bị bỏ rơi ngay từ lúc lọt lòng ...........

Nó lao vào cuộc sống .... ... và làm tất cả những gì có thể để kiếm cái ăn

rồi bơ vơ tàn lụi trên đồng
theo khói rơm khói rạ
Ta hỏi quê lúa ở đâu
chỉ thấy lúa thở dài
Bò non gặm cỏ
trên đồng sương mai
người đi chợ sớm
đêm còn trĩu vai
Ta còn một cánh đồng cũ
một khúc sông cũ
một mùa sen cũ
một tuổi thơ cũ trong lành
ta còn một bờ tre cũ
một mùi rơm cũ
một ánh trăng cũ
một thương yêu cũ còn tươi
Ta mất
một xa lộ không cây
một giấc ngủ không cây
một đô thị mê man cao ốc
Em
mắt xanh tóc nhuộm
em chập chờn
động lắc khói cần sa
dẫu thương mẹ nhớ cha
em dứt áo đồng quê
không trở lại
Ta mất một bờ vai trăng đẫm
một đồng quê
tái tê thủ thỉ
ngày trăng đi
ta hỏi quê trăng ở đâu
sao trăng không trả lời
hình như ta
và trăng lâu rồi
đều đã mất quê.
Nguyễn Việt Chiến
ThanhnienOnline
Có nhiều ảnh đẹp hơn ở trang chính của nó, bấm vào đây xem
Đi uống cà phê với đứa em, lại bảo mình sao không có người yêu đi. Bộ mình già lắm rồi hay sao, gặp đứa nào cũng nói vậy. Mà hôm tết vừa rồi, bạn bè ẳm con tới nhà mình chơi, ba nhìn thấy và chắc suy nghĩ vẩn vơ gì đó… chắc đang lo nghĩ. Vậy mà lúc học đại học lại bảo mình lo học đừng có yêu.
Cũng có người đi trước khuyên mình nên có người yêu sớm đi, đừng để mình ổn định mọi thứ rồi mới lo chuyện này. Vì khi đó, mình không phải là tìm tình yêu, mà là chọn 1 tình yêu cho xong, đại loại là như vậy.
Mà thật ra, từ khi xa nhà học đại học, đầu mình luôn suy nghĩ học xong thì trở về lại quê hương, đó là nơi tuyệt nhất. Nên có ai đi ngang qua đời mình, thì cũng ngập ngừng không dám lôi lại, vì mình không nghĩ là có thể kéo được họ theo mình về. Mình lấy cái đầu cứng nhắc của mình để gán suy nghĩ của người ta như vậy mà. Lần lữa mãi, thế rồi từng người cũng đi qua,
Dù sao, 1 năm nữa cũng đã về quê rồi, kết thúc 7 năm xa quê hương, hoàn thành ý nguyện ban đầu của mình. Nhưng vui hay không, thì còn xem xét lại..
Là những ngày tiếp tục tất bật cho công việc học tập của mình. Một năm mới đến, tất nhiên là sẽ có những dự định mới, hay tiếp tục những dự định cũ. Là gì nhỉ? Thời gian để học anh văn, hoàn thành xong luận văn… Và những mong muốn vẩn vơ, như là học khiêu vũ chẳng hạn, đi học một mình thì khiêu vũ với ai chứ… Nói chung trước khi về lại quê nhà, mong muốn mình sẽ có được sự trang bị tốt.
Là lúc mình nên thực hiện những lời hứa với bạn bè, đã hứa làm giùm họ cái gì, giúp họ cái gì? Nên thực hiện sớm nhất có thể.
Tháng 2 không có nhiều sinh nhật của bạn mình, chỉ quan trọng nhất là sinh nhật bà chị ruột 100% của mình. Tuy mình không có một lời chúc nào, một bông hoa nào, nhưng trong tâm, luôn mong chị hạnh phúc.
Tháng 2 có 1 ngày dành cho đôi lứa yêu nhau, 14-2, Valentine. Chưa bao giờ bận tâm tới ngày này, vì chưa có người yêu, nhưng có cũng vậy, mình không quan tâm đến ngày lễ, vì đâu nhất thiết ngày lễ mới biểu lộ tình yêu của mình. Mà nhớ ra, trước đây mình cũng nhận được thiệp nhân ngày này rồi ấy chứ, giờ nhỏ cũng có người yêu rồi. Chờ một đứa cứng đầu và tửng tửng mệt mỏi lắm đúng không?
Ta giãi bày cùng em và chờ đợi
Em thông minh cũng chờ đợi giãi bày
Tự giao ước hiểu nhau là đủ
Bỗng chia ly cô độc ở cuối ngày
Cái lỗi không phải vì mỗi ngày có những giây phút cuối
Ta yêu nhau hay ta chỉ yêu ta
Ta khép kín tâm hồn ta lại
Cái trung thực nằm lòng rồi cũng phôi pha
Em nuối tiếc còn ta ân hận
Gõ cửa lương tâm thì nước đã qua cầu
Khi bừng tỉnh lương tâm là số phận
Trắc trở làm sao ta lại bắt đầu
Huỳnh Kim
ThanhnienOnline