Author: Lorian Mr
•10/19/2010 11:15:00 CH
Không còn thường xuyên viết những bài mang âm hưởng của “người có tâm sự” nữa, không phải vì cuộc sống không còn những khúc mắc, những trắc trở, những suy tư mà vì hình như mình không chú tâm vào việc viết lách nữa khi nhiều việc khác cứ dồn dập đến.

Mình sắm cho mình một cuốn sổ, ghi ra những việc dự định làm trong tuần, cuối tuần tổng kết. Cứ tưởng như vậy sẽ giải quyết được công việc và thấy thoải mái hơn, nhưng không, cái cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn thì những nảy sinh lại tạo ra những công việc tiếp theo. Ngồi đây, trong đầu lại lảng vảng một đống chuyện vẫn chưa làm xong. Ôiiiiiii ! Dễ bị stress ghê.
Author: Lorian Mr
•10/19/2010 09:07:00 CH
Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình.

Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.

Nhưng đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.
Author: Lorian Mr
•10/18/2010 04:59:00 CH
"Alo... K đang làm gì đó? K có muốn nói gì với D nữa không? Ngày mai là D trở về rồi đó, D ở đó làm luôn, K có muốn gặp cũng hơi khó à nha! K có muốn nói gì nữa không? D cảm thấy K có gì đó muốn nói phải không?…

Những lời nói ấy cất lên trong lúc tâm trí tôi đang ngổn ngang vì cảm giác sắp đánh mất điều gì đó rất quan trọng khi biết rằng ngày mai anh đi. Và những lời nói ấy như chìa khóa đã mở đúng cánh cửa tâm trạng của tôi. Tình cảm của tôi đã đến lúc phải “vỡ bờ”. Tôi không thể đè nén được nữa. Tôi cần phải nói cho người ấy biết những cảm nhận của tôi. “K muốn gặp mặt D một tí được không? Đi uống cà phê nhé?...”.
Author: Lorian Mr
•10/16/2010 11:40:00 CH
Hơn 1 tháng rồi không viết bài, nên hôm nay dù có chút tâm sự cũng phải viết chứ không thì dễ bị tình trạng tịt bài lắm.

Cuộc sống đã dần vào ổn định, theo cái cách mà mình có thể chấp nhận được. Người không đụng tới mình thì mình sẽ không đụng tới người dù đôi khi người có những lúc thật vô lý, nhưng nghe lời đứa bạn khuyên thì nhịn một chút.
Author: Lorian Mr
•10/16/2010 07:03:00 CH
Có phải chúng ta đang tự đánh mất đi một quãng đời?
Có phải chúng ta đang tự đánh mất đi một quãng đời
của những ngày tháng mà trái tim lừa dối rằng đó là cảm giác yên vui?

*
Những điều thuộc về duyên số đã mang chúng ta đặt vào một ngôi nhà dưới bầu trời
không ai đánh cắp của ai một lời hứa
đi đến cuối con đường chỉ là niềm tin trong phút giây ta cần phải nói rõ
khi đứng giữa bao người chúng ta cho mình cái quyền được làm đứa trẻ nhỏ
không chút đắn đo những ước mơ
Author: Lorian Mr
•10/14/2010 07:22:00 CH
Một ca khúc mang nhiều ý nghĩa về việc bảo vệ môi trường do nhóm nhạc nổi tiếng Linkin Park thể hiện. Trái Đất dần thay đổi theo từng ngày và con người đang phải đối mặt với những hậu quả nghiêm trọng do chính mình gây ra. Chiến tranh đổ máu, nạn đói, môi trường bị ô nhiễm, khí hậu ngày một khắc nghiệt hơn, phải chăng thiên nhiên đang nổi giận? Con người còn bao nhiêu thời gian để sửa chữa lại lỗi lầm? Đến bao giờ Trái Đất mới có thể trở lại yên bình được như xưa?
Author: Lorian Mr
•10/05/2010 10:11:00 CH
Bạn có nghĩ rằng số 1 là nhỏ bé? Hãy khám phá những điều bất ngờ của con số đầy ý nghĩa này!

• Ai cũng chỉ có một mẹ, mẹ là người cho con tình yêu mãi mãi. Mẹ cho con tất cả, vô điều kiện. Mẹ là tài sản quý giá nhất mà con có được ngay từ khi mới sinh ra.

• Mỗi người chỉ có một trái tim để giữ nó trong sạch. Trái tim hoàn hảo nhất là trái tim đã chia sẻ tình yêu thương nhiều nhất.
Author: Lorian Mr
•10/05/2010 10:00:00 CH
Một tháng của nhiều cảm xúc.

Bực mình – Một đứa em trước đây chưa từng làm mình bực, nhưng cũng khiến mình phải nổi xung lên. Nghĩ lại, mới thấy nhỏ vẫn còn trẻ con quá, còn thiếu nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống.

Lo lắng – Mình luôn cảm thấy may mắn khi mình đi vào giấc ngủ rất nhanh, và một giấc ngủ dù có không sâu nhưng liên tục. Những ngày này, không biết do suy tư chuyện gì, mà rất hay thức dậy nửa đêm, những mấy lần.
Author: Lorian Mr
•10/05/2010 09:58:00 CH
Có nhiều chuyện con con xảy ra với gia đình, mình luôn là người im lặng, không phản kháng, chỉ hành động. Lầm lũi, không nghe cũng không phản kháng, và rồi mọi chuyện lại đâu vào đó.

Bạn bè lại xảy ra chuyện này chuyện kia, sự rạn nứt, sự tan vỡ, sự mất mát người thân, cứ dồn dập dồn dập đến. Nhưng cũng có những cuộc gặp thân mật, vui vẻ mà mình biết sẽ khó có lại những lần sau khi mỗi người yên bề gia thất, người đi chốn phương xa.
Author: Lorian Mr
•10/03/2010 01:15:00 CH
Jim ngó xuống cái đồng hồ đo tốc độ trong xe trước khi dừng lại: 73km/h trên con đường giới hạn 55km/h. Lần thứ tư trong tháng này. Làm sao một người có thể bị cảnh sát phạt nhiều đến thế cơ chứ?!

Một viên cảnh sát đỗ xe môtô và lại gần xe Jim, tay cầm quyển sổ phạt.
"Bob? Bob mà mình hay gặp ở phòng tập thể hình đây mà!" - Jim nhận ra người quen. Nhưng điều này còn tệ hơn là một cái vé phạt. Vì trước mặt Bob, Jim luôn tỏ ra là một người gương mẫu. Bây giờ bị người quen phạt thì còn ra gì...