Author: Lorian Mr
•10/06/2008 12:35:00 SA
Với mình, thơ đơn giản là nơi chứa lại những cảm xúc của mình ở một thời điểm nào đó, một cách dễ nhớ nhất, dù hay dù dở. Nếu biết sáng tác nhạc, chắc cũng làm như vậy rồi.

Mỗi lần đọc lại những gì mình đã viết, có thể hình dung lại con người của mình lúc đó như thế nào, như vậy là đã thành công.

Từ tháng 8-2006 đến tháng 8-2008, cuối cùng tập thơ thứ 3 cũng hoàn thành với 120 bài. Với hy vọng tập 3 này sẽ hay hơn tập thứ 2, nhưng kết cuộc thì vẫn chưa đạt được như vậy, có nhiều bài tầm thường quá.


Tập thứ 2 biểu hiện những chệch choạc, lạc lõng trong việc chọn hướng đi của mình, thì tập 3 xuất hiện nhiều hình ảnh tương phản hơn, có lẽ mình nhìn cuộc sống nhiều hơn.

“Lão ăn mày
Ngồi dựa lưng bờ tường ngôi biệt thự
Nhìn vào đâu
…”

“Bóng đêm và ánh sáng
Tựa cuộc đời
Khi đục – khi trong
Lúc rực cháy lúc như băng
…”

Và nó cũng phản ánh một thời gian khó khăn nhất của mình, những lần mình bị stress toàn phần, đầu óc như muốn nổ tung, thì thơ là nơi mình giải bày xúc cảm.

“Nằm yên, bất động
Bốn bức tường bất động
Nền nhà bất động
Trần nhà bất động

Tình cảm lật đật
Lòng người lật đật
…”

“Con đường vẫn qua lại hàng ngày
Hôm nay sao xa lạ quá
Hốt hoảng nhìn dòng người
Biết gọi tên ai?
…”

Cũng như phần lớn các bài thơ, mình cũng hay tự hỏi và tự chiêm nghiệm về cuộc sống qua từng chặng đường, lúc tình cảm bế tắc, lúc miên man cảm nhận, lúc nghĩ mình cần phải làm một cái gì đó.

“Từ lòng người đến lòng người khoảng cách bao xa”

“Tôi tìm lại tôi qua những gì đã mất”

“Nhìn trông vũ trụ bao la
Thấy mình như là hạt cát
Kiếp người đâu khác một giấc mơ
…”

Đa số là những bài nhớ về thời gian đã qua, quá khứ. Mình luôn như vậy, những gì buồn vui, đều đã là kỷ niệm, mà kỷ niệm thì không nên quên, vì nó cho biết mình là ai, ở đâu, như thế nào. Kỷ niệm về tuổi thơ, về thời cắp sách, về đại học, về xóm trọ, về tình bạn thân…

“Hai mươi năm đã qua đi
Cha, con - mẹ, chị phân ly nghĩa tình
Chợt đêm mơ thấy gia đình
Tề tề, chỉnh chỉnh, bình bình, an an”

“Ký ức lang thang về ngang qua lớp
Thấy được tôi ngồi giữa các bạn tôi
…”

Toàn bộ tác phẩm, đọc chẳng thấy bài nào làm mình cười cả, toàn sáng tác khi mình buồn không. Cả khi viết bài này, lòng cũng thấy buồn buồn.

This entry was posted on 10/06/2008 12:35:00 SA and is filed under , , . You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.

2 Lời bình:

On 16:08 7 tháng 10, 2008 , phanminhhientrang nói...

Wao, bạn viết nhiều thơ đến thể cả à, cả 3 tập 120 bài, Thơ bạn hay đấy, không phải thơ có vẫn điệu nhưng nó mang hơi hướng hiện đại, có nhiều ý nghĩa...

 
On 02:25 11 tháng 10, 2008 , lorian nói...

Thật ra, gọi tập thơ vậy cho "hoành tráng", chứ cứ viết ra hết cuốn sổ, mua cuốn sổ khác viết tiếp, được 3 cuốn rồi, đang làm cuốn thứ 4.
Thể thơ thì nhiều, đa số tự do. Nhưng cũng không thiếu bài viết theo lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt,v.v và v.v