So sánh với thời tiền sử, hàm lượng oxy trong bầu khí quyển bao quanh Trái đất đã giảm 1/3 và ở những thành phố lớn có thể giảm hơn 50%, theo nghiên cứu của các giáo sư Mỹ. Nguyên nhân? Khoảng 10.000 năm về trước, diện tích rừng bao phủ Trái đất nhiều ít nhất gấp đôi bây giờ, có nghĩa lượng oxy do rừng sinh ra hiện nay chỉ bằng phân nửa ngày trước. Trong khi đó, loài người lại đốt than, dầu mỏ, khí đốt khiến hàm lượng carbon trong không khí tăng vọt trong thế kỷ 20.
So sánh với thời tiền sử, hàm lượng oxy trong bầu khí quyển bao quanh Trái đất đã giảm 1/3 và ở những thành phố lớn có thể giảm hơn 50%, theo nghiên cứu của các giáo sư Mỹ. Nguyên nhân? Khoảng 10.000 năm về trước, diện tích rừng bao phủ Trái đất nhiều ít nhất gấp đôi bây giờ, có nghĩa lượng oxy do rừng sinh ra hiện nay chỉ bằng phân nửa ngày trước. Trong khi đó, loài người lại đốt than, dầu mỏ, khí đốt khiến hàm lượng carbon trong không khí tăng vọt trong thế kỷ 20.
Phải bí mật từ khâu đi mua hàng về, rồi cất giấu hàng nữa, sao cho nó không biết.
Lo nhất là sợ thằng quỷ này đi qua đêm không về, thế là kế hoạch hỏng hết, may mà trời phụ lòng người, í lộn trời không phụ lòng người.
Đến đêm phải đem hàng xuống bếp chuẩn bị đầy đủ, lên rồi đốt nến, đập thằng quỷ dậy, đưa cho nó thanh đại đao lên cầu nguyện với trăng sao trời đất, rồi... cho nó ngủ tiếp, còn lại 2 anh em toàn quyền quyết định với chiến lợi phẩm, hehe.Nhắn tin cho bé Phương kế hoạch hoàn thành như mong đợi, yên lòng nhắm mắt, dĩ nhiên là sau khi no bụng.
Dù thấy hơi kỳ kỳ, nhưng khi làm xong cũng thấy vui vui. Thằng Ánh và Ríp nghe được chuyện này chắc cười ré lên mất.
Hôm nay đồng sinh nhật Kim Sơn, hôm nay sẽ gọi điện chúc mừng nó.
Giáo sư logic học bị mất kính.
Ông bèn suy luận: Ai lấy cắp?
Đương nhiên là kẻ cắp rồi. Và tên này có thể bị cận thị, có thể không.
Có thể hắn đã có kính, có thể chưa có.
Nhưng nếu chưa có làm sao hắn có thể trông thấy kính mình?
Điều này chứng tỏ hắn không bị cận thị.
Mà không bị cận thị thì đâu cần tới kính.
Từ những giả thuyết trên, có thể kết luận là không ai lấy kính của mình cả.
Chắc chắn nó nằm ở đâu đây thôi.
Nhưng mình đã nhìn khắp rồi, không thấy gì cả.
Mà mình nhìn được như vậy có nghĩa là mình đang đeo kính... (?!?)
Nếu mình không nhìn kỹ chắc không ngờ họ như vậy đâu (có lẽ mình cũng thuộc nhóm này, nhưng vẫn chưa ai nói với mình là mình khác với những gì họ nghĩ trước đây). Tuổi trẻ, luôn băn khoăn trăn trở với từng bước đi ngắn ngủi của bản thân, cũng dễ hiểu thôi, ai cũng có một thời nhìn trước mặt mình như là sương mù, chỉ khi đi qua rồi mới nhận thấy một điều gì đó. Mình thích chỉ dẫn cho những đứa trẻ hơn về hướng đi và cách đi của chúng, tất nhiên là về những thứ mình biết, chỉ là giúp chúng sớm đi tới đích nhanh hơn. Thấy chúng nó loay hoay giống mình lúc xưa quá.
Mấy ngày không viết bài rồi, thấy nó thiếu thiếu cái gì đấy. Chỉ tại mấy ngày gần đây cứ làm chuyện gì không, có lẽ hôm nay là ngày cuối cùng. Mai làm việc hiệu quả chút đi.
Cả một ngày ngồi trên mạng, vào blog cũng có, mail lớp cũng có, blog bạn bè cũng có. Đến nỗi cảm giác mình chẳng muốn đụng đến cái máy nữa, mắt hoa cả lên, nhưng cũng vẫn ngồi, vì nếu bỏ ra thì chỉ có đi nằm ngủ thôi chứ làm được gì nữa.
Mai sẽ là ngày mới…
Bài viết khá hay và súc tích.
Yahoo Messenger Spammer
Hiện nay, vấn đề spam trên Yahoo! Messenger (Y!M) đã trở nên ngày càng phổ biến!Mỗi ngày người viết truy cập vào Y!M đều phải gặp ko dưới chục cái tin nhắn kiểu này... Vậy những cấu trúc tin nhắn mà những spammer hay sử dụng là gì???
Nhưng ban đêm có một thứ rất tuyệt, đó là sự yên lặng. Mình có thể nghe nhạc và cảm nhận nó, hay hơn rất nhiều khi nghe ban ngày, bao nhiêu tạp âm của cuộc sống lùa vào.
Sau một ngày làm việc không vất vả, không vui vẻ, không háo hức, như mọi ngày gần đây. Đêm nghe nhạc, vô tình chọn lại những bài hát mình hay nghe lúc còn đại học, dù không gắn với kỷ niệm nào rõ, nhưng cũng làm mình nhớ tới khoảng thời gian ở xóm trọ. Cũng mấy năm trôi qua rồi ấy nhỉ.
Chẳng lẽ bạn không tìm được một niềm vui gì sao? Không tìm được một công việc nào sao? Hàng bao nhiêu câu hỏi cứ lảng vảng trong đầu mình. Tại sao và tại sao? Hoàn cảnh, dẫn đến một cách sống? 6 năm, đó là khoảng thời gian mà mình thấy bạn càng ngày càng đi xuống một nơi nào đó (theo suy nghĩ của mình) tối mịt, thăm thẳm.Mình chẳng biết cách nào hiệu quả để đánh thức bạn. Bạn bè tất cả đêu nói với bạn rồi, cũng chẳng hiểu bạn suy nghĩ như thế nào. Bạn có thể cho rằng mọi người không hiểu cách suy nghĩ của bạn, và có vẻ như bạn chẳng muốn mọi người hiểu bạn suy nghĩ như thế nào. Bạn cứ lầm lũi làm những gì bạn cho là đúng. Có thể nó thích hợp với bạn, nhưng bạn có khi nào suy nghĩ tình trạng của bạn bây giờ nó ra hình dáng gì không? Đừng so sánh bạn với ai cả, thử so sánh bạn với Nguyễn Ngọc Ánh 6 năm trước, có gì đã đổi thay. Hoài bão ra sao, ước vọng ra sao?
Mình và Ríp, không phải không có nỗi buồn. Nhưng cách thể hiện của 2 đứa khác hẳn bạn. 2 đứa không bao giờ tìm rượu để quên buồn, để rồi hôm sau lại dùng nó để kiếm niềm vui. Ríp khác, nó luôn giấu nỗi buồn, và tìm quên trong công việc. Mình không được như vậy, chỉ biết buồn từng phút từng giây sau những tiếng cười vui. Còn bạn? Giờ bạn đang suy nghĩ gì vậy.
Đọc lại One piece, lâu rồi mới đụng lại nó, nhớ là phải viết một bài về đề tài này nữa. Có thể đọc xong hết rồi tổng hợp lại luôn.
Và cuối cùng, cũng đã chiến thắng ở cấp bình thường game đua xe, tính viết bài báo về game này rồi gởi báo chơi.
Trời vẫn còn mưa hoài mưa mãi, chẳng muốn đi đâu, mà cũng chẳng có nơi nào để đi cả. NVHTN tuần này chẳng có chương trình gì cả, chán ghê đi.
2 đứa nhóc đã tới Đà Nẵng chơi rồi, gọi mình về. Lại thằng bạn trời đánh tối cũng gọi bảo mình về nữa chứ. Trời ơi! Làm như mình không muốn về vậy, mà sao tìm hoài một đứa nam làm giúp mình mà không ra vậy trời.
Mấy ngày gần đây là một sự đổi khác trong bản thân. Mình đã bắt đầu chán ngán với nhiều thứ rồi. Thời gian dành cho online liên tục với cảm giác thích thú đã không còn.
Mỗi game mình chơi được một lúc lại thấy chán, những bài nhạc mình nghe giờ cũng thấy khó chịu trong người, như là tra tấn vậy. Tranh thủ sự thay đổi này, mình chuyển chút thời gian sang học tập, và đã thành công. Rồi còn đọc sách nữa chứ, ít ra cán cân về thời gian cũng bớt lệch sang chơi bời.
Có điều dạo này mình cũng ít có cảm hứng viết bài đi, vì chẳng hiểu nguyên nhân nên chẳng biết cách giải quyết, đành tự lần mò tìm vậy. Mỗi lần tính viết về cái gì, ngồi xuống bàn thì lại chẳng muốn viết nữa, chẳng biết bắt đầu từ cái gì. Mong rằng sẽ nhanh chóng qua được cơn “khủng hoảng” nhẹ này.