Author: Lorian Mr
•6/30/2008 01:46:00 SA
Rồi cũng kết thúc một học kỳ, vậy là xong một năm học. Được gì mất gì? Học kỳ này học hành không tốt như học kỳ trước, đuổi theo bài nhiều quá. Chắc kết quả không tốt lắm đâu.

2 ngày sau buổi thi cuối cùng. Tranh thủ giải lao, xả hơi bằng cách… ngủ. Ngủ sáng trưa tối, ngủ như chưa từng bao giờ ngủ ngon như thế. Cũng lại mơ nhưng may không phải là ác mộng. Rồi thời gian cũng dành cho chăm sóc blog và vào diễn dàn nói lung tung.

Những tưởng NVHTN nhiều chương trình lắm, sao mà tới chẳng có được cái gì. Đành về lại phòng. Lớp mình bây giờ chắc đang rất vui vẻ ở bãi biển nào đó rồi.

Tối nay chẳng biết làm gì, muốn tìm một người để nói chuyện nhưng chẳng biết ai. Hay thiệt, nhưng đó là một sự khác biệt cơ bản nhất giữa Đà Nẵng và Sài Gòn. Không biết có thể gọi đó là sự cô đơn không nhỉ? Mọi khi thường hay online, chát này chát nọ, vào đọc thông tin, xem hài… rồi chợt hôm nay thấy mọi thứ thật khô khan. Bóng đêm u tối, một mình mình đối diện với màn hình, những con chữ trở nên cứng nhắc, những hình ảnh vô tri, những cái nick vô hồn lúc ẩn lúc hiện, mọi thứ trở nên xa lạ và vô cảm. Giống như lúc bắt đầu đi làm trước kia, mỗi ngày chỉ nói chuyện được với 3-4 người, được vài câu. Ta sống trong cuộc đời với biết bao nhiêu người, mà chẳng có quen biết được ai, thì ra cô đơn là như vậy.

Chẳng bao giờ mong một cuộc sống như vậy. Phải có bạn bè, vui vẻ, khi bạn cần, mình xuất hiện, đơn giản vậy thôi.

Author: Lorian Mr
•6/27/2008 11:58:00 CH
Cứ tưởng nằm xuống là sẽ cảm thấy êm ái, thoải mái à. Không dám đâu, đôi khi cũng có bất ngờ ngoài tưởng tượng chứ.



Author: Lorian Mr
•6/27/2008 10:34:00 CH
Đã có ba đoạn kết của Đôrêmon được xuất bản trong đó có hai đoạn kết với mục đích kết thúc bộ truyện vì các độc giả của Đôrêmon đã lớn hơn và nhà xuất bản nghĩ rằng Đôrêmon cần một cái kết thực sự. Hai đoạn kết này sau đó không được tái bản:



* Tháng 3 năm 1971 tạp chí Shogaku 4-nensei đã xuất bản một đoạn kết theo đó vì những người đến từ tương lai gây ra quá nhiều rắc rối, chính phủ ở thế kỉ 22 đã quyết định cấm hoàn toàn việc du hành thời gian, đồng nghĩa với việc Đôrêmon phải quay trở lại thời đại của cậu và phải rời xa Nôbita.

* Tháng 3 năm 1972 cũng tạp chí Shogaku 4-nensei đã đưa ra một đoạn kết khác theo đó Đôrêmon vì vài lý do phải quay trở lại tương lai, nhưng cậu phải bịa ra lý do là vì trục trặc kĩ thuật để Nôbita có thể để chú mèo máy ra đi. Nôbita tin vào lý do đó và hứa sẽ đợi đến khi Đôrêmon khỏe lại. Nhận ra rằng Nôbita có thể chịu đựng được sự ra đi của mình, Đôrêmon nói cho cậu sự thật và Nôbita đã chấp nhận nó. Cuối cùng Đôrêmon trở về thời tương lai.

Đoạn kết thứ ba được coi là đoạn kết chính thức, thực ra là vì xếp hạng của bộ truyện trên truyền hình thấp và một phần vì hai tác giả của bộ truyện quá bận với các công việc khác. Tuy nhiên Đôrêmon luôn nằm trong tâm trí của hai người và bộ truyện lại được tiếp tục chỉ một tháng sau đó. Năm 1981, câu chuyện kết này được làm thành một tập phim hoạt hình (có tên "Đôrêmon trở lại"), và đến năm 1998 thì được phát hành như một bộ phim hoạt hình riêng:

* Tháng 3 năm 1973 trong ấn phẩm của tạp chí Shogaku 4-nensei, Nobita trở về nhà sau khi lại bị Chaien bắt nạt. Sau đó, Đôrêmon nói với Nôbita rằng cậu phải quay trở về tương lai. Nôbita cố gắng thuyết phục Đôrêmon ở lại nhưng sau khi nói chuyện đó với bố mẹ mình, cậu đã chấp nhận để Đôrêmon ra đi. Hai cậu bé cùng nhau đi dạo lần cuối trong công viên. Sau khi hai người chia tay, Nôbita gặp Chaien và lại bị bắt nạt. Nhưng lần này, Nôbita đã cố gắng thắng Chaien bằng mọi giá chỉ với mục đích là Đôrêmon sẽ an tâm về cậu khi chú mèo quay trở lại tương lai, vì Nôbita nhất định không đầu hàng dù bị đánh tơi tả, cuối cùng Chaien phải công nhận Nôbita là người thắng cuộc. Đôrêmon tìm thấy Nôbita khi đi ngang qua và đưa cậu về nhà. Ngồi cạnh Nôbita đã thiếp đi, sau một hồi suy nghĩ, Đôrêmon quyết định trở về tương lai. (Đoạn kết này cũng có thể tìm thấy ở chương cuối của tập 6 bộ truyện tái bản).
Author: Lorian Mr
•6/27/2008 01:49:00 SA
Có phải cuộc đời là một chuỗi những vòng tròn. Đôi khi nghe người ta nói đó là một vòng xoáy, không biết được lối ra, vì mình đang bị nó cuốn theo. Nhưng có khi nó lại là nhân - quả, ta gieo gì thì theo vòng tròn nó sẽ về với ta. Cả theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, cả theo tích cực và tiêu cực.

Thế nên trong tình cảm, mới có chuyện người theo người, người lại theo người khác, cứ đăm đăm theo mục đích suy nghĩ của bản thân, ít khi chịu đứng nhìn với góc cạnh của một người khác. Thế mới nảy sinh ra chuyện tình cảm lòng vòng. Có thể một người rất tốt với ta, và ta có thể cảm nhận được điều đó, nhưng ta lại làm chuyện tương tự với một người khác. Nó không giống như một cuộc làm ăn kinh doanh. Quăng hết vốn liếng chưa chắc đã thu được chút lãi, nhưng chỉ cần bỏ chút ít mà có thể thành người giàu to.

Mà đâu chỉ đơn giản như vậy, đôi khi chỉ là một sự không đồng điệu về một vấn đề gì đó, đơn giản nhất là thời gian, là có thể xong một tình cảm. Mình ấn tượng một câu nói trong một bộ truyện mình thích: “có khi Y... là tất cả, nhưng có khi Y.. chỉ là Y.. thôi”. Có rất nhiều điều để người ta đến với nhau, và cũng chừng đó điều để người ta tiễn biệt nhau. Có phải khi đạt được mục đích rồi thì con người ta dễ chán nản không? Chẳng cần cố gắng gì nữa? Muốn bỏ đi tìm một mục đích mới? Hay lý do vì sao? Nhiều câu hỏi được đặt ra chỉ để cố tìm một câu trả lời làm thoả mãn được bản thân.

Riêng với bản thân, chẳng biết mình muốn gì, quá mâu thuẫn, luôn luôn ngầm cháy âm ỉ một ngọn lửa nổi loạn, mà chẳng biết khi nào bùng phát lên. Nhưng dần dần cũng tự rút ra được những trải nghiệm của bản thân, không phải chỉ dựa vào chuyện của mình mà còn của người khác.

Thường thì mỗi chúng ta đều có một sợi dây liên kết đến tất cả mọi người. Nếu ai không có nổi một sợi dây này, lên núi ở với khỉ đi. Và trong một trường hợp nào đó (có thể là ngẫu nhiên hay là định mệnh, gọi là gì cũng được), một sợi dây sẽ trở nên chặt chẽ hơn, và nếu cố gắng hàn gắn và rèn luyện, nó sẽ trở thành cầu nối giữa 2 người. Tất nhiên là 2 người phải cùng nắm 2 đầu sợi dây. Nếu hờ hững, thế nào cũng tụt khỏi tay, và khi cố níu kéo lại, có chắc gì đã nắm lại được sợi dây.

Có khi tự hỏi, mình có quá hờ hững không, vì chẳng muốn quăng dây cũng chẳng muốn cầm dây. Mà thật sự có phải như vậy không? Hay là còn một nỗi lo vô hình nào đó? Ai trả lời.

Hôm nay.. tạt qua nhà.. người ghé thăm.. tìm hiểu.. giống mình.. khác mình.. là ai.. giá trị.. so đo.. mà.. vô tư.. mong người.. hạnh phúc.
Ai hiểu được mới lạ, hehe.

Author: Lorian Mr
•6/24/2008 12:54:00 SA
Đã chuẩn bị đi ngủ. Xong phần nhật ký, tiện tay lại mở cuốn album ra. Khung cảnh ngày xưa lại hiện ra, những kỷ niệm hiện lại qua từng trang, từng hình. Bạn bè, 2 từ đơn giản. Nhưng suốt 6 năm ở chốn phồn hoa, mình như có cảm giác lạc lõng giữa mọi người. Người ta như lướt qua cuộc đời nhau, hay chỉ mỗi mình cảm giác vậy.

Một người bạn thân không có, hay mình quá kén chọn, không biết và không thể trả lời, nhưng vẫn chưa thấy được người mình có thể chia sẻ mọi buồn vui. Nhớ làm sao cảm giác yên bình khi nằm xuống, ta biết rằng có bạn bè ở bên ta, ta có thể ngủ ngon mà không cảm thấy một sự bất trắc trở xung quanh.

Vào đây đi chơi nhiều hơn, sang hơn, nhưng sao chẳng thể bằng những ngày khó khăn mà vui vẻ của tụi mình. Những lần đi hát chung, chỉ khi hát với các bạn, dù hay dù dở, mình mới có cảm giác là mình thật sự hát với cả tấm lòng mình, còn lại mình thấy như bản thân đang che giấu, hay là không muốn thổ lộ một điều gì đó.

Thèm làm sao cảm giác được nằm bình yên bên bạn bè, trong giấc ngủ vẫn còn vang vọng giọng nói các bạn trong cả giấc mơ. Hay là nằm chung với bạn nhìn trăng giữa tiếng sóng vỗ miên man, ngày đó có còn không?

Một lần nghĩ miên man (24/6/2008)

Author: Lorian Mr
•6/23/2008 11:24:00 CH
Qua một ngày, đã thi xong môn gần cuối, chẳng thảnh thơi mấy vì không làm được bài, một phần cũng vì mệt sức. Ngày nào cũng như ngày nào, mình tự hỏi như vầy đã là hạnh phúc chưa, có lẽ rồi, nhưng cảm giác như còn thấy thiếu một cái gì đó, như là một nhiệt huyết vậy.

Vì giờ chẳng buồn làm cái gì cả, chỉ ru rú ở trong phòng, tụi nó đi hết rồi, mình một mình trước cái màn hình vi tính, chỉ biết mở lên vậy thôi chứ chẳng có mục đích gì rõ rệt. Có chăng mình thật sự lạc hướng rồi, vẫn nhìn thấy con đường mình cần đi nhưng cảm giác mình đang bước trên con đường khác. Hay trong người mình hiện đang có mấy cái tôi, chẳng trả lời được. Chỉ biết rằng trong cái vui có sẵn nỗi buồn, và trong nỗi buồn ẩn chứa một nỗi vui, mình xoay vòng 2 cái này nhanh lắm.

Sắp tới đây là thời gian rảnh nhiều, là một cơ hội để nhìn lại bản thân mình, kiểm điểm bản thân mình. Mong sao lần này không như những lần trước, bỏ qua bao nhiêu cơ hội rồi.

Giờ thì ngủ thôi, một giấc ngủ sẽ giải quyết được nhiều chuyện. Nhớ xưa kia, lúc mình đang ở giai đoạn stress nặng nề, cứ mỗi lần nằm xuống, mong ước sao khi thức dậy mọi việc đã được giải quyết xong cả, và rồi mọi chuyện cũng qua, không phải do giấc ngủ dài mà mình đã cố gắng hoàn thành công việc dù đang rất mệt mỏi.

Author: Lorian Mr
•6/23/2008 10:36:00 CH
Lần này là bài hát Scarborough Fair được chơi bằng đàn Ghita và đàn bầu (ghê chưa), không bao giờ đụng hàng luôn.



Author: Lorian Mr
•6/23/2008 09:54:00 CH
Đây là bài hát tiếng Anh mà Lorian thích nhất. Dù không hiểu lời cho lắm nhưng nhạc thì khỏi chê. Một bài hát nhạc đồng quê của Anh, có nhiều phiên bản nhưng cuối cùng nổi tiếng nhờ Simon và Garfunkel soạn lại và trình diễn.

Bài hát là của một chàng trai bị người yêu bỏ rơi.

Lời nhạc đây:

Paul Simon và Art Garfunkel
/ Am - G Am / C Am D Em / Am C - G /
/ Am G Em Am /

Are you going to Scarborough Fair
Parsley, sage, rosemary and thyme
Remember me to one who lives there
She once was a true love of mine

Tell her to make me a cambric shirt
(On the side of a hill in the deep forest green)
Parsley, sage, rosemary and thyme
(Tracing a sparrow on snow-crested ground)
Without no seam nor needlework
(Blankets and bedclothes a child of the mountain)
Then she'll be a true love of mine
(Sleeps unaware of the clarion call)
Author: Lorian Mr
•6/21/2008 01:35:00 SA
Dù phụ nữ cố gắng bắt chước thế nào đi chăng nữa, cũng chỉ ở mức độ nào đó thôi. Ngon thì làm tới cùng coi sao...



Author: Lorian Mr
•6/21/2008 12:21:00 SA
Rồi tạm xong 1 môn thi, tranh thủ trang trí thêm cho blog chút. Viết vài dòng cảm nhận.
Mấy ngày hôm nay dù có buồn cũng cố ráng mà quên đi, nằm ru giấc ngủ đến để lấy sức mà học hành, tối nay thả cho nỗi buồn mặc sức vẫy vùng. Để rồi mai lại tiếp tục ôn thi nữa.

Mình biết mình buồn vì lý do gì, và cũng biết sẽ khó mà vượt qua được, nó cứ âm ỉ vậy thôi. Dần dần chắc cũng chẳng sao cả. Khi gặp mọi người, vẫn cười nói thực sự rất vui vẻ, vui tính, vẫn là con người mình muốn trở thành. Nhưng khi cứ một mình, “nó” lại hiện ra, không dứt. Chẳng biết khi nào mới là mình thật sự.

Ba gởi lá thư đầu tiên cho mình với những lời đọc xong chẳng thể nào buồn hơn nữa, có hồi âm hay không? Khi thi xong sẽ có câu trả lời, nhưng mình muốn cho ba biết mình suy nghĩ như thế nào. Nhưng rồi sẽ ra sao đây?...
Thôi buồn cũng đã nguôi, lo chuẩn bị học bài đi thi môn thứ 2 cho rồi.

Tuần sau lớp đi chơi, có vẻ vui lắm, xôm tụ lắm, lịch trình rôm rả trên mạng, tiếc là mình không đi được, vì đôi khi cũng phải nhìn lại mình coi thử đang ở vị trí nào. Mà hồi đại học bỏ lỡ cả 2, 3 chuyến đi luôn mà, giờ thêm 1 lần nữa có là bao.