Bài viết trên Vietnamnet
Sau một thời gian thử đưa keo tự vá ra thị trường và được người tiêu dùng đón nhận, ông thợ sửa xe Trần Dân Tiến đã cải tiến sản phẩm này. Chỉ mất vài phút bơm keo, có thể bịt kín cùng lúc 3-5 lỗ thủng; chi phí lại giảm một nửa (từ 27.000 đồng xuống 15.000 đồng/lần vá)
So với loại keo tự vá trước đây, keo tự vá cấp thời vừa được cải tiến có khả năng bít nhanh hơn các lỗ thủng do đinh, dăm, cước sắt gây ra do thành phần keo được thêm vào một số chất phụ gia mới. Sau khi được bơm vào ruột xe, keo có thể tráng hết mặt trong của ruột xe, bịt kín mọi vết thủng. Nếu gặp trường hợp thủng bánh xe giữa đường, người đi xe chỉ cần mở vòi xe ra và bơm hết phần keo trong chai vào. Tổng cộng thời gian vá xe chỉ khoảng vài phút.
Sau khi được vá bằng keo cải tiến của ông Trần Dân Tiến, ruột xe “miễn nhiễm” với tất cả các loại đinh trong thời gian 3 tuần. Nghĩa là, trong thời gian đó, cho dù ruột xe có bị cán đinh, keo tự vá sẽ tự động lấp kín chỗ thủng lại.
Kiểu dáng của loại keo mới này cũng có một số thay đổi, tiện lợi hơn cho người sử dụng như: bình keo gọn hơn với nắp bình được cải tiến thành dụng cụ mở van bánh xe, ngoài ra còn có thêm ống dẫn keo trực tiếp từ bình tới bánh xe, thay vì phải đổ keo trực tiếp như trước đây.
Cách sử dụng loại keo tự vá đã qua cải tiến này cũng hết sức đơn giản. Ông Tiến cho biết, chỉ mất khoảng vài phút là có thể vá tới 3-5 lỗ thủng cùng lúc (điều mà loại keo trước đây không làm được).
Đặc biệt, loại keo tự vá mới này có giá thấp hơn gần một nửa so với trước đây (15 nghìn đồng/bình, trước là 27 nghìn đồng/bình).
Mới đây, ông Trần Dân Tiến đã được Liên hiệp các Hội khoa học kỹ thuật Việt Nam trao giấy chứng nhận điển hình sáng tạo cho giải pháp keo tự vá cấp thời và bơm hơi tiện dụng của mình.
Các bạn coi clip ở địa chỉ này đây
Chẳng hiểu sao, 2 thằng hiếm khi nào có chung 1 điểm nào tương đồng, lại thành bạn thân như vậy. Lúc nào gặp nhau cũng chỉ nói chuyện chọc nhau chơi, không thì bất đồng. Nó cũng như tôi, rất cố chấp, cứng đầu, ai nói gì thì nói, thích thì nghe, không thì thôi. Thời gian trôi qua, ít nhiều tôi cũng đã thay đổi theo hướng tích cực, còn nó thì... dường như vẫn như cũ.
Chúng tôi có 3 đứa, chơi thân với nhau. Thời cắp sách, cũng chẳng biết vì sao thân, tự nhiên vậy thôi. Có 1 điểm chung buồn của 3 đứa, không biết có phải là lý do mà 3 đứa gần nhau hơn không: cả 3 đều có gia đình không trọn vẹn, ba mẹ ly dị nhau cả. Từ ngày rời trường, mỗi đứa một môi trường tiếp xúc, và hình thành 3 con người khác biệt nhau, về phương diện nào đó.
1 thằng, sự nghiệp là tất cả với nó, luôn hướng tới phía trước, rất có ý chí. Với riêng bản thân, thích suy nghĩ và chiêm nghiệm về cuộc đời, tôi nghĩ tuổi thơ tôi có thể là bất hạnh, có thể là hạnh phúc, tuỳ vào suy nghĩ của tôi. Gia đình tôi, khiến nó hạnh phúc hay khổ đau, cũng chính là do tôi, không trốn tránh, nhưng cũng không đối mặt trực tiếp. Đứa còn lại, khó trách bạn tôi, cuộc đời gặp gần như là sự khổ đau, thiếu tình cảm, và nhìn cuộc đời cũng bằng ánh mắt khác, ít ai vượt qua được sự mặc cảm đó.
Sự cố gắng của chúng tôi để cải tạo cái đầu nó khỏi sự bi quan về cuộc đời này, đôi khi đi vào bế tắc. Thời gian dần qua, và sự việc dần đi về hướng bi quan hơn. Mỗi lần về gặp lại, cũng chỉ là những buổi ngồi cà phê, cảm nhận những giây phút bình yên hạnh phúc ngắn ngủi. Tôi luôn tự hỏi phải làm sao đây? Bằng phương pháp mới nào nữa?
Đôi lúc tạt qua blog, đọc những bài tự sự của nó, lòng buồn rười rượi, lại thấy mình thiếu 1 sự quan tâm.
Làm bạn mà không có cách giúp được bạn, thì là một đứa bạn kiểu gì đây?
Trông mọi người khác xưa nhiều, tất nhiên. Cách ăn mặc cũng khác, còn riêng mình thì vẫn như cũ, chẳng khác gì như lúc đi học. “Đúng là giáo sư” là câu có người nói với mình như vậy. So với 2 năm trước và bây giờ, hình như mình chẳng thay đổi gì mấy nhỉ. Cả cái tính quen với sự chuẩn mực, khuôn phép nữa, đôi khi mình thấy nó không cần thiết, nhưng lại chưa vượt qua được bức tường đó.Gặp lại mọi người, vui lắm, cảm giác rất khó nói, nhưng cứ gặp lại người quen cũ là kỷ niệm cũ cũng nhớ lại. Những cái bắt tay thân mật, những lời thăm hỏi cũng đã đủ rồi, mọi người vẫn mạnh khoẻ là tốt lắm, và cái tính ham chụp hình vẫn chưa giảm đi ^_^.
Nhật ký: 2 ngày thức dã man để hoàn thành phần thuyết minh và bản vẽ cho công trình, mà thấy mình vẫn tỉnh ghê. Nếu giữ được phong độ như vậy thì tốt, đỡ bớt thời gian ngủ nhiều.
Sắp tới chắc mở thêm một nhánh nữa cho blog của mình, về quan niệm của mình về một vấn đề gì đó, thấy cũng hay. Mình thích toán học, thống kê, miêu tả, thử sức mình để lấy những cái đó quy nạp thành sơ đồ của tình cảm ra sao.
Quanh đi quẩn lại, thì mình có bao nhiêu bạn, và bao nhiêu bạn thân. Nhìn lại sao mà thưa thớt quá! Ba mình luôn tự hào có những người bạn rất chân tình, lúc hoạn nạn luôn giúp đỡ nhau, không vụ lợi. Mình cũng suy nghĩ có không? Chưa có thời điểm đề nhận ra.
Thử tưởng tượng trên bản đồ Đà Nẵng, bạn bè mình nằm ở bao nhiêu điểm trên đó? Và đường dây liên kết giữa các điểm đó là bao nhiêu? Ít thật đấy! Ai cũng mới bước vào đời, bao dự định riêng cho bản thân được ưu tiên trên hết, con đường mỗi người càng đi càng xa nhau. Ai cũng có một lý do chính đáng để nói ra khi được hỏi, và ai cũng có lý do để trách nhau.
Cố nhớ về quá khứ, hạnh phúc không? nhưng đừng sống với ảo vọng của nó, hãy biến hiện tại thành quá khứ 1 lần nữa.
Chính quyền sinh ra để làm gì, nếu không vì sự bình an của người dân. Sau cơn mưa lụt, dẹp yên tàn tích, sẽ tới một lúc người ta phải truy xét trách nhiệm của chính quyền, của giới truyền thông và của tất cả những người có trách nhiệm xây dựng, phản biện mọi chính sách ở địa phương.
Người dân đóng thuế nuôi chính quyền những mong con em đến lớp được an toàn, đêm tối có ngọn đèn để thắp, lúc mưa gió có chỗ khô ráo để trú ngụ. Không bảo đảm được những điều ấy, dù tưng bừng tượng đài văn miếu, chính quyền còn nặng nợ với nhân dân.
Tưởng rằng thời buổi văn minh, bất đắc dĩ phải ngoi ngóp trong mưa lũ, người ta mong quá những lời chỉ dẫn, cứu giúp tìm đường. Cả giới truyền thông chậm chạp phản ứng, chúng ta nợ nhân dân thói quen phục vụ những thông tin bình dị. Lụt ở phố nào, tránh từ đâu, nơi nào người cơ nhỡ có thể tá túc, ai cứu giúp khi xe cộ chết máy giữa đường... đã quen với chuyện cao xa trên trời dưới biển, giới truyền thông ngờ nghệch với những dịch vụ đưa tin thô sơ nhất vì lẽ sống hằng giờ của người dân. Ráo riết săn tin hoa hậu, loạn trí người xem với đủ loại game show, đó có phải những thứ chính yếu nhất mà người dân mong đợi?
Khi nhiều khu phố cũ đã khô ráo khá nhanh sau cơn mưa, cư dân nhiều khu đô thị mới vẫn huyên náo bắt cá trên đường cao tốc. To đẹp mà không hiện đại, hoành tráng mà không văn minh, lỗi ấy thuộc về người có quyền quy hoạch thành phố, lỗi ấy cũng thuộc về giới trí thức và những người có sứ mệnh phản biện chính sách. Quá lệ thuộc vào người có quyền, chúng ta ít khi dám nghĩ khác, có nghĩ khác đôi khi cũng không dám nói, có dám nói đôi khi cũng không nói hết. Vì lẽ ấy những đô thị mới cứ phăm phăm mọc lên, thiếu những cảnh tỉnh xã hội, thiếu cả sự phản biện và giám sát của người dân.
Những ai đã nhìn những tập quy hoạch Hà Nội mà người Pháp để lại sau năm 1954, những ai đã sống những ngày Hà Nội thanh bình sau thống nhất đất nước mới thấy những gì chúng ta đang chứng kiến thật ngột ngạt, dở dang. Hà Nội đã ít dần màu xanh, đã hiếm dần khí sạch, sau cơn mưa lũ, có lẽ phải làm thật nhiều việc thì Hà Nội mới đẹp trở lại trong ánh mắt người dân.
PHẠM DUY NGHĨA
Tuổi trẻ Online
Trong vòng chưa đầy một giờ, cánh đồng hoa hướng dương đã ngập tràn với sắc vàng rực rỡ. Số lượng hoa đã vượt xa con số 10.000 dự kiến ban đầu. Đã không chỉ là ngày hội của những cánh hoa luôn hướng đến Mặt trời mà trở thành ngày để sẻ chia của bao tấm lòng đồng cảm với những bệnh nhi ung thư…
Lẫn trong dòng người tìm về ngày hội, nhiều người đã có những phút lắng lòng bên những dòng nhật ký được triển lãm dọc theo lối đi. Hành trình của những tháng ngày cùng con chiến đấu được cha mẹ thắt lòng ghi lại giữa những đợt hóa trị, vô thuốc đến sức tàn lực kiệt của con. Đã có những giọt nước mắt lăn dài theo từng trang nhật ký. Nhóm bạn Thu Trang (Trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai) đọc, lấy máy hình chụp lại từng trang. “Để cảm nhận được sức mạnh từ trong sâu thẳm mỗi con người và hiểu hơn nỗi khó nhọc của cuộc chiến chống lại căn bệnh ung thư từng ngày từng giờ của các em nhỏ. Đó là lý do vì sao chúng tôi đến đây”, Trang tâm sự.
Đến để sẻ chia…
Sẻ chia, như một đặc tính vốn có của người Sài Gòn mà không chờ được mời gọi. Vì lẽ đó, chị Hồng Anh (Q.3) đã dẫn theo hai cô con gái đi cùng chỉ từ một lời rủ rê. Sau một vòng tham quan, chị đã quyết định mua bức tranh do chính các em bé đang điều trị ung thư tại Bệnh viện Ung bướu TP.HCM vẽ như một cách gửi đi tấm lòng của mình đến các bạn nhỏ. Chưa hết buổi sáng, 11 bức tranh đã được mua trực tiếp hoặc đặt mua qua điện thoại với giá 300.000 đồng/bức để góp vào quỹ hỗ trợ các bệnh nhi ung thư.
“Tôi đã nén lòng trước một bức tranh chỉ là trang giấy học trò khi biết rằng đấy là bức tranh đầu tiên và cũng là cuối cùng của một em bé vẽ bằng đôi tay của mẹ vì căn bệnh đã cướp đi đôi mắt. Em cũng đã ra đi mãi mãi”, cô Mai (Q.Bình Thạnh) chia sẻ.
Có những người từ Vĩnh Long, Cần Thơ bắt xe đò từ sáng sớm tìm đến ngày hội. Bất cứ chỗ nào trống trong khuôn viên sân 37 Nhà văn hóa Thanh niên cũng được tận dụng thành nơi làm hoa. Cả trăm bạn trẻ quên cái nắng ngồi bệt tỉ mỉ dán từng cánh hoa. Đội kèn Trường THCS Võ Thành Trang đã làm không khí ngày hội thêm rộn ràng hơn với những giai điệu. “Nghe nói đến phục vụ ngày hội hoa hướng dương, các em hưởng ứng nhiệt tình lắm, tham gia chương trình này cũng là cách giáo dục các em”- thầy Minh Hoàng, trưởng đội, cho biết.
Nhiều người chỉ kịp ghé vào mua vài bông hoa rồi lại tất tả đi. Nhưng sau mỗi cánh hoa ấy là cả một câu chuyện. Ba của Hữu Vy ung thư giai đoạn cuối, cuộc sống đếm từng phút. Nhưng niềm hi vọng của Vy không hề tắt. Biết ngày hội, anh điện thoại mua 100 bông hoa và nhờ chương trình gửi đến ba mình với hi vọng: “Giúp đỡ các bệnh nhi ung thư và gửi đến ba lời động viên rằng ba hãy cố lên”. Hay ba của Bảo Khang - bệnh nhi ung thư tại Bệnh viện Truyền máu huyết học - ngỏ ý mua 10 bông để góp chút ít cho chương trình và nhắn nhủ con trai “hãy chiến đấu như một dũng sĩ quả cảm nhé!”.
Thông điệp yêu thương
Hàng ngàn lời chúc tràn ngập trên cánh đồng hoa như tiếp thêm niềm tin cho các bệnh nhi ung thư. “Dù có chuyện đau buồn xảy ra, đừng dừng lại, hãy chiến đấu đến cùng”. “Một bông hoa là một niềm tin, một sức mạnh chúng tôi dành cho bạn. Hãy để chúng tôi chia sẻ nỗi đau cùng bạn và mang lại cho bạn nụ cười”. “Dù nhiều chông gai, dù nhiều khó khăn, hãy vững bước, vững tin chính mình. Rồi bạn sẽ thấy thật nhiều hạnh phúc đến trong tầm tay”. “Đừng đầu hàng số phận, hãy sống như hoa hướng dương luôn hướng đến ánh sáng mặt trời”.
Cũng giữa rừng hoa và hàng vạn thông điệp yêu thương ấy, không khó để nhận ra những bông hoa được chính các bệnh nhi ung thư thực hiện. Những dòng ước mơ chở bao hi vọng của một thế giới tuổi thơ. Cô bé Võ Thị Hà, 11 tuổi, ghi: “Con ước mơ có phép lạ chữa cho con và các bạn ở đây hết bệnh để về đi học như các bạn khác”. Bé Huỳnh Quốc Thiện (phòng số 8) gửi điều ước: “Con ước tự con lái máy bay đi du lịch vòng quanh thế giới”, bé Tân thì: “Em ước mau hết bệnh để học thật giỏi trở thành bác sĩ”…
Hàng trăm lời ước nguyện cùng một khát khao chiến thắng bệnh tật, về nhà và đến trường. Nhiều người đã không khỏi bùi ngùi trước bông hoa chỉ có một dòng thật ngắn: “Bố mẹ ơi, con đau lắm”!
Tuổi trẻ online
Có thể kể đến một vài phim như: Đột nhập với sự tham gia của 2 diễn viên nổi tiếng Jude Law và Juliette Binoche, Một thế giới tự do của đạo diễn hàng đầu thế giới Ken Loach hay Những cậu bé của đạo diễn Saul Dibb. Một loạt series phim ngắn và hoạt hình đặc sắc của các nhà làm phim trẻ Anh quốc và Việt Nam cũng sẽ được trình chiếu trong sự kiện này.
Các buổi chiếu phim đều được thuyết minh tiếng Việt. Vé phát miễn phí từ ngày 28-10 tại hội đồng Anh (25 Lê Duẩn) và rạp Galaxy (230 Nguyễn Trãi, Q1). Có thể vào trang British Council để xem lịch chiếu và thông tin về tuần phim.
Kierston Wareing trong phim It's a free world