Author: Lorian Mr
•7/23/2010 09:13:00 CH
Chỉ cần được thấy người cười vui
là những khổ đau trong tim cũng sẽ gắng gượng cười…

Ta đã có tháng ngày sống như hạt sương
hạnh phúc mà không cần ai nhìn ngắm
những nỗi buồn (nếu có) đều được điểm tâm bằng môi hôn nồng ấm
mỗi ngày là một giấc mơ…
Author: Lorian Mr
•7/23/2010 08:50:00 CH
Một bài hát đã rất nổi tiếng của Micheal Jackson.



What about sunrise
What about rain
What about all the things
That you said we were to gain.. .
What about killing fields
Is there a time
What about all the things
That you said was yours and mine...
Did you ever stop to notice
All the blood we've shed before
Did you ever stop to notice
The crying Earth the weeping shores?
Author: Lorian Mr
•7/19/2010 09:07:00 CH
Một hình tượng đã vỡ.

Một hình tượng mà mình luôn ngưỡng mộ. Qua bao nhiêu năm, những gì hình tượng đã trải qua… những khó khăn, gian khổ… để trở thành một hình ảnh như bây giờ. Đó là một sự cố gắng lớn lao. Thế nên mình luôn ao ước được trở thành, hay ít ra, có được ý chí như vậy. Dù cho hình tượng đó bao nhiêu lần làm mình khổ sở nhưng cũng không làm giảm đi sự ngưỡng mộ của mình – một tượng đài sừng sững.
Author: Lorian Mr
•7/18/2010 11:37:00 CH

Biển

Nơi ta không có nhiều kỷ niệm, nhưng là nơi ta cảm thấy rất yên bình khi bên cạnh.
Author: Lorian Mr
•7/18/2010 12:11:00 SA
Nếu được sinh ra thêm lần nữa…
Người sẽ chọn niềm vui hay đau khổ?
Author: Lorian Mr
•7/15/2010 10:19:00 CH
Quảng cáo dầu gội Pantene ở Thái Lan.

Đây là clip quảng cáo hay nhất mình từng xem. Rất xúc động, một cô gái câm điếc với mơ ước chơi violin. Clip không chỉ là một mẫu quảng cáo nữa, nó như là một thông điệp: hãy cứ học tập, rèn luyện. Thầm lặng.. thầm lặng... rồi một ngày con kén sẽ trở thành con bướm khoe sắc đẹp giữa đời.

Author: Lorian Mr
•7/12/2010 10:06:00 CH
Có những khoảnh khắc trong đời không ai ngờ trước được
và ta buông tay
là vĩnh viễn...

Chẳng phải chính cuộc đời đã kéo ta đến sát bờ vực
chẳng phải những hơi thở cũng bị lấy mất khi ta đang thoi thóp
chẳng phải thế gian đã quá chừng ác độc...
từ chối những tháng ngày ta cố sống tốt hơn?
Author: Lorian Mr
•7/11/2010 06:23:00 CH
Những bài hát ca ngợi tình yêu trên thế giới thì nhiều lắm. Có bài viết từ huyền thoại được thêu dệt thêm, truyền từ đời này qua đời nọ như chuyện tình Romeo and Juliette, hay sáng tác cho phim để rồi thành tình ca cho các cặp tình nhân như Love Story. Cũng có ca khúc được ra đời từ những mối tình thầm kín của nhạc sĩ để rồi người nghe tưởng như chuyện tình của chính mình, I left my heart in San Francisco, Oh mon amour, Tình Khúc Không Tên .... Nhưng chắc ít ai biết bài hát "Scarborough Fair", giai điệu nhẹ nhàng, giản dị, mà nhạc sĩ Phạm Duy đã chuyển lời Việt, với tựa là "Giàn Thiên Lý", là một bài hát tình yêu rất lãng mạn đã có từ nghìn xưa ...
Author: Lorian Mr
•7/10/2010 04:19:00 CH
Bởi vì không thể quên
nên ta hiểu cảm giác của cả triệu người trên thế gian
đã từng yêu ai đó hơn chính bản thân mình!

Những tháng ngày chỉ cần sống cuộc đời bình thường
nấu cho nhau một bữa ăn
mua một viên thuốc khi người kia đau ốm
hay vuốt giùm sợi tóc bay ngang tầm mắt…
nhưng ta biết chẳng dễ gì bên cạnh người được
chẳng dễ gì có thể sẻ chia…
Author: Lorian Mr
•7/10/2010 10:13:00 SA
Bạn đang cần âm nhạc để xóa tan những căng thẳng và áp lực công việc thường ngày nhưng lại không muốn nghe nhạc cổ điển hàn lâm; hãy dành đôi phút để đến với khu vườn âm nhạc bí ẩn của Secret Garden.

Những nốt nhạc dịu êm như nhung, nhẹ nhàng như con suối nhỏ của nhóm nhạc new age này sẽ có ích với bạn nhiều hơn thuốc giảm stress…

Secret Garden gồm hai thành viên, được thành lập cách đây đúng mười năm (1994). Trước đó, Rolf Lovland (nam) đã được biết đến như một nhà viết nhạc xuất sắc nhất của Na Uy, từng đại diện Na Uy dự thi Eurovision 1985 và đoạt giải quán quân; còn Fionnuala Sherry (nữ), người Ireland, đã biết chơi violin từ khi lên tám và đã có thâm niên 10 năm trong dàn nhạc giao hưởng.
Author: Lorian Mr
•7/09/2010 10:23:00 CH
Bầy chim sẻ bị nhốt trong chiếc lồng và chở đi trên phố
cứ ríu rít kêu mãi không thôi

Tôi đi trong dòng người
liếc ngang liếc dọc
nhìn những con chim sẻ thất thần, rụng lông, ngơ ngác
rồi nhìn ra chung quanh…

Những con chim sẻ không được bay trong bầu trời xanh
một điều ngịch lý
bạn bè tôi nhiều khi phải sống không theo cách mình nghĩ
một điều bình thường?

Rồi những con chim sẻ sẽ được phóng sinh
một người đi bên cạnh tôi bảo thế
cuộc đời mà lẽ ra nó được hưởng với mây, mưa và gió…
chẳng cần đợi một bàn tay cứu rỗi nào

Bầy chim sẻ bị nhốt trong chiếc lồng
có nhìn thấy được tôi đâu?

Thơ Nguyễn Phong Việt

Author: Lorian Mr
•7/09/2010 10:18:00 CH
Trước khi viết bài này, mình cứ nghĩ sẽ không có nhiều chuyện gì đáng để nói chứ.

Sư phụ ra, chương trình đón tiếp bắt đầu. Tuy nhiên, thời gian rất ngắn ngủi nên cũng không đi chơi đâu nhiều, còn công việc nữa. Cuộc sống đôi khi không cho mình làm những điều mình mong muốn.

Một ngày, đi biển sớm, nằm trên cát, nắng chiều thật ấm, cát thật mát, tiếng sóng đều đều, êm êm. Nhắm mắt lại, tâm hồn thật sảng khoái, thanh thản đầu óc, giấc ngủ đến lúc nào không biết. Ôi biển, là nơi có thể cho con người được những giây phút sảng khoái bên con người khi những giây phút còn lại con người va chạm với con người. Mình nợ biển một bài viết.
Author: Lorian Mr
•7/08/2010 09:21:00 CH
Một clip đơn giản chỉ hơn 3 phút, nhưng có lẽ sẽ cho người xem nhiều suy nghĩ. Với mình, có lẽ là về một ước mơ “điên rồ” nào đó, nhưng có dám thực hiện nó dù cho phải đánh đổi những thứ rất quan trọng trong đời hay không.

Clip được làm bởi Dony Permedi

Author: Lorian Mr
•7/05/2010 05:40:00 CH
Giữa sa mạc hoang sơ
Con nhân sư
Ôm nỗi khát khao bỏ xác thân dã thú
Một ngày kia
Đứng dậy, làm người.

Thời gian nặng nề trôi
Con nhân sư gục chết
Mang nỗi hận vào luân hồi chuyển kiếp.
Ngàn năm thân dã thú chẳng thành người.

... Thế mà con người
Chỉ cần một giây thôi
Đủ để thành... dã thú!

Nguyễn Trung Kiên
Author: Lorian Mr
•7/05/2010 05:33:00 CH
Sau khi bài thơ Đôi dép được giới thiệu trên Áo Trắng số 7, rồi bài Những thông tin đầu tiên thú vị về bài Đôi dép trên Áo Trắng số 8, cuối cùng vào đầu tháng 9-2007 chúng tôi đã gặp được tác giả Nguyễn Trung Kiên tại Áo Trắng.

34 tuổi, có dáng người rắn chắc của một... công nhân cơ khí, Nguyễn Trung Kiên bắt đầu câu chuyện khá rụt rè, cho biết vài năm nay vì công việc mưu sinh mà anh hầu như đã ngưng việc sáng tác.

Đúng như thông tin của bạn đọc Hoàng Hải (Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Tây Ninh), Kiên từng là sinh viên khóa 1997-2001 khoa ngữ văn thuộc ĐH Sư phạm TP.HCM, nhưng vì hoàn cảnh khó khăn nên chỉ theo học được một năm rồi phải bỏ ngang để đi làm thợ. Với tờ Thế Giới Mới số 266 (15-12-1997) có bài Đôi dép in trang 91 trên tay và một số bản thảo thơ khác có giọng điệu rất giống Đôi dép, Kiên hoàn toàn thuyết phục được Áo Trắng rằng mình chính là tác giả của bài thơ đang được nhiều người truy cập nhất của trang web http://www.Vnthuquan.net.
Author: Lorian Mr
•7/04/2010 10:38:00 SA
Những cuộc tình đẹp vẫn tồn tại và có thật ở trên đời

AT - Đôi dép là một bài thơ hiện đại, dù về mặt thể loại nó vẫn tuân thủ nghiêm ngặt theo cách gieo vần truyền thống. Tại sao hiện đại? Bởi nó không sử dụng cách so sánh giống người trước.

Trước kia, nói về sự bền chặt của tình yêu đôi lứa người ta thường ví von, rằng: “Đôi ta làm bạn thong dong / Như đôi đũa ngọc nằm trong mâm vàng”; hoặc “Đôi ta như thể con tằm / Cùng ăn một lá, cùng nằm một nong”; hoặc “Đôi ta như bấc với dầu / Khêu ra cho rạng kẻo sầu tương tư”... Ở đây, tác giả Nguyễn Trung Kiên mượn hình ảnh... đôi dép! Tưởng gì! Cái đôi dép ấy bình dị quá, phổ biến quá và thậm chí còn... “tầm thường” nữa.

Chính vì thế, ngay từ tựa bài thơ cũng đã tạo sự tò mò ở người đọc.
Author: Lorian Mr
•7/04/2010 12:58:00 SA
Cuối cùng thì mình cũng đã có quyết tâm để đổi cái template cho blog.
Đó là một quyết định khó khăn.

Mặc dù template cũ không tương thích nhiều với Firefox, làm cho blog trở nên xấu hơn rất nhiều so với khi xài Internet Explorer.

Mặc dù mỗi lần thêm ứng dụng vào rất khó vì khó tìm ra đoạn code nào trên mạng cho ứng dụng đó. Blog classic luôn yếu thế hơn blog layout vì không có tính năng hỗ trợ là “kéo thả”.

Thế nhưng…
Author: Lorian Mr
•7/02/2010 11:56:00 SA
Vào mùa World Cup theo kiểu của Joe - đó không chỉ là tập trung vào trận thắng - thua, mà Joe dành thời gian để quan sát, lắng nghe phần tường thuật của… bình luận viên. Bài viết mới nhất dưới đây là quan điểm, cách nhìn của cá nhân Joe, xin giới thiệu cùng độc giả.

Lại một tuần thức đêm xem bóng đá.

Lại một tuần các anh bình luận viên khiến tôi muốn chạy ra rừng, tìm cây lá ngón, tạm biệt World Cup 2010.

Trước hết tôi biết nền tảng về lĩnh vực bình luận bóng đá ở VN vẫn đang phát triển. Tôi biết các anh bình luận viên muốn phục vụ người dân tốt nhất có thể. Tôi không muốn trách người ta trước đám đông hoặc phàn nàn một cách thái quá, vô căn cứ. Vấn đề là tôi đã phát điên rồi và như một quả bom bị châm ngòi, tôi không thể không nổ!

Cứ coi bài này là tôi đang thầm thì với chính tôi đi nhé, các bạn đang nghe trộm.

Author: Lorian Mr
•7/01/2010 08:44:00 CH
Another Day In Paradise
Phil Collins

She calls out to the man on the street
"Sir, can you help me?
It's cold and I've nowhere to sleep,
Is there somewhere you can tell me?"

He walks on, doesn't look back
He pretends he can't hear her
Starts to whistle as he crosses the street
Seems embarrassed to be there

Oh think twice, it's another day for
You and me in paradise
Oh think twice, it's just another day for you,
You and me in paradise

She calls out to the man on the street
He can see she's been crying
She's got blisters on the soles of her feet
Can't walk but she's trying

Oh think twice...

Oh lord, is there nothing more anybody can do
Oh lord, there must be something you can say

You can tell from the lines on her face
You can see that she's been there
Probably been moved on from every place
'Cos she didn't fit in there

Oh think twice...