Chắc hẳn ai từng nghe bài 'Khát vọng' của một cô gái mù trường Nguyễn Đình Chiểu, tự hát và đệm guitar trong chương trình giao lưu văn nghệ, khó có thể quên lời bài hát.
Hãy sống như đời sông, để biết yêu nguồn cội. Hãy sống như đời núi, vươn tới những tầm cao. Hãy sống như biển trào, để thấy bờ bến rộng. Hãy sống như ước vọng để thấy đời mênh mông
Còn những ai nghe rock, chắc hẳn không bao giờ quên những lời hát này của Buratinox: "Này, hãy đi thật xa, đến những chân trời mới. Sống quên mình đi, với ước mơ dâng trào".
Hay ai đã nghe bài hát Wish you were here – một siêu phẩm của Pink Floyd, khó có thể thôi ám ảnh bởi đoạn điệp khúc: "We just two lost souls swimming in the fish bowl, year after year. Running over the same old ground. How did we found? The same old fear, wish you were here” (Tạm dịch: Chúng ta chỉ như hai tâm hồn lạc lối, tháng ngày dài bơi trong một bể cá chật hẹp. Chạy lòng vòng trên một mảnh đất cũ kỹ. Và chúng ta tìm được gì? Ngoài những nỗi sợ hãi y như nhau)
Không biết có phải mình đạt đến một “cảnh giới” nào rồi hay không mà nỗi buồn với mình bây giờ không quá nghiêm trọng nữa. Nó ở cứ ở, miễn là mình có được niềm vui nào đó và tự nó biến đi, nhưng nó cũng sẽ lại trở về, riết rồi quen. Được cái là dù nhiều nỗi buồn lắm, nhưng ít bị stress hơn xưa, đây là một điều tốt. Có điều cảm thấy mình “lạ” quá.
Nếu bạn là mối tình đầu của một ai đó, sẽ có vô số người cần ngưỡng mộ bạn.
Bởi giữa gần bảy tỷ cư dân của thế giới này, số người được trở thành một phần không thể quên trong đời một người khác (thậm chí là một số người khác) không nhiều. Tên của bạn, nụ cười của bạn, những thứ nhỏ nhặt thuộc về bạn "vô tình" khiến người ta thầm thương, trộm nhớ có thể là kỷ niệm mãi mãi, những kỷ niệm sáng trong dịu ngọt đánh dấu bước ngoặt lần đầu biết tương tư trong một đời người.
Nếu bạn là mối tình thứ hai của một ai đó. Người ta thường bảo mối tình đầu khó dài lâu. Vì vậy sẽ nhiều khả năng hơn để bạn là mối tình thứ hai của một người nào đấy. Những rung động non nớt, những yêu thương vội vã hay thậm chí là cả những vết thương lòng đắng cay đã lùi lại phía sau khi người ta từ giã mối tình đầu.
Một bài tình ca rất hay với ca từ cảm động và chất chứa tình yêu thương trong đó. Và hay nhất là đoạn điệp khúc
Until You Ca sĩ: Shayne Ward
Baby life was good to me
(Em yêu à cuộc đời này thật ưu ái anh)
But you just made it better
(Nhưng em còn làm nó tươi đẹp hơn)
I love the way you stand by me
(Anh yêu cái cách em đứng bên anh)
Through any kind of weather
(Vượt qua những sóng gió cuộc đời)
I don’t wanna run away
(Anh không muốn chạy trốn đâu em)
Just wanna make your day
(Anh chỉ muốn cho em những ngày hạnh phúc)
When you felt the world is on your shoulders
(Khi mà em cái thấy cả thế giới này đang đè nặng trên bờ vai em)
Don’t wanna make it worse
(Anh không muốn làm nó tệ hơn đâu)
Just wanna make us work
(Anh chỉ muốn đôi ta được hạnh phúc)
Baby tell me I will do whatever
(Em yêu à hãy cho anh biết anh sẽ làm cho em mọi thứ)
Yêu một người đã khó, giữ được trái tim người mình yêu lại càng khó, nhưng cố gắng níu kéo những gì đã không còn thuộc về ta thì chỉ là sự đau khổ.
Bạn nhận ra mình đã yêu khi hình ảnh người đó lớn dần, in sâu trong tâm trí bạn từ bao giờ. Khi mới yêu, bạn không quá đòi hỏi sự quan tâm đặc biệt từ người yêu, chỉ cần người ấy luôn giữ mình trong trái tim là đủ. Nhưng tình yêu vốn ích kỷ và con người lại thường tham lam.
Từng chút, từng chút bình yên rón rén len nhẹ vào lòng. Từng giọt, từng giọt hạnh phúc ngọt ngào trôi vào miền thương miền nhớ trong tim em bé nhỏ theo từng ngón tay anh dịu dàng mà ấm áp... đến lạ...
Khi anh nắm lấy tay em,
Em thôi không còn để những vẩn vơ lo âu làm vương sầu đôi mắt ướt, mềm mại cả tâm hồn với cảm giác được chở che. Khe tình cảm của em đâu có sâu nhưng tình anh quá nặng, êm đềm lèn qua khung cửa trái tim em... Cho một ngày, đầy ắp những tình yêu...
Người ta thường khó mà học được cách nói lời tạm biệt với tình yêu, khó mà chấp nhận để tình yêu trở thành kỷ niệm, và người đã yêu trở thành dĩ vãng.
Hay nói đúng hơn là không đành lòng.
Làm sao mà hai người đã từng nhớ nhung, thương yêu, chăm sóc lẫn nhau, một sớm mai kia bỗng dưng buông tay và nhìn nhau như người lạ trên phố?
...
Làm sao mà bỏ lại sau lưng bao nỗi ngậm ngùi, những tháng ngày chung đôi, làm sao mà dễ dàng quên đi một ánh mắt khiến lòng mình reo vui, nụ cười khiến tim mình loạn nhịp, và bóng hình bấy lâu vẫn thân thiết gắn bó?