Author: Lorian Mr
•7/21/2011 10:50:00 CH
Những ngày gần đây, mình cảm nhận rõ ràng những biến chuyển trong cuộc sống, trong tư duy của mình.

Mọi chuyện diễn ra theo cái cách mà nó diễn ra, và mình đối chọi với nó theo cái cách mà mình đã lựa chọn: “cuộc đời quá ngắn cho những suy nghĩ tiêu cực”. Khi vài chuyện xảy ra chuyển từ xấu sang tồi tệ, mình vẫn luôn tin rằng một ngày nó sẽ tốt đẹp trở lại, dù ở một trạng thái khác.
Author: Lorian Mr
•7/21/2011 07:28:00 CH
Người ta hay nói với nhau về cái sự nhớ. Đứa trẻ mới sinh ra nhớ hơi mẹ, nhớ dòng sữa ấm nóng từ bầu ngực của mẹ, nguồn sữa nuôi nó lớn lên từng ngày, nó nhớ mùi da thịt của mẹ mỗi khi mẹ ôm nó vào lòng ru nó ngủ, một ngày không có mẹ nó sẽ nheo nhẻo khóc đòi mẹ, nó nhớ mẹ nó đấy mọi người ạ!
Author: Lorian Mr
•7/18/2011 11:23:00 CH
Lâu lâu đổi không khí cho nhà cửa bớt buồn tẻ, u ám đi.
Lòng vòng trên mạng tình cờ thấy cái bói này, thử làm thì đúng là có cái làm tui giật mình thiệt, cứ ước nó đúng thôi, hì hì. Bạn làm thử cho vui nha...

Cuộc bói không kéo dài quá 3 phút.

- Hãy đọc yêu cầu và thực hiện theo thứ tự. Không được xem trước các yêu cầu hoặc những câu trả lời ở phần cuối. Không đắn đo, hãy viết những gì hiện ngay lên trong đầu bạn, chỉ có như vậy trò chơi mới có ý nghĩa.
Author: Lorian Mr
•7/17/2011 04:42:00 CH
Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạn
có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng
nên đừng trách…

Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử thách
tin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấp
tin một nụ hôn duy nhất ở giữa trời và đất
tin một ánh mắt mà nếu thiếu ta trong nhãn cầu sẽ cô độc
tin cả vào những tháng ngày ta nâng niu trên tay chỉ toàn là ngờ vực
bởi vẻ đẹp của những giấc mơ…

Author: Lorian Mr
•7/14/2011 11:21:00 CH
Năm ngoái, khi ngồi nói chuyện với các anh bác sĩ ở khoa cấp cứu của một bệnh viện lớn tại Hà Nội, các anh ấy nói rằng: “Cuộc đời này mong manh lắm, bạn chỉ biết bạn sống như thế nào chứ không thể biết bạn sẽ chết như thế nào”. Câu nói đó thỉnh thoảng lại hiện lên trong tôi, và rồi hàng ngày tôi đọc những thông tin trên báo chí với những tin như: Mỗi năm ở Việt Nam có hơn 10.000 người chết vì tai nạn giao thông, có gần 100.000 người chết vì ung thư, có hàng chục ngàn người chết vị bệnh tật khác, có hàng ngàn trẻ em chết vì tai nạn, hàng trăm người chết vì ngộ độc thực phẩm và còn rất nhiều cái chết khác như đánh nhau do mâu thuận cá nhân, bị cướp, do túng quẫn, do thất tình rồi tự tử...
Author: Lorian Mr
•7/13/2011 11:30:00 CH
Ở cái vùng đất xa lạ này, khi ở một mình thì cảm giác lạc lõng trở lại.
Những thói quen hàng ngày bây giờ không thực hiện được, làm ta nhớ từng con người, từng con đường, góc nhỏ nơi ta ngồi.

Nhưng…
Một mình không có nghĩa là cô đơn.
Author: Lorian Mr
•7/12/2011 11:43:00 CH
Tôi không chắc rằng ngày mai tôi sẽ hoàn thành công việc, nhưng tôi sẽ không từ bỏ giữa chừng.

Tôi không chắc rằng ngày mai mọi người đều tốt với tôi, nhưng tôi sẽ luôn giúp đỡ họ khi cần.

Tôi không chắc rằng tôi không có yếu kém, nhưng tôi vẫn sẽ luôn nỗ lực trước hết vì chính bản thân mình.
Author: Lorian Mr
•7/12/2011 11:25:00 CH
Mình nghĩ soạn tin nhắn và gởi đi cũng là một thú vui hay. Trong những tin nhắn đó, nhiều khi mình cảm nhận được tình cảm của người khác gởi cho mình như thế nào. Thường thì những tin nhắn như vậy là mình vui vẻ, và mình có thói quen lưu giữ những tin nhắn đó lại thật lâu. Rồi một quãng thời gian sau, đọc lại những gì người khác đã viết từ trước tới nay mình biết được tiến triển của tình cảm, mối quan hệ thân sơ đều trở nên rõ ràng hơn nhiều.
Author: Lorian Mr
•7/07/2011 09:16:00 SA
Chàng: Cuối cùng thì ngày này đã đến! Anh đã chờ mong quá lâu!

Nàng: Anh có muốn em ra đi không?

Chàng: Không! đừng có nghĩ tới chuyện đó

Nàng: Anh có yêu em không?

Chàng: Dĩ nhiên rồi! Cả ngàn lần cũng không đủ!
Author: Lorian Mr
•7/01/2011 02:11:00 CH
Nghĩ về anh là nghĩ về những khoảnh khắc không thể nào quên...

Đó là khi anh chở em trên phố, thỉnh thoảng anh lại đưa tay ra sau để nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em. Em thấy bàn tay anh thật ấm. Em yêu những cử chỉ quan tâm nhỏ bé ấy của anh. Cho đến tận bây giờ, em vẫn thấy thích cảm giác ngồi xem ti vi cùng anh, gác chân lên đùi anh và... để yên tay em trong tay anh.