Page loading ... Please wait.


Vietnamese-lorian




English
Vietnamese

Mỗi người đều có một thế giới của riêng mình. Đây là thế giới của Lorian

Chủ đề

THÔNG TIN
MÔI TRƯỜNG
HÌNH ẢNH ->


TIN HỌC ->
VĂN THƠ NHẠC ->
GIẢI TRÍ ->
CHỦ ĐỀ KHÁC ->

BÀI VIẾT
TẢN MẠN
NGÀY XƯA ƠI

Hình nè
Blog bạn bè
  • Lorian English
  • Bạch Long Ngũ
  • Trà My
  • Ánh Cò
  • Ngọc Ánh (MT)
  • Ngọc Giao (MT)
  • Thanh Uyên (MT)
  • Bảo Châu (MT)
  • Xuân Viên (MT)
  • Ngọc Thanh (MT)
  • Lê Duyên
  • Liên kết Blog
  • Nguyễn Hùng
  • VietWebGuide
  • MUSVN
  • Zerovn
  • Nghe Rock
  • Thần Tốc
  • Kiên
  • Niềm đau's Blog
  • Tran Canh's Blog
  • EnjaK
  • Hiền Trang
  • Do it your self
  • Knight_Pa
  • Dzịt Xim
  • Blue Sky
  • Duy Anh
  • ACCPVN's Blog
  • VNIT's Blog
  • Đoá Hồng
  • NgânKVN's Blog
  • Shane's Blog
  • Người thầy
  • Nhiệt Huyết Site
  • Tùng Shady
  • Phát triển số
  • Hiệp Cò's Blog
  • BVSS
  • Lãng nhách kiếm
  • THÔNG TIN
    Sắp tới mình sẽ viết các bài viết về những chủ đề mà mình đã dự định từ lâu nhưng không có thời gian
    1. Giới thiệu các trang web down Manga
    2. Giới thiệu các phần mềm giả lập và một số game giả lập
    3. Và thời gian dành cho up hình ảnh. (sắp xong rồi)
    Hình thêm nè

    Văn hóa phương Đông và Tây

    *|* 7/17/2009 11:49:00 CH |

    Mấy hình này do Liu Young sáng tác, là một sinh viên Trung Quốc học tại Đức. Trông qua các hình này, mình thấy có nét tiêu biểu của người Á Đông. Xem thì cũng buồn cười đó, nhưng suy nghĩ thêm thì cũng thấy buồn nữa. Nhưng nhìn theo hướng lạc quan thì mình... lạc quan hơn bên Tây.

    Chú thích:
    Xanh: phương Tây
    Đỏ: phương Đông
    Quan điểm



    Cách sống



    Đúng giờ



    Giao thiệp



    Tức giận



    Xếp hàng



    Ngày chủ nhật trên phố



    Tiệc tùng



    Khuynh hướng



    Du lịch



    Giải quyết vấn đề



    3 bữa ăn trong ngày



    Phương tiện giao thông



    Cuộc sống của người già



    Tâm trạng và thời tiết



    Sếp



    Trong nhà hàng



    Trẻ em



    Nhãn: , ,

    -->> Ðọc tiếp |

    Hình xăm đáng yêu

    *|* 7/11/2009 11:02:00 CH |

    Không phải cứ hình xăm là dữ tợn hay kinh dị mà có những hình xăm rất dễ thương và hút mọi ánh nhìn. Điển hình là những hình xăm dưới đây.







    Nguồn: 24h.com.vn (Vietnamese)

    Nhãn: ,

    -->> Ðọc tiếp |

    Lo lắng

    *|* 7/08/2009 11:51:00 CH |

    Online vào trang mail của lớp, thấy ai đó gởi mail nhắn rằng thời gian làm đề tài chỉ còn 11 tuần nữa. Giật mình, nhanh vậy sao!

    Một đống thứ rối rắm đang vây quanh mình, nhưng khách quan mà nói, cách mình tìm đường vượt qua nó hơi dở.

    Thôi còn bao nhiêu thời gian thì cố gắng bấy nhiêu. Mà cứ hay suy nghĩ hoài nên đầu óc cứ rối tung rối mù lên. Không biết phải là stress không nhưng có vẻ nhẹ. Tìm nhiều trò để làm nhưng cũng không giảm bao nhiêu.

    Bệnh suốt 1 tuần không rõ nguyên nhân, chỉ biết giống như hội chứng gì đó, cứ tập trung mắt vào đọc cái gì là chóng mặt kinh khủng. Mai mốt mới tính đi khám bệnh, cứng đầu thấy sợ luôn.

    Mệt, buồn, bệnh, không học bài được, rủ bạn đi uống nước. Vậy mà vào chẳng muốn nói chuyện, hỏi mới chịu trả lời. Cuối buổi bị trách, ừm, cũng đúng, mời người ta đi mà chẳng nói chẳng rằng. Hôm sau lại rủ đứa khác đi tiếp.

    Một đêm ngủ không được, cứ lo lắng rằng mình suy nghĩ nhiều quá, nên sinh ra mất ngủ, và đúng là sẽ hình thành nên những ý tưởng điên rồ theo ý tiêu cực, rất tiêu cực, có lúc tưởng như mình sắp bị khùng điên lên rồi. Cũng may sao không phải vậy, do uống cà phê nên ngủ không được, phù, cảm ơn trời.

    Mình ghét con người của mình hiện nay. Không kiểm soát được! Bề ngoài vẫn như vậy, mọi người không thể nhận ra, nhưng bên trong như lò lửa đang cháy tùm lum. Đốt cả những thứ nên cháy và không nên cháy.

    Nhãn: ,

    -->> Ðọc tiếp |

    Dạy kèm

    *|* 7/08/2009 01:24:00 SA |

    Tối nay gặp lại chị hàng xóm, chị nhờ mình dạy kèm lại thằng nhóc. Ngặt nỗi mình đang bận túi bụi với cái đề tài, nên không thể đồng ý được. Chị nhờ mình tìm người, nhưng “ra giá” phải là người được như mình hoặc 80% cũng được, nghĩa là ngoài khả năng ra, còn có chút nghiêm khắc và nhiệt tình nữa. Không ngờ mình được đánh giá cao vậy, hì hì. Được dịp, ngẫm nghĩ lại cái sự đi dạy kèm của mình.

    Bắt đầu chương trình là đứa bạn giới thiệu tới dạy để thay nó bận công chuyện. 1 cục xương đúng nghĩa, vừa hổng kiến thức, vừa làm biếng học, cứ lên lớp là trốn học đi chơi. Lần đầu tiên đi dạy cũng không có kinh nghiệm gì cả, chơi kiểu truyền đạt kiến thức ép buộc chứ không phải kiểu giảng giải. Cho nó làm 1 đống bài tập giống nhau để thuộc luôn. Có lần ép hỏi nó tại sao, tại sao hoài đến nỗi nó bực mình mà khóc luôn, làm mình cũng bất ngờ. Từ lần đó cố gắng hạ độ khắc nghiệt xuống xíu. Vẫn thấy nó khó có khả năng đậu, quyết định tăng giờ học và tăng buổi học lên, nhưng tiền phí không thay đổi. Nhiệt tình và trách nhiệm là ở chỗ đó, hehe. Kết quả cố gắng của nó và của mình, nó đậu vào lớp 10, thấy cũng vui vui. Trái ngọt đầu tiên của lần đầu tiên đi dạy. Tự tin lên vùn vụt.

    Sau đó tới trung tâm, và một chuỗi dài những nơi mình tới nhưng không dạy được cái gì cả, toàn 1 lũ trung tâm gian dối, tráo trở. Cũng dạy được 1 đứa, thông minh, hiểu bài nhanh, nhưng có cái nghiện game kinh khủng, mẹ nó cũng chẳng cần quan tâm, bó tay. Khúc mắc trong chuyện tiền học phí, bực mình cái trung tâm, mặc dù hơi thiệt xíu nhưng vẫn có lợi cho mình, vẫn bỏ lớp này vì mình không chấp nhận được người khác lừa dối mình. Nên không biết thằng nhóc đó học hành ra sao.

    Và cuối cùng cho tới bây giờ là 1 thằng nhóc học chẳng biết gì cả ở hàng xóm. Người ta tới nhà mời mình dạy, thôi thì cũng dạy thử. Áp dụng chính sách độc tài ép làm bài tập, không biết búng lỗ tai, nhờ vậy nó lên được chút xíu, có điều cũng không được lâu vì mẹ nó thấy nó làm biếng quá. Giờ nó muốn học lại thì mình lại không có thời gian đâu để dạy.

    Tuy chỉ dạy được 3 đứa, nhưng mỗi đứa dạy mình đều cố gắng hết mức để truyền đạt kiến thức cho nó. Chỉ vì mình thấy cần phải có trách nhiệm với những gì mình làm, đặc biệt là việc truyền dạy kiến thức. Mấy đứa bạn nói mình nên đi dạy, vì mình có khả năng truyền đạt (điều này mình chưa tin lắm) và có nhiệt huyết (cái này thì có à), nên sẽ giúp đỡ được cho thế hệ mai sau. Nếu có cơ hội thì làm, chứ mình cũng ngán lắm rồi. Từ giờ chắc không dạy kèm ai nữa, nếu có chắc chỉ gõ đầu 2 đứa em để nó học hành tốt hơn thôi.

    Nhãn: ,

    -->> Ðọc tiếp |

    Chicken a la carte

    *|* 7/06/2009 01:20:00 SA |

    Một đoạn phim, nhưng giống như một clip hơn, bàn về chủ đề nạn đói. Người thì xài lãng phí, nhưng có người lại rất thiếu ăn, nghịch lý cuộc đời là vậy.

    Đoạn phim không mới đối với mình, nhưng cũng cho mình suy nghĩ một vài điều. Hy vọng clip này đến với những người đang sử dụng thức ăn phung phí.

    Đây là lời bài hát trong phim:

    Hãy cho tôi kể cho bạn câu chuyện của họ
    Mà chưa có ai có thể nghe được
    Làm sao mà nụ cười của ai đó lại đem đến cho tôi nhiều nước mắt
    Và bạn sẽ không bao giờ biết chỉ vì bạn không bao giờ ở đó
    Sau những gì ta nhìn thấy
    Chúng ta có thể nhắm mắt lại lần nữa không?

    Hãy để tôi kể chuyện của họ
    Bạn sẽ không tin là sự thật
    Tôi không quên
    Vì vậy tôi chia sẻ nó cho bạn
    Tất cả những gì chúng ta biết
    Thật sự có phải là những điều chúng ta học được?
    Dù tôi nhắm mắt lại
    Những hình ảnh đó vấn còn vương vấn
    Và câu chuyện của họ… bắt đầu lại


    Nhãn: ,

    -->> Ðọc tiếp |

    Thú cưng đi giải nhiệt

    *|* 7/03/2009 09:45:00 CH |

    Lợn con lim dim tận hưởng làn nước mát. Chó bull nằm che ô. Dưới đây là những bức ảnh ngộ nghĩnh về vật nuôi trong mùa nắng nóng.









    Theo: Vnexpress

    Nhãn:

    -->> Ðọc tiếp |

    Tản mạn tháng 7

    *|* 7/03/2009 09:17:00 CH |

    Sao mà mỗi cuối tháng này đầu tháng kia lại có chuyện xảy ra. Lần này là bị bệnh, chẳng hiểu bệnh gì, cứ chóng mặt, buồn nôn suốt. Mấy đứa nhỏ bảo rằng mình… có thai, hi hi. Còn theo mình thì chắc sử dụng máy vi tính quá nhiều, làm tăng độ rồi.
    Tháng 7 làm mình nhớ tới nhiều điều.

    Những ngày gần đây, nhìn những người tình nguyện viên mới nhớ ra là sắp tới kỳ thi đại học. Nhớ ngày nào bỡ ngỡ, ngơ ngác vào sài gòn đi thi, mới đây mà đã 7 năm rồi. So với cái thời đó, bây giờ mình đã khác đi rất nhiều, may cái là tiêu cực ít hơn tích cực, cũng mừng cho mình.

    Mùa hè mà, nên những năm trước cái tháng này là tháng ăn chơi. Có lẽ tháng này cũng là tháng mình bắt đầu đi học võ, và 1 năm sau đó cũng là tháng mình lên võ đài. Mình có viết 1 bài về chuyện này, nhưng không ngờ mới đó đã 1 năm trôi qua rồi.
    Những năm trước, có lẽ tháng này là lúc mình thi học kỳ xong, nên chắc là đã về nhà tận hưởng sự sung sướng rồi.

    Nói nhiều từ có lẽ, là vì mình không nhớ khái niệm về tháng, có những thứ mình nhớ rất kỹ, nhưng có nhiều điều mình chẳng nhớ gì cả. Đầu óc tệ vậy đó.

    Đến phần sinh nhật, không có nhiều, nhưng là của những người quen biết khá thân: Hảo, Đạt, Châu, Vy, Duyên.

    Nhãn: ,

    -->> Ðọc tiếp |

    Hình manga vui

    *|* 6/28/2009 11:42:00 CH |

    Mình thấy cái này ở trên blog của Ngân. Mấy hình này trông dễ thương và hay hay, lượm về blog mình luôn, hehe







    Nhãn:

    -->> Ðọc tiếp |

    Tản mạn nửa đêm

    *|* 6/26/2009 12:39:00 SA |

    Ngồi trên máy, đọc bài viết của đứa em. Ngứa ngáy tay chân sao mà phải viết 1 bài để giải tỏa tâm lý.

    Những ngày gần đây của mình thật bận bịu. 6h phải lật đật chạy đi tới nơi thực tập, rồi làm quần quật tới 6h chiều mới ra, ăn cơm xong về tới nhà là gần 8h, híc. Phải tiết kiệm từng giây phút để ngủ. Nhưng ngủ có ngon đâu, cứ thấp thỏm đến giờ dậy, nên 1 đêm thức tỉnh đến mấy lần, do ngủ không sâu nên cứ mơ hoài.

    Mặc dù một ngày nói chuyện được có vài người, nhưng không hiểu sao không bị stress như mấy năm về trước. Chắc tại dồn hết tâm trí cho cái đề tài. Ngẫm nghĩ lại, thấy muốn có 1 đề tài thực thụ, phải quăng trí óc và công sức vào đó rất nhiều, chứ không phải ngồi chơi chờ sung rụng. Mình hy vọng sau đề tài, mình sẽ có 1 sự tiến bộ rõ rệt. Nếu không, thì cũng chẳng hối tiếc vì mình cũng đã rất cố gắng rồi.

    Mình có cảm giác rất lạ, thấy kỳ lạ làm sao đó. Dù mình chẳng liên lạc với ai, dù mình đang rối rắm với đống dữ liệu ngổn ngang, nhưng mình vẫn không thấy bị áp lực. Vẫn cảm nhận được tình cảm từ những người quan tâm đến mình, vẫn cảm thấy thật bình yên mỗi khi đêm về ngồi trước màn hình vi tính. Mình sống lạc quan hay là vô tâm? Cũng chẳng biết nói sao, để người khác nhận xét cho khách quan.

    Về mặt tình cảm, vẫn không có gì thay đổi, mình vẫn cứ lầm lũi đi mặc cho vô tình hay cố ý làm tổn thương những người mình yêu thương. Nhưng mình không giỏi về khoản này cho lắm, cứ cố gắng “số hóa” nó lên hoài. Thương ai cũng không nói, ghét ai cũng im lặng, dần dần mọi người nhìn mình với 1 vẻ bí ẩn rất khó hiểu, như là “thật ra trong cái đầu kia, mày đang suy nghĩ cái gì vậy?” Ừ thì chắc cũng dành 1 bài viết về đề tài này, nếu mình còn nhớ…

    Cũng lại tình cảm, mấy đứa ghép mình với 1 đứa nhỏ, chẳng quan tâm, nhưng cũng chẳng tỏ ra đồng ý hay từ chối. Từ từ thì cũng hiểu mà thôi!

    Cách viết blog của mình, theo bản thân thì nó có 1 nét riêng đó, nhưng đôi khi mình cũng không thấy nó hay cho lắm. Dạo qua vài trang blog tình cờ gặp, thấy có nhiều cái cần học hỏi người ta, vì luôn truyền được cái lạc quan, vui tình vào trong blog. Mình thì không như vậy sao? Cũng theo mình, mình đủ độ “khùng” để viết những bài như vậy, nhưng không hiểu sao bài viết của mình luôn đi theo 1 phong cách có 1 chút gì bài bản, trang trọng trong đó. Nhức đầu quá đi!

    Nhãn: ,

    -->> Ðọc tiếp |

    1/6 dân số thế giới thiếu ăn

    *|* 6/21/2009 05:57:00 CH |

    Lời bình luận: Ừ thì còn nhiều người thiếu ăn trên thế giới, mà ở Việt Nam nhìn mọi người ăn theo cái gọi là "lịch sử tối thiểu" mà bực mình, ăn chẳng bao giờ ăn hết, luôn để lại 1 miếng cuối cùng, chẳng hiểu nó ở đâu ra nữa.

    Tổ chức Lương nông LHQ (FAO) hôm 19.6 cho biết số người bị thiếu ăn trên thế giới đã lên tới mức cao kỷ lục là hơn 1 tỉ người. Con số này tương đương 1/6 dân số thế giới. Với khoảng 642 triệu người, các nước ở khu vực châu Á - Thái Bình Dương có số người thiếu ăn cao nhất thế giới.

    Tiếp đến là khu vực nam sa mạc Sahara với 265 triệu người. Mỹ La-tinh và Caribe có 53 triệu người đói ăn. Có tổng cộng 42 triệu người tại Trung Đông và Bắc Phi thuộc diện này. Ngoài ra, các nước phát triển cũng có tới 15 triệu người phải sống trong cảnh thiếu ăn. Theo FAO, “thủ phạm” gây ra thảm cảnh trên là cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, khiến thu nhập sút giảm và thất nghiệp tăng cao.


    Đa số những người thiếu ăn trên thế giới sống ở các nước đang phát triển - Ảnh: AFP

    Nhãn:

    -->> Ðọc tiếp |

    LORIAN - BẢN TIẾNG VIỆT

    Chuyển đến trang:
    Tìm kiếm trong Lorian-Việt
    Lời giới thiệu

    Blog dùng để lưu lại những suy nghĩ, quan niệm, hiểu biết của bản thân Lorian về những điều trong cuộc sống. Sau này còn có tư liệu mà viết hồi ký nữa. (^_^)

    Blog hiển thị tốt nhất ở trình duyệt Internet Explorer

    Vinh danh những người viết lời nhắn ở blog của Lorian ^_^
    Các bài viết đáng chú ý


  • Phần mềm học tập âm nhạc
  • Handmade-papercraft (thiệp cắt giấy)
  • Website download manga (có One piece)
  • Download file liên tục với chức năng Batch Download (flashget)
  • Đoạn kết của Doraemon
  • Những bức ảnh làm thay đổi thế giới
  • Spam trên Yahoo Messenger
  • Các bài viết mới
    Các bình luận mới
    Mời để lại lời nhắn

    Bắt đầu ngày 10/9/2008


    Lưu trữ bài viết


    RSS
    Nhận bài viết mới qua email. Kiểm tra email và kích hoạt để hoàn tất đăng ký
    Ðược gửi bởi FeedBurner