Ai cũng từng trải qua một thời học sinh. Cái thời mà còn lo ăn và học và cũng đầy những suy nghĩ, đặc biệt là đủ trò quậy phá.
Ta sống trong không khí của những năm cắp sách tới trường. Đầy đủ những trò vui.
Ở trong đó, “trường học là nơi dạy học sinh trở thành người có văn hóa”, “các em đi học để trở thành một người có văn hóa và tri thức, biết phân biệt những điều đúng sai đang xảy ra trong cuộc sống”. Nhưng “đi học mà chỉ biết học không thì cũng chẳng hay vì thời gian học trung học là thời gian mà mình có bạn bè, và mình ước mơ mình trở thành cái gì trong tương lai”, dễ làm người đọc liên tưởng đến chất lượng học sinh hiện tại.
Nếu bạn đang yêu - Hãy tranh thủ yêu - Đừng nghi ngờ gì cả - Hãy tận hưởng, chả có gì kéo dài mãi đâu ! . ... . Nếu bạn vừa chia tay - Đừng khóc ! Hãy nhớ rằng bạn đã có một thời gian yêu đương tuyệt vời ! - Đừng giam mình, bạn bè luôn quanh ta ! - Hãy biết bắt tay với mọi người - Đừng nghe tình khúc buồn, nó chỉ làm tình hình bi đát hơn thôi ! . . Nếu bạn đang độc thân - Hãy hạnh phúc ! - Hãy gần gũi với bè bạn và gia đình nhiều hơn nữa ! - Hãy để mắt đến những đối tượng tiềm năng lý tưởng cho bạn ! . . Nếu bạn đã kết hôn... . . . . . Trò chơi đã kết thúc. Quên mịa nó mấy câu nãy giờ đi !!!!! =))
Không ngờ mình đã 29 tuổi rồi, đã tròn 29 tuổi rồi.
Càng ngày lời chúc của mọi người càng ít đi, có lẽ mọi người ngại vì càng ngày càng già hay sao đó, chúc có lẽ hơi ngượng, haha.
Đây có thể là những năm “bản lề” của mình, còn phải tập trung làm nhiều thứ, nhưng có vẻ như là đây sẽ là những năm “hạnh phúc xen lẫn đau khổ” của mình, vì nếu thành công đạt được tất cả chắc là sẽ nhàm chán lắm.
Có lẽ, trong ngày hôm nay, vẫn mong muốn nhận được tin nhắn của một người ở nơi “xa xôi” lắm, nhưng có vẻ như khi mình không còn là quan trọng nữa, khi mình không còn là sự quan tâm nhiều của em, thì sự vô tâm lên ngôi.
Một năm nữa trôi qua, nhiều sự thay đổi liên tục về cảm xúc lắm, đôi khi không ngờ là mình đã trải qua những cung bậc cảm xúc rất lớn, có khi thật hạnh phúc, rồi có lúc buồn thật buồn. Một tình yêu không phải là nghịch cảnh, nhưng rất nhiều sóng gió, do bản thân chúng ta tự tạo ra.
29 rồi, chỉ còn 1 năm nữa là sang một giai đoạn mới của cuộc đời. Có cần phải dứt khoát để toàn tâm toàn ý vào một điều gì đó khác.
Một bài hát có giai điệu rất hay, ấn tượng, nghe lần đầu là thích rồi
I remember tears streaming down your face
When I said, "I'll never let you go"
When all those shadows almost killed your light
I remember you said, "Don't leave me here alone"
But all that's dead and gone and passed tonight
Just close your eyes
The sun is going down
You'll be alright
No one can hurt you now
Come morning light
You and I'll be safe and sound
Khi ta không chọn người này và cũng không chọn luôn người đó
ta chọn người kia - người mà chưa bao giờ hiểu rõ
về cuộc đời ta...
Ta chọn một người không liên quan gì đến những đau đớn đã đi qua
ta chọn một người tin vào tình yêu của ta là duy nhất
ta chọn một người mà mỗi tiếng cười khi gặp ta đều thật sự hạnh phúc
ta chọn một người biết nhắc nhở ta luôn nhìn về phía trước
dù bão dông vẫn là người bạn đồng hành...
Khi lòng người đổi thay mới hiểu hết giá trị của mong manh
ta thật sự sợ hãi nếu phải nghe những câu nói:
- tại sao ngày đó chúng ta lại đến với nhau được nhỉ?
- tại sao ngày đó chúng ta không dừng lại dù chỉ một giây phút để tự hỏi?
- tại sao ngày đó chúng ta không ngăn lại yêu thương kia khi biết mình đang tập nói dối?
- tại sao ngày đó chúng ta cứ nghĩ tình yêu có thể làm thế giới thay đổi?
mà không hề biết rằng đó chỉ là những ngây ngô...
Ta chấp nhận trả giá nhưng làm ơn đừng bắt những người khác trả giá dùm ta
ta không chọn người này nên hãy để người này đừng ray rứt
đừng sống trong chịu đựng để bàn tay chết lạnh đi từng ngón
đừng thanh minh với cuộc đời rằng tình yêu đó bao dung là cần thiết
đừng mỉm cười khi lòng không muốn mỉm cười chút nào hết
có được không?
(Dân trí) - Bài viết của anh Trần Đình Ngân từ
nước Đức về chuyện “lớp trưởng” của con trẻ gợi mở nhiều điều đáng suy
nghĩ về nền giáo dục của nước nhà. Một câu chuyện nhỏ, nhiều ý nghĩa,
rất đáng đọc…
Bài dưới đây được anh Trần Đình Ngân viết nhân
khai giảng năm học 2009 - 2010, bài viết không phải là mới nhưng những
điều mà bài viết gợi mở vẫn thật bổ ích với các bậc phụ huynh, các nhà
giáo dục. Xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc.
Tôi có cháu gái đằng vợ tên là Thanh Hòa. Từ ngày học
mẫu giáo, cháu vốn khỏe mạnh, cứng cáp và thông minh. Khi cả bọn cùng
lứa với kéo nhau lên lớp 1 trường Phan Phù Tiên, quận Thanh Xuân (Hà
Nội), Hòa đương nhiên vẫn là đầu đàn, là lớp trưởng.
Gặp nhau năm
Hòa lên lớp 2, vẫn với thành tích học tập tốt, vẫn lớp trưởng, quà
thưởng dịp đó rất to. Vui chuyện, hỏi cháu về nhiệm vụ lớp trưởng, Hòa
bẽn lẽn: nào hô các bạn đứng dậy chào thầy cô, nào lo trực nhật, lau
bảng, nhắc các bạn giữ trật tự trong lớp... nhiều lắm!
Một bài hát rất hay, làm một câu chuyện tình cảm đầy ý nghĩa về gia đình.
Tea And Toast
Songwriter: LUCY SPRAGGAN
Tom was born in 1942
With eyes of blue
And the doctors said that his birth was far too fast
His heart stopped twice
But yet he survived
As he took his first breathe
His mother took her last
And his father knew that he wasn’t to blame
But he never quite looked at Tom the same after that
And he rarely spoke about her
But when he did
He said your mother used to say this