Page loading ... Please wait.


Vietnamese-lorian




English
Vietnamese

Mỗi người đều có một thế giới của riêng mình. Đây là thế giới của Lorian

Chủ đề

THÔNG TIN
MÔI TRƯỜNG
HÌNH ẢNH ->


TIN HỌC ->
VĂN THƠ NHẠC ->
GIẢI TRÍ ->
CHỦ ĐỀ KHÁC ->

BÀI VIẾT
TẢN MẠN
NGÀY XƯA ƠI

Hình nè
Blog bạn bè
  • Lorian English
  • Aki
  • Đào Duy Thanh
  • Liên kết Blog
    Tui đã xóa một số link, chi tiết tại đây

  • Nguyễn Hùng
  • VietWebGuide
  • MUSVN
  • Zerovn
  • Niềm đau's Blog
  • Hiền Trang
  • Blue Sky
  • VNIT's Blog
  • Blog Truyện Tranh Online
  • Shane's Blog
  • Hiệp Cò's Blog
  • BVSS
  • THÔNG TIN
    Thời gian này, chỉ cố gắng 1 tuần viết 1 bài viết thôi, không có thời gian để lục tìm các ứng dụng mới cho blog. Nhưng vì blog chỉ hiển thị tốt trên IE, mà lại hay bị virus, nên sẽ tìm 1 cách để nó hiển thị tốt trên FF luôn.
    Hình thêm nè

    Tản mạn tháng 11

    *|* 11/04/2009 03:43:00 CH |

    Tháng 11 - Mình bắt đầu chuyến công tác ở Đồng Nai. Công việc cũng diễn tiến như lúc tháng 4, ban ngày đi lấy mẫu, chiều về nghỉ. Vừa đi vừa học hỏi cũng được nhiều thứ hay ho, như cây gì chữa được bệnh gì. Dự kiến mình tham gia chuyến đi trong 10 ngày, đem theo cả laptop và tài liệu để làm bài, thế nhưng tới chỉ toàn coi phim. Hết thuốc chữa.

    Tháng 11, tháng quan trọng đối với mình khi mà những ngày cuối cùng của thời gian học tập gần tới rồi. Đối với những người mình biết, những ngày cuối cùng của 1 thời gian học nào đó, mọi người cứ lao đầu vào học tập, tranh thủ học hành để có 1 kết quả khả quan. Thế nhưng mình với mấy đứa bạn thân, thì những ngày cuối cùng là khoảng thời gian cảm thấy luyến lưu gì đó, lòng cũng bâng khuâng vu vơ. Đó là những ngày cắp sách! Nhưng cho đến bây giờ thì hình như cũng không thay đổi mấy.

    Tháng 11, có ngày nhà giáo Việt Nam, để tôn vinh công lao của những người đã dạy dỗ những đứa học trò hành trang vào đời. Trong thời gian học hành, tất nhiên mình cũng kính trọng nhiều thầy cô lắm, những thầy cô không những để lại ấn tượng tốt đẹp với mình mà đối với cả lớp mình. Có đứa khi học thì ghét cô kinh khủng, nhưng khi đã tốt nghiệp rồi thì mới thấy thương cô, mới nhận ra là lúc trước cô quan tâm, cô thương mến học trò mới rầy la.

    Tháng 11, không có nhiều ngày sinh nhật. Chỉ có đứa bạn thân, thế nhưng lại chẳng có ai rủ nó đi đâu, mà có lẽ nó cũng chẳng thích đi đâu. Mấy đứa bạn bè khác thì không biết có nhớ để chỉ cần gọi điện hay 1 tin nhắn chúc mừng nó thôi. Điều này cũng làm mình suy nghĩ nhiều… người quê mình, không biết cách thể hiện sự quan tâm. Dù lòng có sao đó, thì cũng chỉ thể hiện bằng hành động, hoặc im lặng, chứ ít khi nói thành lời lắm. Một vài trường hợp nào đó, thì đó là 1 khuyết điểm, nhất là trong việc tình cảm.

    Nhãn: ,

    -->> Ðọc tiếp |

    Tản mạn tình yêu

    *|* 10/29/2009 10:53:00 CH |

    SOMETHING ABOUT LOVE

    Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm tình yêu, mỗi một người đều phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất, người thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt cuộc đời.

    Trước tiên mình sẽ gặp được người mình yêu nhất, sau đó hiểu được cảm giác yêu. Chỉ có hiểu được cảm giác bị yêu, mới có thể phát hiện ra người yêu mình nhất. Khi đã trải qua cảm giác yêu và bị yêu, mới có thể biết được mình cần điều gì, và cũng sẽ tìm thấy người thích hợp nhất trong suốt cuộc đời còn lại.

    Thật đáng tiếc, trong cuộc sống thực tế hiện tại, cả ba người này thường không cùng một người, người bạn yêu nhất không chọn bạn, người yêu bạn nhất lại không phải người bạn yêu nhất, và người và người thích hợp không phải là người bạn yêu nhất, cũng không phải là người yêu bạn nhất, chỉ là người xuất hiện vào lúc thích hợp nhất.

    Anh sẽ là người thứ mấy trong cuộc sống của tôi? Không ai muốn thay đổi tình yêu của mình. Khi anh ta yêu bạn, đó là lúc anh ta thật sự yêu bạn. Nhưng khi anh ta không yêu bạn thì cũng thật sự là không yêu bạn, anh ta không thể giả vờ không yêu khi anh ta đang yêu bạn, cũng như anh ta không thể giả vờ yêu khi không yêu bạn.

    Khi một người không còn yêu mình muốn rời xa mình, mình cần hỏi lại bản thân có còn yêu anh ta nữa không. Nếu bạn không còn yêu người ấy nữa thì xin đừng bao giờ vì lòng tự trọng mà không chịu rời xa người ấy. Nếu như bạn vẫn còn yêu người ấy, lẽ đương nhiên bạn sẽ hy vọng người ấy có được một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, hy vọng người ấy được ở cùng người mình yêu, đừng bao giờ ngăn cản. Nếu bạn ngăn cản người ấy có được hạnh phúc thật sự của mình nghĩa là bạn không còn yêu anh ta nữa, và nếu như bạn không còn yêu thì bạn lấy tư cách gì chỉ trích anh ta bạc tình.

    Yêu không phải là chiếm hữu. Bạn thích mặt trăng, không thể đem mặt trăng cất vào trong hộp, nhưng ánh sáng của mặt trăng lại có thể chiếu sáng vào tận trong phòng bạn. Cũng như bạn yêu một người, bạn vẫn có thể có được người ấy mà không cần chiếm hữu và khiến người yêu trở thành một hồi ức vĩnh hằng trong cuộc sống.

    Nếu bạn thật sự yêu một người, phải yêu con người thực của anh ta, yêu mặt tốt cùng yêu cả mặt xấu, yêu cái ưu điểm lẫn khuyết điểm, tuyệt đối không nên vì yêu anh ta mà hy vọng anh ta trở thành con người mình mong muốn, nếu anh ta không được như ý bạn thì mình không còn yêu anh ta nữa.

    Yêu một người nào đó thật sự không nói ra được nguyên nhân vì sao yêu, bạn chỉ biết rằng, bất cứ lúc nào, tâm trạng tốt hay xấu thì bạn cũng đều mong muốn người ấy ở bên cạnh bạn, không một yêu cầu... Xa cách cũng là một thử nghiệm tình yêu. Tình yêu chân chính sẽ chẳng bao giờ trở thành tình yêu oán hận.

    Hai người yêu nhau, thích nhất là bắt bạn mình phải thề, phải hứa. Tại sao chúng ta lại bắt đối phương làm như vậy? Tất cả chỉ vì chúng ta không tin đối phương... Làm gì có chuyện biển cạn đá mòn, trời hoang đất lở, nếu có thì cũng không ai sống được đến ngày ấy...

    Trong tình yêu, nói là một lẽ, làm là một lẽ. Người nói không dám tin điều mình nói và người nghe thì không tin điều mình nghe...

    Bạn đã tìm được người thứ mấy cho cuộc đời của bạn?

    SƯU TẦM

    Nhãn: ,

    -->> Ðọc tiếp |

    Gặp gỡ

    *|* 10/29/2009 01:43:00 SA |

    Trong cuộc đời ngắn ngủi này, mỗi người trong chúng ta sẽ gặp được bao nhiêu người? quen bao nhiêu người? thân bao nhiêu người? yêu bao nhiêu người?

    Kể từ khi được sinh ra cho đến khi bắt đầu tiếp xúc với xã hội, và cứ thế. Ta sẽ gặp từng người, từng người. Có người chỉ gặp 1 lần duy nhất trong cuộc đời, có người sẽ sống với ta trong 1 khoảng thời gian, và có người sẽ đi với ta 1 quãng lớn cuộc đời. Chúng ta đều phải gặp 3 kiểu người này.

    Cuộc đời thật là phức tạp, có người dù quen lâu cũng chẳng có gì ấn tượng, có những người chỉ gặp 1 lần lại để lại kỷ niệm khó quên, hay có khi ta gặp những người mà ta phải thầm cảm ơn cuộc đời đã cho ta gặp họ. Cuộc đời chia ly có ai ngờ, nên biết bao nhiêu người ta ước ao họ sẽ sống chung quanh ta mãi lại cứ phải đụng chuyện mà chia xa. Mỗi lần gặp tình huống này, lòng mình lại có cảm xúc xao xuyến khó tả, và lại suy nghĩ miên man về những mối quan hệ trong cuộc đời. Ta biết khi nào, những người ta gặp hàng ngày đây thôi, chợt rời xa ta mà đi; nhận biết được sự bất trắc của cuộc đời mà mình cố gắng sống thật tốt với mọi người thân quen.

    Mình thích những chuyến đi, để mở mang đầu óc, để có những kiến thức mới. Thế nhưng mỗi lần đi xa là một lần lòng mình lại chùng xuống. Biết bao nhiêu lần trước giờ chia tay, mình cứ đi bên nhau như vậy, không nói một lời nào cả… Mình thật sự không thích những giây phút đó chút nào! Ở một vị thế của người ra đi, mình thấy như mình đang mắc nợ một điều gì đó với những người ở lại.

    Khi ở vị trí của người ở lại, tình cảm cũng chẳng khác gì hơn. Từ tuổi thơ, quen biết và thân cũng khá nhiều người, và nghĩ tình bạn sẽ thật là tốt đẹp. Đột nhiên, xa cách nhau, dù chỉ là khác lớp thôi, thế là cũng không còn liên lạc nữa, tình bạn cũng dần xa (đời học sinh thật lạ, chỉ lo chơi với bạn bè trong lớp). Bất chợt nhìn thấy nhau, lòng lại thêm 1 lần luyến tiếc, ước gì chúng ta không xa nhau, bạn không chuyển nhà, bạn không học trái buổi với mình, và nhiều lý do khác nữa, thì bây giờ mình vẫn còn là bạn tốt. Thật sự luyến tiếc!


    Có ai từng ước được quen hết tất cả mọi người trên trái đất chưa? Tôi có! Để làm gì hả? Đơn giản, là để tìm được người nào hợp với mình, để không tiếc nuối mình không bỏ lỡ một người nào tri kỷ trong cuộc đời mình. Thiệt ngốc! Vì điều này là không thể, nhưng vẫn cứ ước mơ, và thực hiện, tới đâu được thì tới. Nhưng thực tế, thì lại quen rất ít, vì để biết được 1 người hợp với mình hay không, trừ trường hợp ngoại lệ, thì phải tốn 1 khoảng thời gian. Và có lúc, chợt nhận ra, là thay vì có nhiều người bạn quen sơ, sao không dành thời gian cho những người bạn mình thật sự quý. Thực ra, khi gặp càng nhiều người, thì mình sẽ gặp được thêm vài người hợp tính với mình, cứ thế cuộc đời cứ tiếp diễn, có thể sẽ thành bạn thân, thành bạn tâm giao, thành người yêu, thành bạn đời, và cũng có thể, thành kẻ thù của mình. Vì mình, nhiều khi gặp được những người mình rất thích, nhưng vì đã đứng bên “2 chiến tuyến”, nên biết mặt nhau vậy thôi, chứ không đã thành bạn bè rất thân, tuổi trẻ ngu ngốc và phức tạp thật.

    Trong số những người quen biết đó, có bao nhiêu người có thể trở thành người yêu của nhau. Mình có thể khẳng định, rất nhiều. Cái gì mà gọi là “na ná tình yêu thì có nhiều mà tình yêu chỉ có 1” chứ. Mình không thích cái giải thích này. Vì mình nghĩ, 2 người đến được với nhau, ngoài tình cảm ra, còn nhiều thứ mà người đời gọi là định mệnh, mình chỉ gọi là đúng lúc và đúng chỗ. 2 người yêu nhau, vì 1 lý do nào đó phải xa nhau về địa lý, người này không đảm bảo họ đã đủ thử thách để có thể thề nguyền với nhau, đành phải chia xa, ai dám bảo họ không yêu nhau thật lòng? Biết đâu, qua bao dâu bể, họ gặp lại nhau và trở thành vợ chồng thì sao? Hoặc là kịch bản khác, mỗi người đều có gia đình riêng và gặp lại nhau, nhớ lại thời xa xưa, một tình yêu thật sự, dù luyến tiếc nhưng không trách cứ, và trở thành tri kỷ của nhau. Không đẹp sao?

    Cho đến bây giờ, với cái cảm giác là sẽ phải xa những người mà họ là một phần trong ký ức đẹp đẽ của mình, cứ lảng vảng mãi trong đầu. Mặc dù ở cùng trên 1 đất nước Việt Nam, nhưng... biết bao giờ gặp lại nhau! Gặp nhau – quen biết – chia ly, những cung bậc xúc cảm của con người, dù thích hay không, cũng phải đối diện với nó.

    Bài viết dành tặng cho những người tôi đã quen!

    Nhãn: ,

    -->> Ðọc tiếp |

    United Breaks Guitars (bài 2)

    *|* 10/28/2009 11:48:00 CH |

    Đây là bài hát thứ 2 của Dave Carroll viết về hãng hàng không United. Với sự thành công của bài hát thứ nhất, lần này trong clip của bài thứ 2 có rất nhiều người tình nguyện.

    United Breaks Guitars Song 2

    What did you mean when you said you were sorry
    I'm a bit confused

    I think you owe for wrecking my guitar
    But you don't think you do

    I found a guy to fix it
    For 1,200 bucks
    But you tell me that you're
    Sorry and it's my tough luck

    United sees no need to make anything right
    Oh, Ms. Irlwig, we don't need to fight

    If you just come to your senses
    Accept the consequences
    Of you letting certain baggage handlers
    Smash my property

    We could be best buddies
    But our friendship has been muddied
    By a flawed United Airlines policy

    I sense tone in your last couple emails,
    Why is that the case?

    Is it that I've got questions,
    You've got the answers
    You don't wanna face

    You've gone dark and silent as a submarine
    Leaving me hanging like Apollo 13

    Adrift in space, alone
    With no end in sight

    Oh, Ms. Irlwig, we don't need to fight

    If you just come to your senses
    Accept the consequences
    Of you letting certain baggage handlers
    Smash my property

    We could be best buddies
    But our friendship has been muddied
    By a flawed United Airlines policy

    (Music)

    If you just come to your senses
    Accept the consequences
    Of you letting certain baggage handlers
    Smash my property

    We could be best buddies
    But our friendship has been muddied
    By a flawed United Airlines policy

    By a flawed United Airlines policy


    Nhãn:

    -->> Ðọc tiếp |

    Viết cho những ngày điên

    *|* 10/28/2009 01:31:00 SA |

    Vẫn thường hay hỏi? Mình có điên không, khi cứ lòng vòng hoài trong 1 vòng xoáy vô hình mà không biết ngõ ra.

    Gần như hàng ngày đều tự vấn mình như vậy. Khi mọi thứ xung quanh mình trở nên đơn điệu, khi biết bao nhiêu chuyện mình muốn giải bày mà không thể/không biết nói cùng ai. Và rồi mình chọn giải pháp không phải tốt nhất nhưng cũng không phải dở nhất: im lặng. Cái thứ im lặng đôi khi mình cảm thấy ghét nó vô cùng. Mỗi ngày qua đi, vẫn làm những công việc mà mình không thấy 1 ý nghĩa gì cả, mình chán ngán nó, nhưng cuối cùng vẫn phải làm. Khi tất cả mọi thứ đều không thích thì chọn cái không thích ít nhất để làm!

    Nếu đời người là 100 tuổi. Thì mình cũng đã qua được một phần tư chặng đường đó. Đủ để mình hiểu cái cách mà cuộc đời này vận hành, cái cách mà con người đối xử với nhau, để hình thành nên tính cách của mỗi con người. Mình cũng đủ hiểu đánh giá một con người như thế nào. Mình cũng biết, tuy chưa rõ, những cách mà một người có thể tiến lên, đạt mục đích của mình, theo cả tích cực và tiêu cực. Biết để thành công, phải làm như họ, nhưng vì mình là mình, để không đánh mất mình, nên quyết định không làm vậy. Có lẽ nhiều người trong thâm tâm, họ nghĩ mình khờ, mình ngu, nhưng… đó chính là mình.

    Cứ mãi suy nghĩ về nhiều khía cạnh của cuộc sống, đôi khi thấy mọi thứ trở nên dễ vỡ, kể cả những thứ dường như chắc chắn nhất. Lắm lúc, mất hết niềm tin vào cuộc đời, khi những thứ trái tai gai mắt hàng ngày lại lảng vảng trước mặt. Nhưng biết chỉ là biết, không thể làm gì; thế nên mới giận mình. Chợt thấy những người sống ít suy nghĩ, vô lo, xem ra lại hạnh phúc. Còn mình, cứ mỗi khi thấy những chuyện xảy ra, dù không liên quan đến mình, cũng vẫn suy nghĩ miên man về cuộc đời con người, thân phận con người, đối xử của con người. Và cuối cùng là rút ra những nghiệm thức cuộc đời cho bản thân, dịp nào đó, sẽ chia sẻ với mọi người.

    Không biết Nguyễn Công Trứ khi xưa có lúc cùng suy nghĩ với mình hay không mà viết: Kiếp sau xin chớ làm người, làm cây thông đứng giữa trời mà reo. Ừm, làm người tuy không nhiều hiểm nguy bằng chim muông. Dù phải đấu tranh sinh tồn dữ dội, nhưng ít ra, chúng nó biết được kẻ thù của mình là ai. Lại suy nghĩ miên man rồi, có rất nhiều điều đang chạy trong đầu óc của mình, nhưng để viết ra thì thật sự dài dòng.

    Bài viết cho những ngày điên. Là những ngày của bi quan, bức xúc, nhưng cứ giữ mãi trong lòng. Lại tự hỏi 1 lần nữa, cho đến khi nào thì những gì mình chất chứa sẽ đầy ắp, mình sẽ thôi không còn im lặng nữa. Và câu trả lời vẫn là im lặng. Có phải mình đang đeo nhiều cái mặt nạ lắm không?... Cuộc sống nhiều im lặng có tốt không?... Nhưng mỗi khi mình quyết định không im lặng, lại có người quan trọng đối với mình bị tổn thương, vậy mình phải làm sao?... Cứ chọn cách chỉ gây hại đến mình, có thiệt thòi quá không?...

    Ôi! Cái vòng luẩn quẩn.

    Nhãn: , ,

    -->> Ðọc tiếp |

    Viết bài

    *|* 10/28/2009 12:42:00 SA |

    Gần đây, có tới 2 đứa bạn nói những bài viết của mình không còn hay nữa, đại ý là như vậy. Thật ra không phải là không có lý do, và cũng không phải là mình không biết điều đó. Chỉ là từng lúc từng lúc nên khó mà nhận ra.

    Mình viết bài theo cảm xúc, tất nhiên, nên có thời gian viết được rất nhiều, có lúc chẳng biết viết cái gì. Mình không phải là một người viết chuyên nghiệp, nên có ý tưởng rồi mới viết. Điều này không khó, nhưng khi có ý tưởng rồi thì cần phải có hứng mới viết được. Mình đã liệt kê ra biết bao nhiêu ý tưởng, nhưng rồi ngày qua ngày, nó cũng chỉ là những liệt kê nào đó, nằm trong 1 trang word nào đó và ở 1 folder nào đó mà tình cờ mình tìm thấy, để rồi à lên 1 tiếng là mình còn những cái này chưa viết nè! Rồi lại thôi, lại quên…

    Một phần, do áp lực về sự cập nhật của blog, mỗi tuần ít nhất 1 bài viết để tránh sự “chết” của blog, nên có khi mình phải sưu tầm trên internet để lấp vào. Bên tiếng Việt thì đỡ, còn bên tiếng Anh thì thê thảm hơn nhiều, chẳng biết viết cái gì nữa. Có lẽ vì thế, mọi người vào blog của mình cảm giác nó bị loãng đi nhiều, không còn mang nặng cái “tinh thần” của mình trong blog. Đành phải chịu vậy thôi, khi mình chưa biết cách giữ cảm xúc liên tục để viết bài.

    Tuy nhiên, nói vậy thì cũng chưa hoàn toàn chính xác lắm. Có nhiều chuyện, mình rất muốn viết ra để mong muốn giải bày, giải tỏa một điều gì đó. Nhưng lý trí lại nói mình nên dừng lại vì nó ảnh hưởng đến rất nhiều. Có một điều mà mình luôn luôn phải ghi nhớ: “những gì mình viết trên blog sẽ là con dao 2 lưỡi, nó vừa giúp mình vừa hại mình”; và mình cố gắng hạn chế thấp nhất cái lưỡi thứ 2. Mình sợ phải không? Hình như là vậy!

    Hãy suy nghĩ tất cả những gì bạn nói nhưng đừng nói tất cả những gì bạn nghĩ. Đó là một câu nói của ai đó, nhưng rất đúng, mà blog là nơi ghi lại từng từ của mình, nguy hiểm hơn nhiều. Có thể mình lo xa, nhưng không bao giờ thừa cả, mình đã đủ lớn để có nhiều trải nghiệm về vấn đề này.

    Nhớ những khoảng thời gian, mình cảm thấy như bị stress, là những lúc mình bày tỏ những quan điểm, suy nghĩ để được thư giãn chút ít. Và những bài viết đó thiệt là tâm trạng, mình thích thế. Dạo gần đây, khi gặp chuyện, lại chẳng buồn viết. Lâu lâu mới có 1 bài viết vào 1 dịp nào đó, thiệt là chán!

    Thường thì ý tưởng đến vào những lúc mình thật bận rộn. Những ngày này, mình lại làm biếng, rảnh rỗi, dù có thời gian cũng chẳng biết phải viết gì, hay là bắt đầu viết ra làm sao?

    Nhãn: ,

    -->> Ðọc tiếp |

    Nếu...

    *|* 10/27/2009 10:54:00 CH |

    Nếu ai đó đã có lần
    Một mình đứng trước biển
    Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
    Nhìn những con sóng dữ thét gào
    Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng

    Nếu ai đó đã có lần
    Bất cần đến sự sống
    Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa
    Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ, làm cha
    Sẽ hiểu được vì sao chúng ta cần phải sống

    Nếu ai đó đã có lần
    Thấy giữa lòng khoảng trống
    Hãy hiểu rằng trong vũ trụ kia còn có những lỗ đen
    Ai rồi cũng sẽ phải quen
    Với những phút những giây lòng mình trống vắng

    Nếu ai đó đã có lần
    Nghe lòng mình cay đắng
    Nghe xót xa sau một cuộc chia tay
    Hãy vui lên vì trong cuộc đời này
    Sau mỗi cuộc chia tay là khởi đầu rất mới

    Nếu ai đó đã có lần
    Mỏi mòn và chờ đợi
    Một tình yêu cứ vuột khỏi tầm tay
    Hãy cứ vui lên vì sẽ có một ngày
    Tình yêu đến trong ngất ngây kỳ diệu

    Nếu ai đó đã có lần
    Cảm thấy mình chưa hiểu
    Thật nhiều điều đang có ở chung quanh
    Hãy cứ cười lên vì đời vẫn màu xanh
    Cuộc sống chỉ thú vị khi vẫn còn khám phá

    Nếu ai đó đã có lần
    Sống trong cảnh vất vả
    Giữa những vòng đời hối hả trôi nhanh
    Sẽ thấy yêu sao những phút thanh bình
    Ngoài khung cửa nghe bình minh chim hót

    Nếu ai đó đã có lần
    Thấy lòng chợt dịu ngọt
    Trước một nụ cười, một ánh mắt, một vòng tay
    Hãy chẳng cần đi tìm khắp đó đây
    Vì hạnh phúc đơn giản là vậy đó.
    Có lúc tưởng như không mà lại có.

    Sưu tầm

    Nhãn:

    -->> Ðọc tiếp |

    Sóc say xỉn trèo cây

    *|* 10/26/2009 12:21:00 SA |

    Sóc con ăn trúng quả bí bị lên men, hậu quả là bị say, giống y con người. Không thể về tổ được.

    Nhãn:

    -->> Ðọc tiếp |

    Bí mật Polichinelle

    *|* 10/25/2009 10:08:00 SA |

    "Bí mật Polichinelle" là một bí mật mà mọi người đều biết nhưng là một hiểu biết không được chia sẻ... Như vậy "mọi thể diện đều được bảo toàn", "không ai bị mất mặt cả".

    Mấy ngày hôm nay, với câu chuyện không thể tin được về "Đại học Phan Thiết", tiếp sau câu chuyện cũng ly kỳ không kém "Đại học quốc tế Hồng Bàng", rộ lên rất nhiều bài báo và ý kiến bạn đọc, bài phỏng vấn vị vụ trưởng này, vị cục trưởng nọ, v.v. ...Tất cả đều cảm thấy bức xúc, quá bức xúc. Rồi mọi người đi vào phân tích quy trình thành lập trường đại học, chưa ổn ở chỗ nào, khe hở ở đâu, mối quan hệ giữa các đơn vị hữu quan trong Bộ liên đới v.v....

    Rồi Bộ trưởng GD và ĐT chỉ thị phải thanh tra khẩn cấp. Bạn đọc thở ra nhẹ nhõm: Phải thế chứ. Thật là một quyết định sáng suốt và đúng lúc!

    Đáng tiếc là tất cả những "điều không thể tin được" này không phải bây giờ mới xảy ra, mà đã hai năm có hơn rồi khi các trường đại học ngoài công lập bắt đầu ra đời. Tôi đã từng sử dụng cụm từ "đại học mọc lên như nấm sau mưa" từ lúc đó để lưu ý và đề nghị Bộ trưởng có biện pháp tinh chọn để trình Thủ tướng cho phép thành lập.

    Điều đáng ngạc nhiên là có một nguyên nhân không thấy ai đề cập đến, cả phóng viên lẫn bạn đọc viết báo. Tôi không nghĩ trình độ nhận thức và sự nhạy cảm không đủ để nhìn ra. Vậy thì chắc nguyên nhân đó đúng là một bí mật Polichinelle rồi!

    Trên thế giới ai ai cũng biết "một bí mật Polichinelle là một điều không bí mật một chút nào cả. Đó là một bí mật mà mọi người đều biết tỏng" [2]. Vậy thì tại sao không ai chịu nói ra?

    Tự điển Wikipédia đưa ra định nghĩa có thể giải đáp câu hỏi này: "Một bí mật Polichinelle là một bí mật mà mọi người đều biết nhưng là một hiểu biết không được chia sẻ. Đặc điểm của nó là những người nắm giữ "bí mật" này không thể hiện một cách công khai điều họ biết bởi vì theo họ, sẽ tốt hơn cho họ và cho những người khác, là chỉ nên thổ lộ với những người tín cẩn, hoặc thậm chí im lặng hoàn toàn. Như vậy "mọi thể diện đều được bảo toàn", "không ai bị mất mặt cả" .

    À, ra thế! Vậy xin đừng hỏi tôi bí mật Polichinlelle đó là gì nhé! Bởi vì câu trả lời của tôi sẽ là: "Giữa chúng ta, thú thật, đó là một bí mật Polichinelle!"

    Nguyễn Ngọc Trân (nguyên ĐBQH khóa XI)
    ----------------------------------------
    [2] Tra chẳng hạn Tự điển Pháp Việt của Lê Khả Kế, Tự điển Robert, Tự điển Larousse, hay Brewer's Dictionary chuyên về các câu nói và ngụ ngôn, có từ cuối thế kỷ XIX. Polichinelle, đây là tên của một diễn viên người Ý, thế kỷ 17, chuyên loại hình hài kịch mà diễn viên phải đeo mặt nạ, rất thịnh hành ở Ý từ thế kỷ 16.
    ----------------------------------------

    http://www.tuanvietnam.net

    Nhãn:

    -->> Ðọc tiếp |

    Chuyện 1 con mèo

    *|* 10/24/2009 02:30:00 CH |

    TTCT - Nó vốn là mèo cảnh của bà hàng xén ở góc phố. Tối nào bà cũng để nó ngủ trong một cái hộp cactông sau khi đã kéo kín các cửa như đóng lại một cái chuồng.

    Ban ngày mèo ta được tự do thỏa thích mà không cần một sợi dây nào. Không có chuyện mèo đực đi rông, không cần lo chuyện xe cộ như mắc cửi dưới đường, không cần lo đám dân câu trộm để đưa mèo sang Trung Quốc. Một con mèo ngoan ngoãn, tự giác triệt để.

    Đó là một con mèo lông vàng, dễ ưa, trọng lượng ngày mỗi thêm bệ vệ. Mỗi khi chúng tôi đi bộ thể dục ngang qua chỗ cây xoan góc nhà bà hàng xén, nó thường là đề tài để so sánh với con Mi Nam của nhà tôi.

    Tôi tin mình sẽ không bao giờ có được một con mèo xuất sắc như con Mi Nam đã chết. Nó bắt chuột mỗi ngày, nó rất thích đem chiến công về khoe với chủ, nó hào hoa với những ả mèo quanh khu dân cư nhưng nó đã chết vì giá cóng hôm chúng tôi về quê một tuần. Thật không thể nào hiểu nổi. Có lẽ hôm ấy nó mê rình chuột quá và Hà Nội thì rét quá. Và nó chết vì tài, quá tài, nó là một tài năng vắn số.

    Bỗng dưng chúng tôi vớ được con mèo vàng của bà hàng xén. Họa may, một chỗ trống của con Mi Nam sẽ được trám đầy ít nhất cũng bằng cái sự to xác của con Tảng Đá này (tôi đặt tên nó như vậy). Hôm ấy bà chủ sụt sịt không dám nhìn vào chiếc bao bố của gã thu mua, nhưng cô con gái thì liên tục bất bình vì “đến kêu cho chuột sợ mà nó còn không thèm kêu nữa là”.

    Chúng tôi trờ đến, chúng tôi đã giải cứu cho nó và cho cả hai mẹ con nhà họ khỏi cảnh giằng co khẩu chiến. Đã thấy gốc xoan nhà bà hàng xén một con mèo con thay thế với sợi xích dài, đây là cái lò sản xuất mèo ngoan.

    Con Tảng Đá hoảng sợ một cách bất thường với từng mét đường xa lạ. Cô con gái bà hàng xén đã phải giúp chúng tôi áp nó đi. Nhà chúng tôi có sẵn một cái hốc ghế đá ở sân vườn, chỗ ngày xưa để trữ than tổ ong thời đói kém. “Mèo bám nhà, chó bám chủ”, tạm thời chúng tôi đề phòng nó bằng một sợi xích tương xứng.

    Ngày thứ nhất nó không ló mặt ra khỏi hốc ghế, không kêu không gào. Ngày thứ hai nó vẫn nằm yên trong bóng tối nhưng đã thấy đĩa thức ăn vơi. Ngày thứ ba, thứ tư ăn uống tiểu tiện bình thường nhưng cũng không hề ló mặt ra làm thân với chủ mới.

    Chúng tôi tháo nút buộc để xích không làm căng nó nhưng nó vẫn không ra khỏi chỗ, thập thập thò thò. Tôi hay luồn ngón tay vào chỗ vòng xích dưới cổ để lôi nó ra với mình, nhưng nó luôn trì lại bằng tất cả sức ì chết tiệt.

    Nó nhát người ư, không hiểu sao nhà cũ của nó sát mặt đường mà nó có vẻ nhát người. Nó quá già cỗi rồi ư, vậy là chúng tôi đã khuân về một “lão” mèo bị thịt. Lại tự an ủi nó chưa quen nhà, bởi nó không còn trẻ nên sự thích nghi chậm chạp, thế thôi.

    Hành tung của nó gây cho chúng tôi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Khi đã được tháo hết xích xiềng, con Tảng Đá vẫn nằm an nhàn trong hốc ghế, tận hưởng cuộc sống bao cấp trong bóng tối, không cần sưởi nắng, không cần nghiêng ngó trời đất gì cả.

    Một lần chúng tôi phát hiện nó đang nằm gối đầu ra cửa hốc thì phải thụt vội vào khi có một con chuột chạy qua. Trời đất quỷ thần ơi! Thật không còn hiểu nổi con Tảng Đá này. Chồng tôi phải đi bẫy chuột sống đem về đặt nguyên cái bẫy trước cửa hốc để xem phản ứng của nó ra sao. Mèo chê chuột do được nuôi đủ, có thể; nhưng mèo mà sợ chuột thì lý giải sao đây về bản năng, thú vui, sứ mệnh, lẽ sinh tồn..., thiết nghĩ đó có thể là đề tài cho một luận văn cao học được đấy.

    Dù sao tôi cũng phải dọn chuồng mỗi tuần để cho con Tảng Đá đỡ phải rụng lông. Tôi thường kéo nó ra nắng và ngắm bộ mặt khó hiểu của nó. Chừng như càng nằm ì thì trán nó càng ngắn hơn, hai cơ thịt gò má vun đầy viên mãn và hai con mắt híp lại không biết bên trong nó là những ý nghĩ gì hay hoàn toàn không thiết nghĩ gì nữa cả.

    Nó đã “về hưu” từ sớm và tận hưởng sự bao cấp cho đến hết đời. Khi chúng tôi nhận ra điều đó thì nó thật sự là tảng đá trong cuộc sống của chúng tôi, và nó cứ khiến chúng tôi phải luận bàn miết về những lẽ khác có khi không liên quan gì đến sự tồn tại của nó.

    DẠ NGÂN
    http://www.tuoitre.com.vn

    Nhãn: ,

    -->> Ðọc tiếp |

    LORIAN - BẢN TIẾNG VIỆT

    /
    Tìm kiếm trong Lorian-Việt
    Lời giới thiệu

    Blog dùng để lưu lại những suy nghĩ, quan niệm, hiểu biết của bản thân Lorian về những điều trong cuộc sống. Sau này còn có tư liệu mà viết hồi ký nữa. (^_^)

    Blog hiển thị tốt nhất ở trình duyệt Internet Explorer

    Vinh danh những người viết lời nhắn ở blog của Lorian ^_^
    Các bài viết đáng chú ý


  • Phần mềm học tập âm nhạc
  • Handmade-papercraft (thiệp cắt giấy)
  • Website download manga (có One piece)
  • Download file liên tục với chức năng Batch Download (flashget)
  • Đoạn kết của Doraemon
  • Những bức ảnh làm thay đổi thế giới
  • Spam trên Yahoo Messenger
  • Các bài viết mới
    Các bình luận mới
    Mời để lại lời nhắn

    Bắt đầu ngày 10/9/2008


    Lưu trữ bài viết


    RSS
    Nhận bài viết mới qua email. Kiểm tra email và kích hoạt để hoàn tất đăng ký
    Ðược gửi bởi FeedBurner