

Những ngày gần đây của mình thật bận bịu. 6h phải lật đật chạy đi tới nơi thực tập, rồi làm quần quật tới 6h chiều mới ra, ăn cơm xong về tới nhà là gần 8h, híc. Phải tiết kiệm từng giây phút để ngủ. Nhưng ngủ có ngon đâu, cứ thấp thỏm đến giờ dậy, nên 1 đêm thức tỉnh đến mấy lần, do ngủ không sâu nên cứ mơ hoài.
Tổ chức Lương nông LHQ (FAO) hôm 19.6 cho biết số người bị thiếu ăn trên thế giới đã lên tới mức cao kỷ lục là hơn 1 tỉ người. Con số này tương đương 1/6 dân số thế giới. Với khoảng 642 triệu người, các nước ở khu vực châu Á - Thái Bình Dương có số người thiếu ăn cao nhất thế giới.
Tiếp đến là khu vực nam sa mạc Sahara với 265 triệu người. Mỹ La-tinh và Caribe có 53 triệu người đói ăn. Có tổng cộng 42 triệu người tại Trung Đông và Bắc Phi thuộc diện này. Ngoài ra, các nước phát triển cũng có tới 15 triệu người phải sống trong cảnh thiếu ăn. Theo FAO, “thủ phạm” gây ra thảm cảnh trên là cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, khiến thu nhập sút giảm và thất nghiệp tăng cao.
Vậy mới biết là nó có nguồn từ nước ngoài chứ không phải là Việt Nam sáng tác ra.
Hôm nọ, một con thỏ đang tung tăng trong rừng thì bị một con chó sói phục kích. Chú thỏ hoảng hốt năn nỉ con chó sói: “Ông sói ơi, ông đừng thịt tôi, vì tôi chưa xong luận án tiến sĩ”.
Với bản thân mình, chuyện này không quan trọng vì blog chính của mình là đặt tại đây, blogspot của Gmail.
Nhưng khổ nỗi 1 cái là bạn bè 1 dọc là ở bên Yahoo đó. Thế nên bây giờ chuyện liên lạc cũng khó khăn hơn.
Bây giờ, mọi người đang nhốn nháo chuyện di chuyển nhà cửa. Ly tán lộn xộn cả lên như đang có chiến trận vậy. Người nhảy multiply, người dời qua facebook, người nâng cấp lên Yahoo! Plus, sao chẳng thấy ai lên tiếng về việc chuyển nhà sang Blogspot.
Thấy cũng lạ, vì blogspot là nơi có tính tương tác cao với tất cả mọi người. Không yêu cầu tài khoản cũng có thể comment, không yêu cầu tài khoản cũng có thể đăng nhập vào. Và có thể liên kết bạn bè ở bất cứ blog của hãng nào. Với những tính năng thông thoáng như vậy, tại sao mọi người lại không theo? Câu trả lời theo mình đơn giản nhất là, mọi người làm biếng tìm tòi để có được 1 blog đẹp (blogspot thì cần phải săn tìm code) trong khi các trang khác có 1 hệ thống template sẵn sàng khá đẹp.
Từ giờ, muốn liên lạc với mọi người, chẳng lẽ ai có địa chỉ ở đâu mình phải tạo 1 cái để có thể trò chuyện với họ sao, kham sao nổi, nhưng mà nếu không, thì giải pháp nào tốt hơn?
Nhớ thời còn Yahoo!360. Mình thường xuyên chạy qua chạy lại blog bạn bè để nhắn tin hỏi thăm, rồi họ cũng tới thăm lại. Và 1 chuyện vui nho nhỏ là mình hay viết những dòng blast từ những câu danh ngôn hay, lời nhạc hay lên đó. Giờ không biết viết ở đâu? Buồn xíu đó thôi.
Cái ngày này của 25 năm về trước, má kể cho mình nghe, trời mưa tầm tã, sấm chớp đùng đùng. Má chuyển dạ, mọi người nhờ ông Quyền đánh xe đò chở má đi bệnh viện. Sau đó là mình chào đời, hehe, tự dưng trời hết mưa, trong xanh. Mình phán ngay 1 câu, sự ra đời của mình làm cho bão giông đi mất, chỉ còn những ngày tươi đẹp. Và 25 năm sau, cái ngày đó lại trở nên mưa to gió lớn tiếp, trời lạnh lẽo lắm!
Thôi kể chuyện cũ, chuyển sang chuyện bây giờ. Mình thường thì ham vui, chỉ thích đi dự sinh nhật người ta, chẳng muốn người ta dự sinh nhật của mình, thích ngày này mình ở một mình hơn. Nhưng một mình để suy ngẫm, chứ không phải ngồi lo làm cho xong cái nhiệm vụ còn dang dở. Mình đã thờ ơ, bạn bè càng ngày cũng quên luôn. Chính xác hôm nay có 9 người, một con số cũng đẹp. Mọi năm ba gọi hỏi có tổ chức gì không, câu trả lời đều là không nên năm nay ổng không gọi nữa luôn. Có đứa em nhắn tin bảo cả nhà chúc mừng sinh nhật mình, mà chẳng biết nhà nào nữa, hỏi ra thì thấy kỳ nên im luôn, nhưng chắc là nhà ba.
25 năm, nói ra thì ngắn gọn vậy chứ đó là một quãng thời gian thực sự dài, có niềm vui, hạnh phúc, nhiều nỗi buồn, cô đơn, hẩm hiu. Và bây giờ, hiện diện trên đời là 1 con người. Con người đó cũng có bạn thân, có người để yêu, có ưu, có khuyết. Có người thích cách sống của mình, cũng có người không thích. Nhưng chỉ những người biết và hiểu hoàn cảnh tuổi thơ của mình thì mới hiểu hơn về cái tính cách đó. Ngay cả mình, cứ tưởng tuổi thơ không ảnh hưởng nhiều tới tính cách, nhưng đến bây giờ mới nhận ra rằng, có những tư tưởng của mình chỉ có thể giải thích từ cái tuổi thơ ấy.
Muốn nói nhiều lắm, nhưng sợ lại lôi thôi dài dòng. Thôi thì để tản mác trong những bài viết của mình sau này vậy.
Đã định rằng, sẽ viết và đọc nhiều hơn, nhưng sao mà… chẳng tiến triển bao nhiêu.
Tháng 6 đến, vậy là đã được nửa năm rồi.
Thông thường, những năm trước đây, mình dành một khoảng thời gian để coi lại những gì mình đã trải qua trong 6 tháng đầu, để nhớ lại những khoảnh khắc quan trọng. Vậy mà giờ đây bận rộn sao mà không có thời gian nữa. Ngay đến cái blog của mình thôi, mà cũng chưa chịu viết bài lên. Con người ngày càng phụ thuộc vào nhiều thứ, mình muốn thoát ra khỏi nó nhưng vẫn chưa tìm được phương pháp hữu hiệu.
Ý tưởng viết bài vẫn không thiếu, có điều nó tới vào những lúc mình đang dở dang công việc. Nên khi ngồi vào viết lại chẳng biết viết cái gì nữa, thế mới đau… Rồi dần dần nó cũng mất đi… Tiếc…
Tháng 6 đến với lời chào mừng là 1 cái lỗ xuất hiện trong cái dạ dày. Mặc dù không bự bằng cái lỗ thủng tầng ozon như ông trái đất, nhưng nó cũng gây đau kinh khủng. Mà cũng tại mình thôi, cứ chịu đau suốt nên nó cứ nặng thêm, giờ phải cố gắng mà vá nó lại.
Tháng 6 không có nhiều người quen sinh vào ngày này. Chỉ có N Á. (MT28) và P. (123), và có ngày mà mình sẽ kỷ niệm 25 năm ngày bước ra cuộc đời này.
Lời nhạc bài hát đây, phần màu xanh là lời mà Susan Boyle thể hiện:
Midnight
Not a sound from the pavement
Has the moon lost her memory
She is smiling alone
In the lamplight
The withered leaves collect at my feet
And the wind begins to moan
Memory
All alone in the moonlight
I can dream of the old days
Life was beautiful then
I remember the time I knew what happiness was
Let the memory live again
Every street lamp seems to beat
A fatalistic warning
Someone mutters and the street lamp sputters
And soon it will be morning
Daylight
I must wait for the sunrise
I must think of a new life
And I musn't give in
When the dawn comes
Tonight will be a memory too
And a new day will begin
Burnt out ends of smoky days
The STALE cold smell of morning
A street lamp dies, another night is over
Another day is dawning
Touch me,
It's so easy to leave me
All alone with my memory
Of my days in the sun
If you touch me,
You'll understand what happiness IS
Look, a new day has begun...
Bạn có thể nghe bài hát này ở đây

Cuối cùng thì giải bóng đá hấp dẫn nhất cũng đã kết thúc. Mặc dù là xác định được ai là người vô địch, nhưng vòng đấu cuối cùng cũng không kém phần hấp dẫn.
Lần đầu tiên mình trông chờ coi những trận đấu cuối để xem ai sẽ trụ hạng được giữa 4 đội Sunderland, Hull City, Newcastle và Middlesbrough. Vì đội bóng mình thích là Newcaslte, vì chơi game đá banh, đội này có 2 tiền đạo rất tốc độ là Owen và Martin, nên mong muốn họ sẽ thắng trận và trụ hạng. Nhưng cách họ thi đấu thì không mong gì là sẽ thắng cả, tất cả thi đấu cứng nhắc, áp lực và do đó mắc quá nhiều lỗi. Mặc dù so kết quả với các trận khác, thì chỉ cần hòa là Newcastle có thể trụ hạng thành công, nhưng cuối cùng cũng không đạt được. Và điều xấu nhất đã đến, họ sẽ đá ở giải hạng nhất mùa sau, không biết bao giờ mới xuất hiện lại tại Premier Leage.
Khi tất cả trận đấu kết thúc, hiện ra người khóc kẻ cười. Không chỉ cầu thủ mà cả cổ động viên. Bài viết này mình bày tỏ lòng ngưỡng mộ của mình đối với cổ động viên của Premier Leage. Đội trụ hạng thành công, cổ động viên ở lại đứng cả lên chúc mừng các cầu thủ, điều này ở mình cũng có. Nhưng với đội xuống hạng, cổ động viên cũng nán lại khán đài, người thì ngồi khóc, nhưng đa phần vẫn đứng vỗ tay cổ vũ cho các cầu thủ, với những lời cổ động sẽ luôn theo sát cổ vũ cho các cầu thủ. Họ luôn yêu câu lạc bộ, luôn yêu đội bóng cho dù có thế nào chăng nữa. Một hình ảnh thật đẹp.
Không phải là mình không còn ý tưởng gì để viết bài, một phần là do mình toàn viết nháp không, chưa gõ thành file nên lại làm biếng. Bài viết cảm nhận là phần quan trọng nhất và riêng nhất để nhận biết blog của mình mà lại không chịu làm.
Một phần lại mệt mỏi, chỉ muốn giải trí khi về nhà (lý do chính đáng để game đây). Những gì mình đang làm lại không cho kết quả như mong muốn, có vẻ cũng rảnh thiệt, cứ đâm đầu vào 1 vũng lầy như không có đường ra, chỉ tại mình hơi cầu toàn và cố chấp.
Mọi việc khác vẫn diễn biến bình thường, chỉ có điều mình ít đọc hơn nên ít viết hơn. Vậy thôi!
Hết 1 bài viết khi không có ý tưởng gì mà cứ muốn viết cái gì đó!