Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ
hãy để chúng ta đưa nhau về...
trong thương nhớ...
Có lẽ không ai muốn nhắc về ngày mai lần nữa
có lẽ khoảnh khắc này là thứ còn lại sau tất cả
có lẽ nên mỉm cười để cảm ơn một phần duyên nợ
có lẽ nên dành cho những cơn mưa tối tìm về trên vòm cây than thở
và chúng ta chỉ giữ lại bình yên...
Một tờ lịch bỏ xuống, một tờ lịch mới được đặt lên. Cũng nên có vài dòng để tiễn đưa năm cũ và đón năm mới.
Nếu chấm theo thang điểm 10 thì mình nghĩ năm này mình đạt được cỡ 7 điểm (không đủ giỏi *_*).
Thường thì mình ít khi nhớ đầy đủ những việc mình đã làm được, mà chỉ nhớ những điều mình chưa làm (bi kịch ở đây nè) để đánh giá lại bản thân. Tất nhiên là cũng có những điều ghi dấu ấn đậm nét:
Sau những trận bóng đá nảy nửa trên Play Station 2 với mấy đứa bạn, về lại căn phòng VIP của mình… Noel cũng là một ngày bình thường đối với mình, nhưng thấy mọi người rộn ràng hơn, đương phố nhộn nhịp hơn nên cũng có cảm giác khác xíu. Nhớ về những Noel xưa…
Bài nhạc mở đầu bằng tiếng guitar + piano rất dịu dàng. Giai điệu thật chậm, thật đều, như từng nhịp bước thầm lặng. Văng vẳng như có tiếng vilon lê lết phía sau, như tăng thêm cái não nề, u ám. Dường như có một cơn mưa đang chuyển dần, tiếng sấm văng vẳng xa xôi, mơ hồ nhưng chẳng thấy dòng người hối hả, chỉ có nhịp bước đều và chậm rãi. Rồi đến một khoảng lặng, không nghe tiếng bước nữa. Và rồi một giọng nói - giọng nói thì đúng hơn giọng hát - thật trầm, thật chậm cất lên.
Cũng lâu rồi không viết bài. Rảnh rỗi ngồi ráng viết vài dòng, thay vì làm những chuyện thường ngày.
Dạo này công việc vẫn bình thường, có điều thời gian còn lại mình dành cho những việc vô ích nhiều quá, game giải trí hơi quá lố, lúc nào cũng game được. May là giờ đã kết thúc xong một game, tranh thủ nghỉ một thời gian. Mỗi tháng mua một cuốn sách, vậy mà mấy tháng nay không đụng tới được một trang giấy, chắc đầu óc giờ cũng ì lại rồi. Phải quay về nhanh trạng thái xưa để khỏi gặp cảm giác cuộc đời đơn điệu, nhàm chán.
Tuần sau đi Huế, dễ gì có cơi hội đi lại lần nữa nên chắc cố gắng chơi cho vui.
Khi những đớn đau không còn đủ sức để chịu đựng
khi những nhớ thương, hạnh phúc đã cuộn vào lòng như sóng biển
là khi những giọt nước mắt
rơi...
Mỗi giọt nước mắt đều mang trong mình một chuyến đi dài
dâng từ trái tim lên khóe mắt
cả một quãng đường có khi là nhiều tháng năm hay chỉ là một khoảnh khắc
để rồi cúi đầu và khóc
vì không thể làm gì hơn!
Ừ mọi chuyện sẽ chẳng là gì khi trời mưa cả. Khác một điều là giờ đang ở một mình, trong căn phòng tiện nghi đầy đủ, thoải mái… nhưng thiếu tiếng người.
Những tháng ngày xa nhà đã kết thúc. Những tháng ngày chán ngắt đã kết thúc. Nhưng thấy câu này đúng: “khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”. Ít nhiều thì càng về sau mình càng có cảm tình với mảnh đất này, nên khi ra đi cũng có nhiều điều luyến tiếc, những điều mình chưa thực hiện xong, đành phải tiếp tục thực hiện ở quê nhà vậy. Nhưng có những điều không thực hiện được nữa, thế nên mới có cảm giác lưu luyến.