình cũng đỡ được mà; phong độ dần lấy lại được như thời đại học. Nhưng muốn như thời cấp 3 vàng son thì có lẽ cần thời gian nhiều nữa.
Mình hay nghĩ về thời xưa thiệt, đọc ở đâu đó (hình như là Lâm Tâm Như nói thì phải) là bạn đã già khi cứ ngồi một chỗ mà nhớ lại những gì của quá khứ. Nhưng mình chưa già mà, hehe.
Tối học bài để mai thi, mệt ghê, chưa hiểu hết gì cả. Đành mai đi sớm hỏi bài thôi.
Mới sáng chủ nhật, phải đi dạy kèm. Mà thằng này làm mình già đi nhanh quá, la mắng đến nỗi đầu óc căng ra luôn. Ôi! Ta già rồi mà trời còn muốn ta già thêm nữa sao.
Đã đi dạy cũng không ít nơi, nhưng thấy ai cũng học tệ vậy không biết, đâu phải là thành phố lớn như vầy là giáo dục tốt đâu, cũng chạy theo thành tích dữ lắm chứ. Thế nên có đứa lớp 9 rồi mà không biết -1 + 2 bằng bao nhiêu. Tụi nhỏ bây giờ phụ thuộc vào máy tính nhiều quá, trong khi một số phép toán chỉ cần tính nhẩm cũng thấy nhanh hơn rồi. Hôm nay có lễ hội tái chế ở công viên Lê Văn Tám, nhưng chắc không ghé chơi được rồi, phải học bài thôi.
Mình vẫn chưa dừng lại được, một chút thời gian dừng lại để nhìn kỹ lại mình chút, để coi thử mình đang đi đâu sao mà hối hả vậy. Có lẽ khi thi xong giữa kỳ và báo cáo xong sẽ dành thời gian ngồi lại chút.
Hôm nay lo làm báo cáo môn Xử lý nước thải sinh hoạt, để mai còn ôn bài thi giữa kỳ nữa. Lúc nào cũng vậy, đợi tới nơi rồi mới chịu làm. Nhớ lại lời thầy Hiển nói trước đây, lớp mình sức ì lớn quá, tất nhiên trong đó có mình, công nhận là vậy thật. Tối nay cu Tril đi về quê, nghĩ rằng cu Cường làm khuya, mình sẽ được một đêm yên tĩnh quý giá đã lâu không có. Ai ngờ My nhờ đi cài lại máy vi tính, tối về lại thấy cu Cường chình ình ở nhà rồi.
Thấy trang web của mình tuy cũng khá xinh đẹp, công phu nhưng hình như thiếu hình cho nó sinh động. Nên lên mạng đi tìm mấy trang blogspot để tham khảo người ta làm như thế nào.
Sơ qua thì mấy trang blog của nước ngoài chưa chắc chuyên nghiệp bằng mình. Nhưng họ có cách trình bày khá đẹp, tuy nhiên lại dài quá trong 1 trang, như vậy sẽ khó mà down về đọc hết được, mà kéo xuống đọc cũng mỏi tay thấy ớn luôn. Chưa tham khảo được cái nào cả.
Cuối cùng cũng hoàn thành xong một bài báo cáo. Nhưng mà đụng thực tế mới biết mình còn thiếu chút bản lĩnh, bị hỏi nhiều tự dưng quên đi nhiều chuyện. Cần phải rèn luyện thêm nhiều.
Còn thêm 2 bài và 1 bài giữa kỳ nữa, tuy còn nhiều việc phải làm như hệ thống xử lý đang làm mình làm mẩy chẳng chịu chạy hiệu quả gì cả; nhưng ít ra cũng làm mình thoải mái được một phần. Được 1 buổi ngon giấc rồi, 2 hôm nay thức khuya dậy sớm quá. Mai bắt đầu làm báo cáo tiếp. Ôi! Mình đang trôi đi đâu
Lúc rảnh thiệt rảnh, lúc bận thiệt bận, trong một ngày có cả 2 thái cực này cũng lạ thật. Nhưng không biết bận thực sự không, hay là chính mình cũng muốn tỏ ra là mình luôn bận bịu.
Tối đi học mà đầu óc nghĩ đi đâu không, xuống dưới sau ngồi cho thoải mái. Liếc ngang dọc thì chẳng thấy mấy người chịu lo nghe bài giảng, mà mình cũng vậy thôi, rảnh tới nỗi ngồi làm thơ được luôn mà. Đôi khi thấy mình cũng phí thời gian thật. Bất chợt có lúc thấy mình đang tồn tại vậy. Nửa đêm tự dưng người muốn đổ bệnh, khắp người cứng như là trong thịt có gì đó đang đông lại vậy, sợ kinh luôn. May là sáng ra lại hết.
Được trang web Alexa đánh giá cao là niềm tự hào của không ít doanh nghiệp có website. Nhờ những chỉ số người truy cập mà Alexa công bố, các website có thể kéo lượng quảng cáo lớn về phía mình.
Theo một số thông tin từ trong giới công nghệ thông tin, thực ra để được Alexa đánh giá cao không phải là quá khó. Vì các chuyên gia công nghệ thông tin Việt Nam đã tìm ra những chiêu lừa tài tình để vượt qua chỉ số đo thực của trang web này.
Nắm được tâm lý khách hàng, một số công ty thiết kế website còn đưa ra lời mời chào về những trang web mới được thiết kế nhưng số lượng người truy cập lên đến hàng triệu triệu người, nhiều nhà cung cấp dịch vụ còn mạnh miệng cam kết hoàn lại 100% phí dịch vụ nếu không đạt thứ hạng theo yêu cầu của khách hàng hoặc cam kết tăng 10 ngàn lượt truy cập mỗi ngày.
Các chuyên gia công nghệ thông tin cho rằng việc đánh lừa Alexa hết sức đơn giản và có rất nhiều cách. Phổ biến là cài đặt Alexa Toolbar và đặt trang chủ cho tất cả các máy tính của công ty mình hay cố gắng lôi kéo nhiều trang web link tới trang chủ của công ty mình để cải thiện thứ hạng.
Cũng có trang web tăng truy cập bằng cách sử dụng hoặc thuê mạng botnet để tự tấn công từ chối dịch vụ vào trang web của mình và đây là cách rất hiệu quả, có thể tăng thứ hạng nhanh mà khó bị Alexa phát hiện vì các truy cập được huy động từ nhiều máy tính hay cụ thể hơn là từ nhiều địa chỉ IP khác nhau.
Tinh vi hơn một chút thì dùng thủ thuật tạo ra các trang web con có kích thước cực nhỏ, nhúng bên trong trang web chính. Cách làm này tương tự bạn đặt hệ thống đếm người tại mọi cửa ra vào trong nhà nhưng bản thân hệ thống đếm đó lại không biết nhận dạng người vào phòng.
Như vậy, chỉ với khoảng 10 người vào nhà, hệ thống có thể đưa ra con số thống kê lên tới 1.000 người đã bước vào nhà.
Bằng những phương pháp trên, nhiều trang web Việt Nam mới ra mắt gần đây đã xuất hiện trong top 100 của Việt Nam, thậm chí có trang web Việt chỉ sau thời gian năm tháng xuất hiện đã nằm trong top 200 trang web hàng đầu thế giới. Điều này cho thấy chưa hẳn Alexa là chính xác 100% khi gặp phải cao thủ.
Hôm nay tự dưng nhận được quà của tía, gởi một đống bánh bột lọc cho mình. Sao không tiện thể gởi thêm một ít tiền chứ.
Tối nay vẫn đi học, bất ngờ cô cho bài tập làm trên lớp, hì hục làm ào ào cho tới lúc về vẫn chưa làm xong. Nhưng ít ra là thấy mình còn có chút tinh thần ham học, muốn giải quyết cho xong vấn đề. Nhưng còn nhiều chuyện chưa làm ghê đi, mong là sẽ kịp.
Theo một phân tích khoa học mới đây, đến cuối thế kỷ này, mực nước biển toàn cầu có thể tăng lên 1,5m, cao hơn dự báo trước đây của Ủy ban liên chính phủ về thay đổi khí hậu của Liên Hiệp Quốc (IPCC).
Theo báo cáo, được các nhà khoa học Anh và Phần Lan công bố tại một hội nghị khoa học ở Vienna (Áo), điều này sẽ gây ra những tác động to lớn đến các quốc gia ở những vùng thấp như Bangladesh.
Kết luận trên được đưa ra trên cơ sở xem xét mối quan hệ giữa nhiệt độ toàn cầu và mực nước biển trong hai thiên niên kỷ qua.
“Trong 2.000 năm qua, mực nước biển trung bình toàn cầu rất ổn định và thay đổi chỉ khoảng 20cm”, nhà nghiên cứu Svetlana Jevrejeva thuộc Phòng thí nghiệm hải dương học Proudman (POL) có trụ sở gần Liverpool (Anh) nói.
“Tuy nhiên đến cuối thế kỷ này, chúng tôi dự báo mực nước biển sẽ tăng từ 0,8 đến 1,5m. Sự gia tăng này sẽ diễn ra nhanh chóng trong vài năm tới khi kết hợp với quá trình tan chảy nhanh của các khối băng”.
Đây không phải là nghiên cứu đầu tiên cho rằng dự báo của IPCC về mức tăng mực nước biển là “quá dè dặt” (theo IPCC, đến năm 2100, mực nước biển toàn cầu sẽ tăng 28-43cm).
Năm ngoái, nhà nghiên cứu Đức Stefan Rahmstorf cũng đã đưa ra dự báo tương tự nhóm của tiến sĩ Jevrejeva, cho rằng mực nước biển sẽ tăng từ 0,5 đến 1,4 m vào năm 2100.
Dạo gần đây cảm giác thấy mình như là đang trôi qua cuộc đời hơi nhanh, gấp gáp lắm. Chẳng có thời gian để suy nghĩ sâu về một vấn đề gì cả.
Ngay cả đọc báo cũng đọc nhanh, tư duy nhanh. Nhưng với những truyện tiểu thuyết mà cũng đọc nhanh nữa, chẳng kịp nhớ hay cảm nhận nội dung của nó hay tới đâu nữa. Điều này đi chệch mục tiêu của mình rồi.
Hôm nay Tắc Kè chắc đã về quê rồi, ít ra cũng nhờ Ríp chở nhỏ đi uống café. Mà cũng thấy thảm cho mình, giờ muốn nhờ gì thì cũng chỉ có Ánh và Ríp thôi, mình cũng ít bạn đấy nhỉ.
Hôm nay ngày giỗ tổ Hùng Vương, được nghỉ một ngày không phải dậy sớm. Nên làm một giấc ngủ như chưa từng được ngủ. Mấy hôm nay có mơ nhưng vội vội vàng vàng đi làm nên chẳng nhớ được gì cả.
Kiểm kê lại những gì chưa làm với blog. Mới thấy là mình còn 1.84 GB hình nữa chưa up len, chắc phải tháng sau mới up dần lên. Và trong tháng 5 sẽ up lên toàn bộ hình. À mà còn một đống phim nữa, chắc phải convert rồi up lên.
Nhận thấy hình xóm trọ sao thấy ít ghê đi, nhưng kiểm tra lại thì thấy đa số toàn hình "không dám đưa lên", ráng "chắt lọc", "giảm giá" xuống lắm mới tìm được thêm vài hình có thể tạm chấp nhận được. Sao chẳng kiếm được hình nào tử tế vậy nè trời.
Giới thiệu các bạn trang web download manga Salad Days (những ngày nông nổi) (từng được xuất bản ở Việt Nam với tên Hội Mắt Nai). Salad Days là một chuỗi các truyện tình ngắn (từ 1 – 3 chương) về tình cảm của những đôi bạn còn học sinh, những tháng ngày đẹp nhất của một người.
Các bạn click vào đường link để down về xem, tất nhiên là tiếng Anh rồi (kiếm đâu ra tiếng Việt chứ), nhưng mà đọc rất hay. Thưởng thức để nhớ lại thời vàng son nha các bạn. (Vì trang web này cho down khá dễ dàng nên mình chưa upload lên những file mình đã down, cũng vì chưa rảnh mà)
Mà thấy lạ thật, lúc ở bên bạn bè vẫn vui vẻ, nói cười ào ào vậy. Nhưng khi một mình, vẫn có cảm giác là mình bị stress, có một mầm mống nào đó đang âm ỉ trong lòng vậy. Chẳng hiểu nổi mình nữa.
Phải chăng mình không quen chịu áp lực cao, mà mình chỉ thích ở nơi thông thoáng như Đà Nẵng thôi, rảnh đi dạo dọc biển chơi. Sài Gòn này muốn đi dạo đúng nghĩa cũng khó, trời nóng nực, khói bụi tùm lum, chạy long nhong cũng đổ mồ hôi. Nhìn cuộc sống về đêm ở đây đôi khi cũng làm mình chóng mặt. Ôi muốn làm thơ quá, mà trời nóng nực làm thơ cũng chẳng muốn về. Sáng dậy sớm để đi tham quan, người đờ đẫn gì đâu luôn. Chưa tham quan gì cả mà lớp đã lo tới chuyện đi chơi rồi. Nhưng mà lúc về mệt quá nên chẳng muốn đi xa, đi ăn cơm rồi về. Ngủ một giấc ngon thiệt ngon. Tối chẳng có chương trình gì, nên ghé NVHTN chơi, không ngờ có ca nhạc ở đó, nhiều ca sĩ nổi tiếng. Đứng có 2 giờ mà lưng mỏi kinh khủng.
Một số bạn than phiền là không vào blogspot của Google được, nay tui viết bài giải đáp và cách khắc phục tình trạng này. (có sử dụng một số tư liệu trên mạng)
Thứ nhất: vì sao không vào được blogspot Blogger.com, một dịch vụ blog miễn phí nổi tiếng của Google và hiện có số người sử dụng lớn thứ hai thế giới hiện nay đã bị chặn đứng bởi VNPT. Những người sử dụng dịch vụ blog của Blogger.com chỉ có thể đăng nhập vào tài khoản của mình, còn blog của họ (vidu.blogspot.com) thì người khác không thể xem được. Số lượng người sử dụng dịch vụ internet của VNPT đang chiếm đa số, vì vậy đây là một thiệt thòi không nhỏ cho chính những người sử dụng và cho cả Blogger.com.
Những tưởng rằng chỉ có Blogger.com phải chịu số phận này, nhưng không may, lại có một đại gia khác cũng bắt đầu phải chịu chung số phận, đó là Wordpress.com. Thời gian gần đây, các thuê bao internet của VNPT cũng không thể truy cập được các blog tại Wordpress.com, mọi người chỉ có thể loanh quanh ở trang chủ của Wordpress.com và tất cả cũng chỉ được có thế, họ không thể xem được bất cứ blog nào sử dụng dịch vụ mà Wordpress.com cung cấp.
Thứ 2: Cách khắc phục như thể nào? Qua nhiều lần thử, tui rút ra được 2 cách có thể sử dụng được Cách 1: Bạn truy cập vào trang http://hidip.net Sau đó bạn gõ địa chỉ bạn muốn truy cập vào, nhấn nút Go.
Tuy nhiên trang web này không hỗ trợ tốt lắm đối với các blogspot có sử dụng RSS
Cách 2: sử dụng proxy Trước tiên cần biết proxy là gì: Khi lên mạng, máy bạn sẽ có 1 địa chỉ IP giống như điện thoại vậy. Để che giấu địa chỉ này đi thì bạn cần dùng đến proxy là một địa chỉ IP khác có hoạt động... Muốn biết địa chỉ bạn đang sử dụng, truy cập vào http://www.ip2location.com
Dùng Proxy cũng như bạn đi đường vòng vậy thôi. Chẳng hạn bạn từ VN vào 1 trang Web ở Mỹ chẳng hạn, nhưng lại không đi trực tiếp mà đi vòng qua 1 "cách cửa" (proxy) tại Hàn Quốc chẳng hạn rồi mới đến Mỹ. Site ở Mỹ sẽ hiểu là nó giao tiếp với 1 IP ở Hàn Quốc chứ không phải ở VN, thông tin phản hồi cũng vậy nó sẽ qua Hàn Quốc trước rồi về VN.
Nói chung là Proxy làm đại diện cho bạn, giống như bạn nói chuyện với 1 người nước ngoài có thông dịch viên vậy, người thông dịch chính là anh Proxy. Bạn nói chuyện với anh nước ngoài nhưng anh ta lại nghĩ mình nói chuyện với anh thông dịch chứ chứ không phải bạn (đây chính là cách giấu IP).
Ích lợi của Proxy là khi bạn muốn giấu IP của mình, chẳng hạn một số ISP ở VN chặn ko cho bạn vào 1 số trang Web nào đó, bạn có thể dùng Proxy để vào.
Để dùng Proxy duyệt web, trong IE (Internet Explorer) bạn vào: Tools/Internet Option/Connections/LAN Setting và chọn phần Proxy Server. Điền địa chỉ Proxy và Port vào. Đối với FireFox, bạn vào: Tool/Options/Advanced, thẻ Network, bấm vào Settings ở phần Connection, chọn Manual Proxy Configulation và điền địa chỉ vào
Bấm vào Proxy list, sẽ hiện ra cho bạn 1 dọc các địa chỉ gồm 4 cột: IP, Port, Type và Country. Bạn nên chọn Ip nào có Type “high anonymity” hoặc “transparent”. Copy IP và Port vào trong IE.
Ở giữa trang web có một dòng có 6 giá trị dạng thanh xổ, bạn cứ việc chọn kiểu mình thích, theo tôi quan trọng nhất là giá trị Reliability (mức tin cậy), nên chọn More than 75% để đảm bảo chắc ăn. Bấm Select, sẽ hiện ra cho bạn các địa chỉ thoả mãn yêu cầu ở bên dưới, mỗi lần 10 giá trị. (theo trải nghiệm, proxy của Ả rập Saudi xài tốt lắm, rất ít bị đứt gánh giữa đàng)
Từ bây giờ bạn có thể vào blogspot được rồi. Nếu không muốn xài IP này nữa, bạn bỏ chọn phần Proxy Server
Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn T.Ư cho biết, mùa hè năm nay tại nhiều địa phương, đặc biệt ở khu vực Tây Bắc và Bắc Trung Bộ, sẽ xuất hiện nắng nóng gay gắt chưa từng thấy hoặc chưa từng xảy ra tại những nơi này.
Cuối tuần này sẽ bắt đầu xuất hiện đợt nắng nóng đỉnh điểm đầu tiên của mùa hè năm nay. Dự báo cho thấy, Hà Nội là một trong những vùng có nhiều khả năng nhiệt độ sẽ cao hơn trung bình mọi năm.
Số đợt nắng nóng đỉnh điểm, thậm chí là địa phương nóng nhất trong khu vực Đồng bằng Sông Hồng.
Cũng theo dự báo, nắng nóng đỉnh điểm của mùa hè năm nay sẽ có khoảng 9-10 đợt, tương đương với năm 2007. Tuy nhiên, nhiệt độ trung bình nhìn chung lại thấp hơn một chút so với mức 35-37 độ C năm 2007.
Bất thường về thời tiết đáng chú ý của năm nay, theo dự báo, là liên quan đến bão lũ với những cơn bão rất phức tạp. Cùng với đó, hiện tượng tố lốc và lũ quét, những hiện tượng thời tiết nguy hiểm sẽ xảy ra với tần suất nhiều hơn, mạnh hơn.
Dự báo năm nay có khoảng 6 -7 cơn bão mạnh ảnh hưởng đến Việt Nam. Đặc biệt, sẽ có những đợt mưa tập trung trong thời gian ngắn gây ra lũ lớn cục bộ ở một số nơi. Riêng khu vực miền Trung có nguy cơ cao tái diễn lũ chồng lũ như đã từng xảy ra trong năm 2007.
Bên cạnh đó, cũng không loại trừ lũ có thể xảy ra ở những vùng chưa bao giờ có lũ.
Bà Nguyễn Lan Châu, Phó Giám đốc Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn T.Ư cho biết hiện đang là thời kỳ chuyển giao mùa, có sự hoạt động, giao tranh giữa nhiều đới gió nên có không khí lạnh và không khí nóng hoạt động song song.
Dự báo sau đợt nắng nóng vào cuối tuần, từ 11/4 tới sẽ có đợt không khí lạnh tràn xuống miền Bắc, tuy nhiên, đợt không khí lạnh này chỉ làm dịu chứ không gây lạnh như trước.
Liên quan đến thông tin nhiệt độ có thể lên tới 38 độ C vào cuối tuần này, bà Lan Châu cho biết, đợt nắng nóng này không có gì bất thường. Những năm trước thời điểm này đã có những đợt nắng nóng với nhiệt độ cao hơn. Điển hình cuối tháng 3/2007 nắng nóng đã diễn ra tại Tương Dương (Nghệ An) với nhiệt độ lên đến 42,2 độ C.
Tháng 2/2006, cũng đã có đợt nắng nóng đầu tiên. Dự báo đợt nắng nóng đầu tiên của mùa hè này kéo dài trong vòng 2-3 ngày, nắng nóng 38 độ C chỉ xảy ra ở vùng Tây Bắc và Bắc Trung Bộ, chủ yếu ở vùng Con Cuông, Tương Dương (Nghệ An).
Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn T.Ư, diễn biến thời tiết hiện nay rất phức tạp. Trước kia một số hiện tượng như La Nina, El Nino khoảng 10 năm xuất hiện 1 lần, nhưng bây giờ, khoảng thời gian đó đã bị rút ngắn, chỉ còn từ 4-5 năm, kéo theo đó La Nina bị suy giảm về cường độ tác động.
Nhìn chung, trong thời gian tới, thời tiết sẽ có nhiều diễn biến rất bất thường, những hiện tượng chưa từng xảy ra sẽ xuất hiện, thậm chí với tần suất khá lớn. 24H.COM.VN (theo Tiền Phong)
Cứ tưởng mình đã đá được cú đá 540 độ rồi chứ. Giờ coi người ta đá mới biết mình là… ếch ngồi đáy giếng. Còn thiếu động tác nhảy cao lên nữa. Công nhận tụi này đá đẹp và nhanh. Khúc cuối còn có cú đá 900 độ nữa. Biết khi nào mới luyện được đòn này.
Mới coi lại những gì mình đã làm được trong năm mới này. Năm ngoái đã làm được 75 bài thơ, một con số cũng đáng ghi nhận khi tài sản của mình chỉ hơn 300 bài.
Vậy mà năm nay đã qua 3 tháng rồi mà chỉ làm được 11 bài, cứ mỗi lần muốn làm 1 bài, ý tưởng có nhưng chẳng làm ra được 1 câu ra hồn, đành gạch bỏ đi. Nhưng ít ra cũng an ủi được phần nào là 3 tháng đầu năm ngoái cũng chỉ làm được 14 bài thơ thôi.
Đôi khi nghĩ mày nói có lý đó Ánh, sáng tác là dựa vào cảm xúc, không dựa vào chỉ tiêu đặt ra là đạt được, nhưng ít ra nó cũng là cơ sở động lực để mình hướng tới chứ. Vì không phải bài thơ nào cũng hay, với tao chỉ cần 20-30% là tốt rồi, chứ đa số là cảm xúc về một điều phũ phàng nào đó, chẳng có ý nghĩa gì. Có ông thầy chia sẻ với tao rằng, làm thơ phải nghĩ đến cái nhân văn, thì thơ mới hay. Còn tao, chỉ biết viết về hiện thực bày ra trước mắt, nên đôi khi chẳng dám đưa ai coi cả. Vì họ nghĩ mình là người bi quan.
Vẫn làm việc bình thường chứ bạn, cố gắng lên nhé.
Cuối cùng đã xong một bài tập, còn 3 cái nữa. Đã liên tiếp 3 buổi chiều ngồi gặm bánh mỳ, làm mình giờ đuối kinh khủng.
Dù mệt mỏi, đôi khi cũng bực mình, nhưng không hiểu sao đôi khi vẫn đùa vui, chọc cười người khác được. Có lẽ mình đã tiến bộ, chuyển tiếp lên được 1 bậc nữa rồi. Nếu như vậy thật là điều đáng mừng. Cuộc sống giờ ngoài việc kinh phí cấp trên rót xuống hơi hạn hẹp, còn lại thì ổn và tốt cả. Chắc cố gắng viết vài bài báo gởi mới được, có ý tưởng rồi mà chẳng chịu động tay.
Ngày nay website của những tờ báo lớn trên thế giới luôn có một phần kết nối trực tiếp đến blog của những cây bút có uy tín. Chủ nhân các blog này không hẳn là nhà báo nhưng công việc viết blog giúp họ có được nhiều tiền và trở nên nổi tiếng. Những blogger này đã làm việc quá sức và mới đây đã có ba người đột quị, hai trong số tử vong.
Cách đây hai tuần, Russel Shaw, một blogger quen thuộc viết cho các trang web của ZDNet, TMCNet, Weblogs Inc, Huffington Post… đã qua đời ở tuổi 60 vì bệnh tim. Trước đó vào tháng 12-2007, một blogger nổi tiếng khác là Marc Orchant cũng qua đời ở tuổi 50 vì các bệnh liên quan đến tim mạch. Cũng trong tháng 12-2007, blogger Om Malik, 41 tuổi, bị đột quị nhưng may mắn vẫn còn sống. Tuy chưa có kết luận chính xác về cái chết của hai blogger nói trên nhưng gia đình và bạn bè của Shaw cũng như Orchant đều khẳng định là do họ viết blog quá sức.
Những blogger khác than phiền rằng họ bị tăng hoặc sụt ký đột ngột, mất ngủ, kiệt sức và mắc phải rất nhiều chứng bệnh khác bởi vì phải đảm bảo thông tin có mặt trên blog một cách liên tục cũng như nhanh nhất.
Ông Michael Arrington, người sáng lập và là đồng biên tập của TechCrunch - một trang công nghệ thông tin rất nổi tiếng, thu được hàng triệu USD tiền quảng cáo, cho biết: “Tôi vẫn chưa chết. Có vài thời điểm tôi bị căng thẳng tột cùng và phải nhập viện. Bạn không bao giờ có thời gian rảnh - kể cả khi ngủ - vì khi đó bạn đang lo lắng sẽ mất một câu chuyện hay. Thật tuyệt vời biết bao nếu không có blogger nào viết trong khoảng từ 8 giờ đến sáng và điều đó không bao giờ xảy ra”. Arrington thừa nhận kể từ khi bắt đầu viết blog, ông bị tăng gần 15kg, mất ngủ và biến nhà trở thành văn phòng.
Hiện nay không rõ những người viết blog được trả tiền bao nhiêu nhưng theo các con số có được, các blogger viết cho những website lớn có thể kiếm được 30.000-70.000 USD/năm. Đối với những blogger chịu khó “cày bừa chăm chỉ”, số tiền họ kiếm được có thể lên đến sáu con số.
Các blogger cạnh tranh nhau từng phần trăm giây một, bởi vì chỉ cần bài viết được đưa lên mạng sau người khác thì sẽ bị mất tiền quảng cáo. Ngoài chuyện quảng cáo thì theo blogger Mitch Radcliff, nguyên nhân thứ hai là mong ước đưa những tin tức sốt dẻo nhất nhằm tăng lượt truy cập.
Mat Buchanan - 22 tuổi, vừa tốt nghiệp ĐH New York, hiện đang viết blog cho Gizmodo - cho biết mỗi ngày anh ngủ khoảng năm giờ, dành phần hết thời gian còn lại để viết blog và thường không có đủ thời gian để ăn một bữa ra hồn. Thay vào đó Buchanan pha cà phê chung với thuốc cung cấp protein để đảm bảo năng lượng.
Tuy Buchanan thừa nhận “nhiều lúc tôi chỉ muốn được nằm” nhưng anh tỏ ra rất thích thú với công việc. Anh nói: “Tôi cảm thấy thích thú khi mỗi ngày có vài ngàn người đọc bài viết của mình”.
Trước sự canh tranh quá khắc nghiệt, Radcliff lo ngại các blogger chỉ chăm chăm chạy theo số lượng và độ nhanh nên dần dần họ trở thành những nhà báo tồi khi chỉ có thể cung cấp đầu tin nhưng lại không đủ thông tin cần thiết cho bạn đọc.
Trước sự kiện hai blogger qua đời khi đang làm việc, New York Times đã có một bài viết dài về vấn đề sức khỏe và cách làm việc của blogger. Tuy nhiên hiện vẫn còn quá sớm để có thể nói rằng đây là một vấn nạn thật sự. Bởi vì theo Cục Thống kê lao động của Mỹ, tỉ lệ tử vong của người làm trong lĩnh vực CNTT là 1,9/100.000 người, trong khi đó con số này dành cho giáo sư, doanh nhân là 3,1/100.000 người và đối với nghề nguy hiểm nhất là ngư dân thì tỉ lệ lên đến 10,8/100.000 người. (Theo New York Times) Sưu tầm từ tuổi trẻ online http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=251850&ChannelID=16
Vui và buồn! Đó là hai trạng thái cảm xúc mà cả ban tổ chức lẫn nhiều người đi dự lễ hội hoa anh đào (sakura) Nhật Bản lần 2 diễn ra tại Hà Nội trọn ngày chủ nhật 6-4 đều có.
"Vui thì đã rõ: hơn một vạn người, chủ yếu là bạn trẻ, đến với lễ hội - chứng tỏ giới trẻ VN không thờ ơ với những sự kiện văn hóa và mang tinh thần học hỏi, hội nhập. Buồn vì một số bạn dự lễ hội mà có nhiều thái độ ứng xử không hiểu nổi nơi công cộng!" - một thành viên ban tổ chức lắc đầu.
Ban tổ chức lễ hội đã mở hết các cánh cổng để khách vào. Tuy nhiên, nhiều bạn trẻ công kênh nhau bật tường rào để vào trong trước những ánh mắt ngỡ ngàng của nhiều người Nhật đang xếp hàng vào cổng cạnh đó. Hai thiếu nữ Nhật với trang phục kimono sợ đến phát run lên nép mình vào hàng rào khi có bạn trẻ cười sỗ sàng: "Đẹp quá, cho đây sờ thử một cái!".
Ban tổ chức đã bố trí các gian hàng trưng bày và bán các loại thức ăn nhanh, ăn nhẹ ở hai phía sảnh lễ hội. Nhưng chưa đến 13g, toàn bộ hai bên sảnh ngập rác, trong khi các thùng rác được bố trí hầu như trống rỗng!
Khoảng 15g, khi lễ rước kiệu Yosakoi từ trung tâm tiếng Nhật trên phố Núi Trúc tới khu vực Trung tâm triển lãm Giảng Võ chưa dứt thì khá đông bạn trẻ cả nam lẫn nữ ào ạt, xô đẩy nhau tới ba cây hoa anh đào thật (mà nhiều nghệ nhân đã mất nhiều thời gian để ghép từ 300 cành hoa) tranh nhau... bứt hoa bẻ cành! Trong chớp nhoáng, những cây hoa anh đào bị "tiêu diệt" gọn. Bảy cây hoa anh đào giả, hoa làm bằng lụa cùng với đèn lồng được ban tổ chức bố trí các góc sân cũng bị bẻ trụi. Thậm chí những dàn lưới treo lơ lửng hoa anh đào cũng bị nhiều bạn kiệu nhau lên "thanh toán" nốt!
Hành động đáng xấu hổ
Ngay tại lễ hội, nhiều bạn trẻ chứng kiến đã có một cảm giác chung: "Đáng xấu hổ với những người bạn Nhật"!
Đưa cháu gái đi dự lễ hội, bác Hà Thu Anh, khu tập thể Ngọc Khánh (Hà Nội), luôn để mắt trông chừng và dặn cô cháu gái 15 tuổi: "Không được bứt một cánh hoa anh đào!". Khi chứng kiến cảnh "tàn phá” vào cuối buổi chiều, bác Thu Anh lắc đầu ngán ngẩm: "Thật đáng xấu hổ!" .
Khi chứng kiến cảnh các bạn trẻ VN tranh giành nhau bứt hoa bẻ cành, cô giáo Iurumi khá ngỡ ngàng hỏi các học trò VN của mình: "Như vậy là sao?". Học trò của cô không biết trả lời thế nào. Cô giáo Iurumi lắc đầu: "Ở Nhật, các bạn trẻ đều rất tôn trọng văn hóa công cộng và vì lợi ích chung".
Hôm nay phải làm bài tập để nộp nên dành thời gian nghiên cứu bài, cũng đã lâu rồi không chịu đọc sách nhỉ.
Tối đi học, không ngồi bàn đầu nữa. Ngồi bàn sau để thay đổi vị trí chút, mà còn để viết bài cảm nghĩ cho báo Tuổi trẻ nữa. Thời gian không có để viết, nhưng vì bức xúc quá nên phải viết cho biểu lộ được cảm xúc của mình đối với vấn đề ý thức cộng đồng của một bộ phận lớn mọi người còn kém lắm.
Cũng vì họ nghĩ điều đó không nghiêm trọng lắm, hay họ chưa nghĩ tới các mặt sâu hơn của vấn đề. Khi mình biết điều đó ra sao thì mình nên lên tiếng, góp phần cho xã hội tốt hơn, dù chỉ là phần rất nhỏ.
Đôi khi vui và buồn chỉ như một sợi dây thừng có 2 múi quấn quanh nhau. Vui đó, buồn đây, rồi lại vui tiếp. Khi buồn, đừng nghĩ bi quan, vì bất chợt tự dưng một niềm vui nho nhỏ sẽ kéo mình ra khỏi những stress liên miên.
Một ngày vẫn làm những công việc như thường ngày. Bỗng buổi tối tự dưng nhận được 7 tin nhắn liền, mọi ngày kiếm 1 tin nhắn cũng không ra. Chủ yếu là tin vui. Tối học xong theo nhóm đi ăn, lâu rồi mới tụ họp đông đủ vậy. Bé Vy nhắn tin bảo mai đi thi đấu bóng chuyền toàn quốc ở Huế, nếu thi đấu tốt thì có thể tự hào với anh nó rồi, chỉ được cái huy chương của thành phố. Còn nó vài huy chương rồi, mà em phải hơn anh chứ.
Phần mềm dùng để cắt 1 file lớn thành những file nhỏ hơn để tiện việc sao chép, upload, gởi file.
Cứ việc chọn kích thước file sau khi cắt. Vì dụ cắt file 100MB thành các file nhỏ 5MB, "cái cưa" sẽ làm việc cưa file thành từng mảnh, cuối cùng được 20 file 5MB và 1 file dùng để kích hoạt nối các file lại với nhau. download link http://www.megaupload.com/?d=9YSKAE90 (cũng không biết đã tiêu link chưa, phần mềm sử dụng được liền đó)
Buồn buồn, ngồi viết lại mấy bài viết. Giới thiệu một số phần mềm luôn Phần mềm tìm password file pdf
dùng để phục hồi hay bẻ khoá password của các file pdf, sử dụng không đến nỗi khó. download ở http://www.megaupload.com/?d=G58D8Y7U (bản sử dụng ngay)(không biết link đã tiêu chưa nữa)
Bài văn đăng trên Áo trăng, làm mình suy nghĩ: thế nào là trả ơn, thế nào là vô ơn.
Trung tâm y tế huyện gửi công văn xuống trạm y tế xã, với nội dung đại khái là: Dự án y tế cộng đồng có mở một lớp học đào tạo nhân viên y tế thôn bản, nhằm trang bị một số kiến thức cơ bản về sơ cấp cứu tại thôn. (Có hỗ trợ một ngày bảy nghìn đồng trên một người cho việc đi lại và ăn uống bữa trưa). Yêu cầu mỗi thôn cử một người.
Công văn chuyển xuống. Người này đùn đẩy người kia. Không ai nhận đi vì lớp học xa nhà, rồi người thì còn gia đình, con cái. Người lại chê không bõ công. Mà sau khi học xong làm việc lại không có lương, nên ai cũng tránh. Chỉ còn hắn là "ăn không ngồi rồi". Hắn được điều đi học lớp đó. "Còn hơn suốt ngày đi bắt ốc chặt củi" - Tay trưởng thôn nói.
Sau ba tháng đi về, hắn được trang bị một số kiến thức sơ cấp cứu cơ bản về ngành y. Hắn được mọi người trong thôn biết đến với cái chức danh cán bộ y tế thôn bản. Từ đó, đi đâu gặp người trong xóm hắn cũng được chào hỏi. Đại loại: "Cán bộ y tế Ơn đi mô rứa?". "Chào cán bộ Ơn!". "Trần Ơn nay là cán bộ rồi đấy, oách hỉ”. "Làm bên trạm, lương tháng được mấy hở?"... Được chào cũng vui, cũng thích thiệt. Nhưng chào và hỏi kiểu đó thì hắn không biết trả lời ra răng, chỉ biết cười trừ. Bởi vì quả thực hắn có nhận được đồng bạc mô mà trả lời.
Lại có lớp tập huấn đợt hai. Lần này có hỗ trợ của nước ngoài. Mỗi ngày học viên được bồi dưỡng năm mươi nghìn. Nhân với mười ngày, hắn được năm trăm. Ở quê ai kiếm ra được đồng tiền dễ mà nhiều như thế? Thêm nữa, mỗi học viên được hỗ trợ một chiếc xe đạp và túi dụng cụ sơ cứu. Oách thiệt! Hắn được bà con hỏi thăm nhiều hơn, khen ngợi nhiều hơn. Không ít người tiếc rẻ vì ngày trước không chịu đi.
- Trần Ơn sướng hí! Có tiền có xe đi, oách không ai bằng. Ông trạm trưởng trạm y tế xã trao chiếc xe đạp và túi đồ dụng cụ sơ cứu cho hắn, mặt tỏ rõ sự ban tặng. - Mi có được suất học ni, cũng nhờ chú gợi ý với lão Toan trưởng thôn đó chớ! Ở nhà chăn trâu cắt cỏ có mà ăn... - Dạ. Cháu biết. Cháu cám ơn chú nhiều.
Làm y tế thôn, nhưng hắn vẫn giữ vững phong trào Đoàn. Có chút năng khiếu nghệ thuật trời phú, hắn thường xuyên tham gia văn nghệ trong xã. Xem hắn diễn kịch, bà con sướng lắm! Cứ vỗ tay rào rào, khen lấy khen để. Hắn còn dàn dựng các chương trình cho xã đi dự thi ở thị xã. Thành tích đưa về rất cao. Mấy ông cán bộ văn hóa cứ gọi là rung đùi mà... nhận giải. (Điều trước đây xã hắn ít khi được nhắc đến trong báo cáo thành tích thi đua văn hóa văn nghệ).
Thế là không chỉ xã đoàn mà cả hội nông dân, hội phụ nữ cũng nhờ. Trạm y tế cũng "khai thác" nhân lực. Sướng nhất, hãnh diện nhất là lúc đọc tên tác giả cũng là đoàn viên, hay nhân viên y tế thôn tự sáng tác, dàn dựng và biểu diễn. Trong lúc các đơn vị khác phải giấu tên tác giả vì phải thuê tác gia lớn của tỉnh viết và dàn dựng. Anh cán bộ văn hóa xã nói: "Thấy chưa? Tôi đã nói là em làm được rồi mà”.
- Dạ. Thành công được cũng nhờ sự đóng góp của mọi người!
Trung tâm văn hóa thông tin thị xã mở lớp bồi dưỡng biên đạo diễn sân khấu cho cán bộ văn hóa phường xã. Anh cán bộ xã lại sang "triệu tập" hắn. Anh nói:
- Đây là lớp dành cho cán bộ văn hóa xã, nhưng mọi người đều bận. Tôi nhường em đi hí?
Thấy hắn lưỡng lự, anh tiếp:
- Có bồi dưỡng xăng xe ngày bảy nghìn đồng. Đi rồi xã sẽ xem xét động viên sau.
Kết thúc lớp học, vở kịch của hắn được đánh giá cao nhất. Hắn được trung tâm văn hóa thông tin thị xã chú ý. Hắn được mời đi đóng kịch, viết và dàn dựng chương trình cho đoàn thị xã đi lưu diễn khắp tỉnh. Tiền công được trả rất hậu. Tiếng tăm của hắn dần dần được giới văn nghệ cả thị xã biết đến. Hôm hắn lên nhận giải thưởng của ủy ban thị xã, đồng chí trưởng ban văn hóa xã tươi cười, bảo:
- Em thấy chưa. Có lọt đi mô mà sợ. Trách chi xã mình nghèo nàn. Mình phải biết nắm bắt cái lớn chứ. Nếu anh không nhường cho em đi, thì làm chi có ngày hôm ni. - Dạ, em biết. Cám ơn anh. - Mà tối ni phải khao giải đó hí!
Hắn tức anh ách muốn phọt máu, rứa mà vẫn cảm ơn, dạ, vâng. Hắn được giám đốc trung tâm văn hóa thông tin thị xã gọi đến:
- Rất có năng khiếu, nên phát huy. Cháu tốt nghiệp trường nào ra? - Cháu chưa qua trường lớp mô cả. Văn hóa mới hết lớp chín. - Thế à! - Ông tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi tiếp - Cháu nên đi học tiếp. Đừng dừng lại ở đó mà phí tài năng. Cơ quan nào muốn nhận cháu vào làm cũng khó khi cháu chưa có bằng cấp.
Với kinh tế hiện nay của gia đình, hắn đi học quả là một điều nan giải. Nhưng lời nói của chú Trịnh giám đốc bắt hắn suy nghĩ. Dường như đây là lần đầu hắn suy nghĩ lâu trước một lời khuyên của người khác.
Hắn quyết định làm đơn đi học tiếp hai năm ba lớp bổ túc văn hóa. Rồi cũng rậm rịch làm hồ sơ thi tuyển đại học, đúng chuyên ngành năng khiếu của hắn. Trong thời gian đi học, hắn vẫn viết, diễn và dựng chương trình để lấy tiền trang trải. Chủ yếu là làm các chương trình lớn ở thị xã, ở tỉnh. Còn dựng cho xã thì được từ trăm rưỡi đến hai trăm nghìn trọn gói vở kịch từ viết, dàn dựng đến đóng vai chính. Ở xã, họ coi chất xám của hắn rẻ hơn bèo.
Hắn đang đạp xe trên đường, ngang qua trạm y tế thì tiếng chú trạm trưởng kêu lại:
- Ơn à. Sắp tới có hội thi phòng chống suy dinh dưỡng, chuẩn bị viết hí - Ông nói như ra lệnh. - Nhưng cháu sắp thi rồi. - Thi tốt nghiệp bổ túc thì có chi khó hè? - Cháu còn ôn thi đại học nữa. - Hứ. Mơ ước lớn quá hỉ. Thôi, lấy cái bằng bổ túc mà về làm văn nghệ xã là tốt rồi - ông cười nhếch mép nói. - Cháu muốn thử sức. - Thôi làm chi mặc kệ. Phải giúp chú cái vụ này xong rồi làm chi thì làm.
Hắn đạp xe tiếp, để lại đằng sau tiếng làu bàu của trạm trưởng. Ngang qua ủy ban, hắn cũng bị kêu lại:
- Ơn, Ơn.
Két. Chiếc xe phanh gấp.
- Chi rứa chị? - Viết cho chị cái màn chào hỏi để hội nông dân đi hội diễn. - Dạo ni em bận lắm. Mấy xã khác cũng mời mà em từ chối hết. - Ghớm hí! "VIP" rồi đó.
Đang từ chối thì giọng anh cán bộ văn hóa oang oang:
- Chào nhà biên kịch. Có việc, có việc đây. Viết cho anh vở kịch để xã đoàn đi thi phòng chống HIV dưới thị. - Anh ơi, không được rồi. Nửa tháng nữa em thi. - Dào ôi! Mấy lắm. Em chỉ cần bỏ ra năm mười phút là xong. - Anh nói như chơi. Làm nghệ thuật, phải suy nghĩ nát óc mới có tác phẩm hay chứ tưởng dễ. Anh làm trong ngành mà còn nói thế. - Thì anh có nói chi mô. Như tụi anh có vắt óc cả tháng cả năm cũng không ra một cái tử tế. Em có năng khiếu sẵn rồi. - Nhưng em còn thi nữa. - Hứ. Chưa chi đã kiêu. Con em trong xã thì phải biết vì xã chớ. - Người ta con nhà nòi còn trượt lên trượt xuống. Mới được tí chút đã vênh vang - Tay trưởng ban phòng chống tệ nạn xã hội trên đường đến tìm hắn để nhờ vả, nghe vậy cũng chêm vào.
- Ở nhà kiếm lấy cái chân văn hóa xã cho nó chắc ăn.
Hắn trầy trật học đêm học ngày. Đúng là sự học vất vả thật. Nhưng hắn quyết tâm. Một phần cũng như để chứng tỏ cho mấy vị "lãnh đạo" biết, mình cũng không thua kém ai. Nhất là để không phụ công chú Trịnh chỉ bày.
Ngày hắn ra ủy ban xin dấu để làm thủ tục nhập học đại học, vị chủ tịch ký xoẹc một cái, rồi nhìn hắn cười kiểu nửa thán phục nửa ban ơn. Xuống cô văn thư xin cái dấu. Cô ngó nghiêng lật đi lật lại như sợ giấy báo đỗ đại học của hắn có sự nhầm lẫn nào chăng, rồi cạch, cạch hai phát vào bộ hồ sơ. "Chúc mừng nhà đạo diễn tương lai".
Trước khi đi, ủy ban có tổ chức một buổi họp mặt gặp gỡ con em trong xã đã đỗ đạt. Hắn cũng đến dự. Mỗi người được thưởng năm mươi nghìn. Cao đẳng và trung cấp thì một người được hai mươi nghìn (hai phần ba là cao đẳng và trung cấp).
Thôi thì gọi là an ủi khích lệ. Hắn được cử lên thay mặt gần bảy mươi tân sinh viên phát biểu ý kiến, bày tỏ lời cảm ơn đến cơ quan đảng bộ chính quyền địa phương đã quan tâm, khích lệ, giúp đỡ, tạo điều kiện... vân vân và vân vân. Sau đó hứa quyết tâm sẽ học hành chăm chỉ về phục vụ quê hương. Hắn nói rành mạch, làm mấy vị lãnh đạo gật đầu lia lịa. Lúc xuống, đi ngang qua bàn lãnh đạo, một vị chộp ngay câu cuối cùng hắn vừa phát biểu: "Nhớ là về để phục vụ quê hương hí”.
Ông phó chủ tịch đặt tay lên vai hắn, nhắc nhở: "Đi mô, làm chi cũng phải nhớ đến nơi mình bắt đầu". Như sợ hắn chưa hiểu, ông giải thích thêm: "Nghĩa là phải nhớ nguồn cội, nhớ đến người đã dìu dắt mình". Ngang qua anh cán bộ văn hóa xã, anh bắt tay hắn, nói: "Chúc mừng em. Em có được ngày hôm ni là phải nhờ công anh lớn lắm đấy. Liên hoan nhớ mời anh hí. Nếu anh không mời em tham gia vào đội văn nghệ của xã, rồi không cho em đi học lớp bồi dưỡng sáng tác sân khấu thì mần chi có ngày hôm ni".
Hắn dạ. Chưa dứt lời, đồng chí nguyên bí thư chi đoàn cũng chêm vào: "Nếu rứa thì phải kể đến công tui chứ. Nếu tui không đến vận động đồng chí đi sinh hoạt đoàn thì giờ này chắc đồng chí đang mò cua bắt ốc, đi chăn trâu cắt cỏ ngoài đồng ấy chớ". Hắn lại dạ. Gật đầu. Cười. Cảm ơn rối rít.
Hắn đi học đại học mà phải hàm ơn bao nhiêu người. Tự nghĩ, hay là do ba mẹ đặt tên mình là Ơn nên suốt đời phải mang ơn. Hắn cũng biết là mình nên nhớ đến công lao của những người đã giúp đỡ mình. Vì vậy trước khi đi, hắn tổ chức liên hoan ở quán nhậu để mời những người mà hắn phải chịu ơn. Mọi người có mặt đông đủ, chỉ thiếu duy nhất chú Trịnh - người quan trọng nhất hắn đáng mời. Chú gửi quà cho hắn và xin lỗi vì không đến được với lời chúc học giỏi, thành đạt.
Lần về nghỉ hè, hắn tìm đến cơ quan thì chú Trịnh đã nghỉ hưu. Hắn xách túi quà tìm đến tận nhà để cảm ơn chú. Chú rất vui khi thấy hắn đến. Nhưng khi hắn đưa túi quà thì chú mắng hắn là bày vẽ, rồi bắt mang túi quà về bằng được. Chú nói: "Cháu thành đạt là món quà lớn nhất đối với chú”. Chao ôi! Một con người nhân cách.
Trên đường về, hắn hít thở thật sâu, nghĩ trên đời này vẫn còn lắm người tốt. Hắn sống như thế cũng biết trước biết sau, không phụ lòng ai rồi. Thế mà vừa về đến nhà, mẹ hắn nói: "Mấy ông bên xã họ trách con về mà không đến chào hỏi họ một câu cho phải phép". Rồi thỉnh thoảng hắn vẫn nghe những lời như: "Nó có được ngày hôm ni là nhờ công tui đó chớ! Thế mà hắn nỏ biết điều chi cả. Cái đồ vô ơn". u
Đây là nghệ thuật làm thiệp cắt giấy rất đẹp và ấn tượng của Nhật. Tên gọi là Handmade Paper Craft (còn có tên Pop-up card)
Thử tìm thì thấy rất ít trang web có giới thiệu về các mẫu làm thiệp này. Nổi tiếng nhất là trang web http://www5d.biglobe.ne.jp/~m-uet của Yuichi Miyoshi.
Có nhiều dạng thiệp, mở ra 90 độ hay 180 độ. File pdf, một số file mẫu bạn có thể xem và down về làm thử. Còn các file đẹp hơn thì không cho down trừ khi bạn đăng ký, nhưng tui đăng ký hoài mà không được. Trước đây tui đã down được một số file rồi, tự dưng trang web không cho down nữa, thế mí đau.
Password để mở file là 5628, còn password để in file này là 0810. Cái này là khi download về có sẵn rồi, không phải tui thêm vào đâu. Cũng mất công sức lắm mới tìm được phần mềm dò password của mấy thằng quỷ này.
Một số bạn nói không biết cách download, nên tui bổ sung thêm phần download đây, nhìn hình cho sinh động ha.
Sau khi bấm vào một trong các đường link ở trên, bạn sẽ vào website của Megaupload, bạn thấy 3 chữ cái đó không, bạn gõ lại 3 chữ đó, rồi bấm nút Download. Hình thứ 2 sẽ hiện ra, bạn sẽ đợi 45 giây để chữ Free Download hiện ra, bấm vào nó. Hình 3 sẽ hiện ra, rất quen thuộc, các bạn cứ chọn nơi lưu file đó và đợi nó download về là xong. Chúc các bạn thành công!
Có điều là vẫn chưa quản lý được thời gian tốt được gì cả, nó cứ lòng vòng lòng vòng rồi hết ngày, mỗi tuần trôi qua rất nhanh nhưng chẳng làm được gì. Giống như bộ phim "Click" mình vừa mới xem ghê, cứ muốn thời gian qua cho nhanh, cho hết tuần nhưng rồi lại tiếc là vẫn chưa làm được điều gì ra trò cả.
Một ngày chủ nhật đã qua. Hôm nay mệt mỏi sao đâu á, đầu óc nghĩ gì gì đâu, không tập trung được gì cả. Chiều đi đá banh mà chẳng chú ý, hậu quả là bị đá vào ào ào. Nhưng phong độ chỉ giảm sút nhất thời thôi, hehe.
Cuộc sống không phải chỉ là dành về phần của ta, có người luôn luôn cố gắng để thực hiện một ước mơ của mình và của người đã khuất về một thế giới đẹp hơn. Để cuối cùng khi mục đích đạt được, người ấy cũng được "về lại" với gia đình của mình.
Mở đầu là một cảnh chiến đấu hoành tráng, và cuối cùng chiến tranh kết thúc với chiến thắng thuộc về Roma. Nhưng chiến tranh, giành giật với nhau làm gì? Để một người từ tướng quân thống lĩnh trở thành người mất cả vợ, cả con. Phiêu bạt thành nô lệ, rồi thành Võ sĩ giác đấu, chống lại hoàng đế - người đã hại vợ con mình.
Trong cuộc đời, hãy tìm một điều mình có thể sống vì nó và một điều mình có thể chết vì nó.
Mời các bạn xem đoạn trailer, nhạc hay lắm đó.
Lời nhạc đây Enya - Now We Are Free (Gladiator Theme) Anol shalom Anol sheh lay konnud de ne um {shaddai Flavum Nom de leesh Ham de nam um das La um de Flavne...
We de ze zu bu We de sooo a ru Un va-a pesh a lay Un vi-i bee Un da la pech ni sa (Aaahh) Un di-i lay na day Un ma la pech a nay mee di nu ku
(Fast tempo, 4 times) La la da pa da le na da na Ve va da pa da le na la dumda
Anol shalom Anol sheh ley kon-nud de ne um. Flavum. Flavum. M-ai shondol-lee Flavu... {Live on... Lof flesh lay Nof ne Nom de lis Ham de num um dass La um de Flavne.. Flay Shom de nomm Ma-lun des Dwondi. Dwwoondi Alas sharum du koos Shaley koot-tum.
Một ngày cuối tuần, học xong thì tụ tập một đống lại để đi ăn trưa. Xong về phòng ngồi chơi. Tuy bị stress nhưng sao mình vẫn nhí nhảnh vậy không biết, mà cũng may là như vậy chứ mặt lầm lũi nữa là tiêu luôn rồi.
Tối về ghé NVHTN chút, chợt nhớ ra là Diamon Plaza đang có chương trình gì đó. Vào chơi coi thử, thấy tụi nhóc Sài Thành ăn mặc đúng là phong cách thiệt, trông lạ mắt và xinh đẹp, tuy có hơi quái đản. Nói chung là thế giới đó khác xa thế giới của mình. Thời tuổi đó, cứ tụ tập 1 nhóm cứ lấy xe đạp chạy long nhong từ nơi này đến nơi khác suốt, vậy mà giờ thành biết bao nhiêu là kỷ niệm.
Toán học Đây là môn học duy nhất không có sự bổ ích. Các bạn sẽ được học 1 + 1 = 2, điều mà một vài năm sau người ta lại nói lại 1 + 1 = 10 và nói cho bạn biết hệ nhị phân là gì. Người ta cũng dạy bạn vi phân, tích phân và nhiều thứ quan trọng khác nhưng nói chung, bạn vẫn phải dùng đến máy tính bỏ túi khi đi chợ.
Vật lý Môn học nghiên cứu sự rụng của táo và các loại quả khác. Bạn cũng có được học cách tính giờ tàu chạy và khi nào hai con tàu gặp nhau nếu chạy trên cùng một ... đường ray. Người học vật lý xong thường ít đi trồng táo hoặc đi tàu hoả.
Hoá học Môn học phải ghi nhớ những câu trả lời đúng và những bài thí nghiệm. Đổ một lọ này vào lọ kia, lắc hoặc khuấy, nhiều lúc phải đun lên, rồi cuối cùng đổ tất cả ra vườn, đó là thí nghiệm.
Sinh học Môn học nghiên cứu ruồi giấm và một số vật nuôi trong nhà khác. Tuy nhiên nếu ta hỏi một người lớn rằng "làm sao để có em bé" thể nào ta cũng được câu trả lời "có con cò mang em bé đến và đặt lên cửa sổ cho các bà mẹ".
Địa lý Môn này dạy bạn cách xem bản đồ và bạn phải chỉ ra châu Mỹ trên bản đồ thế giới. Đây có lẽ là môn mới mẻ nhất vì trước khi Christopher Columbus chưa tìm ra châu Mỹ, chắc chưa ai phải học môn này cả.
Lịch sử Các thầy giáo sẽ bắt bạn nhớ xem ai đã lật đổ một ông vua nào đó. Nhiều khi bạn phải nhớ ngày sinh của một ông hoàng bà chúa nào đó mặc dù ông ta không làm sinh nhật, mà bạn cũng chẳng cần phải nhớ để tặng quà.
Văn học Bạn sẽ phải đọc một quyển sách dày đến nỗi bạn chỉ kịp liếc qua cái tên của nó trước khi vào phòng thi. Sau khi học xong môn này, bạn sẽ có thể biết Huy Gô và Huy Cận không phải là hai anh em hay Xuân Diệu không phải là nhà buôn bút mặc dù ông ta sống bằng ngòi bút.
Có phần mềm nào có khả năng nghe một bài MP3, sau đó ghi ra thành từng nốt nhạc cũng như phân tích luôn thành các nhóm hợp âm để người chơi đàn ghita hoặc organ có thể nhìn vào và đệm được như các bài trong sách nhạc lý hay không?
Câu hỏi của bạn khá là hóc búa, nhưng sau khi tìm hiểu, chúng tôi nghĩ rằng dường như chỉ “Chord Pickout” là có khả năng đáp ứng được phần nào nhu cầu của bạn.
Chord Pickout (CP) là dạng phần mềm cực hiếm, có khả năng phân tích nhạc khá tốt. CP không có khả năng “nghe” bài MP3 rồi ghi thành một bản nhạc hoàn chỉnh, nhưng trình độ nghe nhạc của nó thừa sức phân tích một bài MP3 thành các nhóm hợp âm khá chính xác, đủ để bạn sử dụng cho ghita hoặc organ.
CP là công cụ phân tích nhạc chuyên dùng cho đàn ghita. Nó sẽ phân tích một bài MP3 thành các nhóm hợp âm đệm, vị trí đặt hợp âm sẽ khá trùng khớp với cấu trúc của bài nhạc. Nếu là người mới học đàn ghita thì bạn sẽ bị công cụ này mê hoặc vì nó trình bày luôn cho bạn các tư thế bấm hợp âm nằm trên “cần đàn ảo” trong giao diện sử dụng. Mỗi khi con trỏ chơi nhạc đi đến hợp âm đệm nào là tư thế bấm của hợp âm đệm đó sẽ hiện lên. Ngoài các tiện ích chính đã nêu, CP còn hỗ trợ luôn tính năng gõ lời nhạc vào bản phân tích nhạc của mình.
Cách sử dụng CP cũng khá đơn giản. Nhấn vào nút “Open” để tìm đến bài MP3 mà bạn cần CP phân tích (CP tương thích với hầu hết định dạng nhạc số phổ biến hiện nay) -> Lúc đã chọn xong, CP sẽ mất một ít thời gian để phân tích bài MP3 của bạn thành các hợp âm chuyên dùng cho ghita -> Khi quá trình phân tích file MP3 hoàn tất, CP sẽ đưa ra cho bạn một giao diện phân tích hợp âm hoàn chỉnh, với từng hợp âm đệm được đặt ngay đúng vị trí của nó. Mỗi một “dòng nhạc” của CP sẽ tương ứng với thời lượng phát là 7 giây, bạn có thể gõ vào lời của bài hát ở đường kẻ gạch ngang đứt quãng “Type in the lyrics here…”, bạn có thể sử dụng font Unicode tiếng Việt thoải mái ở đây cũng như sử dụng được các lệnh Copy, Cut, Paste, Delete, Undo… đối với các dòng văn bản đã nhập.
Bạn có thể nhấn vào nút “Play” để CP “biểu diễn” bài nhạc đã phân tích. Mỗi khi con trỏ nhạc chạy đến hợp âm nào là tư thế bấm của hợp âm đó cũng sẽ hiện lên tương ứng trên cần đàn ghita ảo. Bạn có thể lưu lại bản phân tích của CP để sử dụng lại sau này bằng cách nhấn vào biểu tượng “Save” để CP lưu lại dưới dạng file CPT đặc trưng của nó.
Nếu bạn đã hoàn tất việc gõ lời nhạc vào giao diện của CP thì có thể lưu lại bài nhạc này dưới dạng văn bản lời nhạc có kèm theo hợp âm, vô cùng phù hợp với những bạn mê ghita và thích ca hát. Chọn File -> Export to Text để CP xuất thành dạng file TXT.
Công ty Luxand Development đang bán ra bản Chord Pickout 1.5 với giá là 29,95 USD. Bạn đọc quan tâm có thể vào đây để tải về bản dùng thử với dung lượng chỉ khoảng 767 KB.
Play Guitar 2.0 (lượt tải về: 7877) Chương trình này dành cho các bạn thích Guitar nhưng chưa có điều kiên để học. Khi sử dụng chương trình này để học Guitar tất cả những điều bạn cần chỉ là yêu cây đàn guitar âm thanh của chúng và tính kiên nhẫn.Với chương trình này bạn sẽ học 5 chương, và chương trình sẽ hướng dẫn bạn 1 cách trực tiếp:Giữ lấy cây guitar của bạn thế nào,đặt tay thế nào,ngón tay để sao... Ở chương 4 bạn sẽ học về các nốt nhạc... Bạn hãy tự khám phá những điều lý thú của cây đàn guitar bằng chương trình này
Guitar# (lượt tải về: 3949) -Guitar# là một giải pháp phần mềm tổng thể được xây dựng với mục đích hướng dẫn cách chơi đàn guitar thông qua một phương pháp học tập dễ hiểu, trực quan, -Guitar# cho phép soạn thảo các bản nhạc từ đơn giản đến phức tạp, mà đặc biệt nhất là các bản nhạc nay được soạn theo kiểu sheet-music. -Guitar# có thể chơi một bản nhạc đã được soạn thảo trước với độ chính xác cao về kỹ thuật, đảm bảo độ chân thực nhất về âm thanh, mô phỏng được tiếng đàn guitar thật. -Guitar# có thể nhận dạng được bản nhạc in từ file bitmap. Guitar# có thể xuất các bản nhạc thành các file MIDI. Guitar# có thể nhận dạng được âm thanh trong các file MIDI để xuất ra các bản nhạc.
Guitar Pro 4 Demo (lượt tải về: 2010) Đây là phiên bản quảng cáo Guitar Pro 4 mới nhất. Chương trình soạn và chơi nhạc. Có thể import và export file midi và Tab text. Rất hay !
Guitar Pro 4 (full version) Chương trình soạn nhạc và chơi nhạc dưới dạng file MIDI - rất phổ thông và hay nhất về học guitare hiện nay. Chương trình có thể import và export file midi và Tab text. Đặc biệt, chương trình còn hướng dẫn các ngón bấm trực tiếp ngay trên cần đàn guitare và phím đàn piano. Ngoài ra, các bạn có thể download các bản tab dạng file *.gp3, *.gp4, *.gpt cho trương trình tại trang http://www.mysongbook.com/ và vào forum của trang đó để thảo luận về các bản tab.
Guitar Chord Buster V.1.1 (lượt tải về: 3303) Đây là phần mềm giúp cho những bạn không có dịp học trực tiếp cũng biết chơi hợp âm ghi-ta và cách đệm của nó cho một ca khúc phổ thông. Guitar Chord Buster (GCB) được chia làm ba trình độ, hỗ trợ rất nhiều cho những người có trình độ chơi hợp âm ghi-ta cao hơn. Có thể xem GCB như một bộ tự điển hợp âm dành cho guitar. Mỗi hợp âm đều chứa đầy đủ các dạng thức hợp âm từ đơn giản (phổ thông) đến phức tạp nhất (như hợp âm phức trong nhạc Jazz
Sweet Little Piano 2.0 (lượt tải về: 3301) Chơi một bản nhạc bằng bàn phím của bạn? Với Sweet little piano bạn có thể biến bàn phím của bạn thành những phím đàn piano rất thú vị
MadTracker v2.2.0 (lượt tải về: 1727) Bạn ấp ủ mong muốn trở thành nhà soạn nhạc thiên tài như Mozart, Schubert? MadTracker có khả năng biến ước mơ của bạn thành hiện thực. Với MadTracker, bạn có thể tự soạn những bản nhạc một cách dễ dàng và nhanh chóng. Nhờ có bộ tạo chuỗi ký tự tracker-style và các chức năng tự động, bạn có thể kiểm soát mọi thứ để tạo âm thanh cho những bản nhạc mà bạn muốn.
Aldo’s Pianito 3.1 (lượt tải về: 2572) Nếu không có tiền mua đàn piano, ta dùng tạm Aldo’s Pianito cho đỡ ghiền vậy. Đây là chương trình giả lập đàn piano rất độc đáo và hữu ích cho việc học nhạc. Pianito có giao diện giống như chiếc đàn piano, bạn có thể chơi đàn bằng cách dùng chuột nhấp trên những phím của chiếc đàn “ảo” này, hoặc có thể dùng bàn phím máy tính cũng được. Chương trình có khoảng 128 loại nhạc khí và 48 bộ gõ khác nhau cho bạn tuỳ ý lựa chọn Với chương trình này, bạn có thể tự chơi những bản nhạc yêu thích của mình. Hơn thế nữa, bạn còn có thể thâu âm (record) và lưu (save) thành những file nhạc MIDI tuyệt vời. Hỗ trợ nhạc nền của các loại file: MP3, WAV, RMI và MID.
AP Guitar Tuner (lượt tải về: 1462) Phần mềm này sẽ giúp bạn lên dây đàn chuẩn theo đúng thanh âm mẫu. Bạn chỉ cần có Sound card và Micro. Khi bạn đánh tiếng đàn, chương trình sẽ nhận dạng và báo cho bạn biết âm thanh đã chuẩn hay chưa.
Anvil Studio (lượt tải về: 2301) Bạn muốn mình thành một người sáng tác nhạc,không cầu kì khó khăn như bạn tưởng đâu. Với Anvil Studio ,bạn sẽ có một khoảng trời riêng để thả hồn với những nốt nhạc, những giai điệu đẹp mà tự bạn thêu dệt lên. Với nhiều chức năng, có thể chơi cùng một lúc nhiều nhạc cụ, có thể vào đó những cú riff guitar hay những điệu Trống rộn ràng... bạn sẽ có nhiều hơn thế nữa với Anvil Studio!
EARMASTER Ver. 4.0 (lượt tải về: 1186) Theo quảng cáo "Ear training is important to become a good musician!" (luyện tập tai rất quan trọng để trở thành 1 nhạc công giỏi), phần mềm Earmaster là một phần mềm quý gía và tiện dụng để luyện tập tai nghe nhạc. Phần mềm có những bài tập theo 10 lãnh vực từ dễ đến khó, từ nghe rõ và phân biệt được những nốt nhạc cao thấp, hợp âm, giai điệu... đến chơi lại những nốt, giai điệu đó trên những nhạc cụ thông dụng tùy bạn chọn như guitar hoặc piano. Có 2 version tất cả: EarMaster Pro 4.0 dành cho tư nhân dùng ở nhà và EarMaster School 4.0 dành cho người dạy nhạc. Serialnummer: 108-4449-7623 / 906-6779-9215 / 506-7857-00257 (chỉ dùng 1 trong 3 số trên.
Thiếu ngủ, mệt mỏi, ức chế và buồn bực = stress hôm nay.
Lòng buồn ghê đi, nhưng may là chỉ bị từ lúc tối, nên không gây hậu quả nghiêm trọng nhiều. Chỉ một hai người bị dính hậu quả của mình. Chứ nếu bị từ sáng chắc giờ nằm hối hận rồi. Thời gian ngày càng ngắn lại thật, tối mặt tối mũi luôn. Chỉ biết là phải lầm lũi cố gắng trong khoảng thời gian này thôi.
Em vội bước ra đi quên Logoff. Chẳng một lời dù chỉ tiếng Standby. Em quên hết kỷ niệm xưa đã Add. Quẳng tình anh vào khoảng trống Recycle Bin. Anh vẫn đợi trên nền xanh Desktop. Bóng em vừa Refresh hồn anh. Từng cú Click em đi vào nỗi nhớ. Trong tim anh... Harddisk .. dần đầy. Anh ghét quá, muốn Clean đi tất cả. Nhưng phải làm sao khi .. chẳng biết Username. Hay mình sẽ một lần Full Format .. Em đã thay .. Password cũ còn đâu! Anh sẽ có một lần, anh sẽ cố Sẽ Retry cho đến lúc Error. Nhưng em hỡi làm sao anh có thể .. Khi Soft anh dùng... đã hết Free Trial ! Hình bóng em vẫn mãi Default
Đã bắt đầu tịt ngòi sáng tác rồi, chẳng biết viết về cái gì cả, và chẳng có thời gian để ngồi thanh thản và viết gì. Đã có ý tưởng rồi, nhưng khi ngồi vào thì lại chẳng viết ra nổi một câu, thôi đành vậy, mình chẳng phải là tay viết chuyên nghiệp, muốn viết lúc nào thì viết.
Suốt ngày chạy long nhong ngoài đường, lấy mẫu về phân tích, rồi về chỉ kịp tắm rửa rồi đi học tiếp. Như vậy không phải là cách hay, thời gian đâu để nghiên cứu tài liệu đây chớ trời. Phải tìm ra giải pháp thôi chứ càng về cuối bài vở càng nhiều, sợ sẽ không kịp làm gì, thi chỉ 5, 6 điểm thì bực lắm.
Cu Ánh nửa đêm nửa hôm gọi điện khoe mới mua máy PS2 để đợi mình về diệt gọn. Chắc kỳ này nó luyện dữ lắm đây, không biết về mất bao lâu mới thắng lại được nó.
Blog dùng để lưu lại những suy nghĩ, quan niệm, hiểu biết của bản thân Lorian về những điều trong cuộc sống.
Sau này còn có tư liệu mà viết hồi ký nữa. (^_^)
Blog hiển thị tốt nhất ở trình duyệt Internet Explorer
Vinh danh những người viết lời nhắn ở blog của Lorian ^_^