Những tấm hình, không đơn giản chỉ là lưu giữ những khoảnh khắc, những kỷ niệm.
Nhiều lần, mỗi khi có trong tay những tấm hình mới chụp, hàng ngày mình coi đi coi lại không biết bao nhiêu lần. Để cảm giác được hạnh phúc khi đã trải qua những khoảng thời gian, không gian đó; để có thể lưu thêm cảm xúc đó trong một khoảng thời gian sau; và để có thể nhìn rõ gương mặt một người nào đó…
Có những năm tháng của chúng ta
rơi theo mùa lá trước hiên nhà
rơi không chạm đất
để những cuộc hồi sinh chưa bao giờ có thật
thì làm thế nào biết chúng ta trưởng thành hay mãi mãi trẻ con?
Thỉnh thoảng chúng ta đứng trong buổi chiều bình yên
giữa thành phố xa lạ
và tự hỏi giá như có thể
chọn lựa làm 1 chiếc lá vàng chạm đất
hay xanh tươi mãi trên đầu ngọn gió
chúng ta sẽ chọn lựa ra sao?
"Hãy biết quan sát vạn vật xung quanh, hãy biết yêu thương đồng loại, bạn sẽ thấy cuộc sống này trở nên đẹp và ý nghĩa hơn rất nhiều - đó chính là thông điệp mà 5 chàng trai Boyzone đã gửi gắm trong nhạc phẩm tuyệt vời này"
Trong thời gian này, mình viết khá nhiều bài. Nhưng cái mạng ở nhà đã cắt hợp đồng, chờ làm hợp đồng mới. Những những biến cố mới xảy ra làm cho mình phân vân có nên bắt mạng mới hay không. Blog trở nên im lặng
Chỉ cần được thấy người cười vui
là những khổ đau trong tim cũng sẽ gắng gượng cười…
Ta đã có tháng ngày sống như hạt sương
hạnh phúc mà không cần ai nhìn ngắm
những nỗi buồn (nếu có) đều được điểm tâm bằng môi hôn nồng ấm
mỗi ngày là một giấc mơ…
What about sunrise
What about rain
What about all the things
That you said we were to gain.. .
What about killing fields
Is there a time
What about all the things
That you said was yours and mine...
Did you ever stop to notice
All the blood we've shed before
Did you ever stop to notice
The crying Earth the weeping shores?
Một hình tượng mà mình luôn ngưỡng mộ. Qua bao nhiêu năm, những gì hình tượng đã trải qua… những khó khăn, gian khổ… để trở thành một hình ảnh như bây giờ. Đó là một sự cố gắng lớn lao. Thế nên mình luôn ao ước được trở thành, hay ít ra, có được ý chí như vậy. Dù cho hình tượng đó bao nhiêu lần làm mình khổ sở nhưng cũng không làm giảm đi sự ngưỡng mộ của mình – một tượng đài sừng sững.
Nếu được sinh ra thêm lần nữa…
Người sẽ chọn niềm vui hay đau khổ?
Sẽ chọn thương yêu trong cô đơn hay từ bỏ
Sẽ chọn vẫn bước đi hay đứng lại chờ một ai đó
Sẽ chọn khóc một mình hay cần người than thở
Sẽ chọn trở về hay dấn thân dù đã từng lầm lỡ…
Khi cuộc đời không thể đổi thay?
Người chọn không gặp nhau trong quãng đời này
để mỗi người thuộc về một con đường xa lắc
Lỡ có gặp nhau cũng sẽ cười vui mà không bao giờ rơi nước mắt
Lỡ có không thấy nhau thì chẳng ai cần ai đưa tiễn…
Trái tim tự nó đã bình yên?