Những
ngày này cách đây khoảng 10 năm (chính xác là chục năm), mình rời khỏi cái
thành phố thân yêu (ĐN city á) theo chuyến tàu hoàng hôn vào TPHCM thi Đại học.
Cái thành phố gì đâu mà người đông quá trời quá đất, làm gà con tài năng mới
xuất chuồng cũng thấy lo lo. Cái ngày thi trời đổ mưa ban chiều, không biết lúc
đó có nhớ nhà không nữa, nhưng chắc lo tập trung chuyên môn để thi cử.
Là những khi mệt mỏi mà không dám cúi xuống vì sợ đánh rơi một giọt nước mắt
là những khi cô đơn mà không dám nói ra một lời vì sợ trái tim mình tan nát
là những khi bình yên mà không biết làm cách nào giữ trên môi một tiếng cười thanh thoát
là những khi ngơ ngác không biết mình là ai...
chúng ta đến trong cuộc đời và điều đầu tiên xin từ chối là những đắng cay
bản năng đâu dạy cho con người biết yêu thương những mất mát
nên đi qua một bình minh thì cảm ơn một bình minh vừa tắt
đi qua một ngày mưa thì cảm ơn một ngày mưa nhiều mây xám
sống như mong muốn sống thật lòng!
Mở đầu bài viết nên nói rõ
ràng là do mình không ngủ được. Lục lọi trong cái laptop những dữ liệu cũ,
những hình ảnh xưa, những bài viết cách đây vài năm, cái thời mà hễ cứ chuyện
gì xảy ra là gần như thành một bài viết… siêng năng thiệt.
Giờ càng ngày càng ít viết
đi, cả lý do không có đề tài và không có thời gian để ngồi suy ngẫm nhiều như
xưa nữa. Thế nên một ngày nằm lăn qua lăn lại cũng là một cơ hội để suy nghĩ
và… viết.
Một ngày tình yêu gõ cửa
của ngôi nhà có hoa hồng vàng nở suốt bốn mùa đón gió
người con gái cười xinh
bình yên.
Nhưng cuộc đời luôn có những lý lẽ riêng
sáng nắng, chiều mưa, và đêm về trong bão
hoa hồng vàng thay những cánh hoa đầu tiên dần héo
người con gái cười quên
buồn tênh.
Bất chợt khi mà hơn nửa giờ nữa là kết thúc ngày thì nhớ ra hôm nay là một ngày kỷ niệm. 7 năm trước đó là một ngày buồn, có thể rất buồn vào lúc đó.
7 năm, nhiều việc đã đổi khác, có lẽ người cũng đã đổi khác lắm rồi, hình như cũng hơn 2 năm rồi không gặp lại. 7 năm đó, mình nghĩ mình đã thay đổi rất nhiều, già dặn hơn, trầm tính hơn, và khả năng chịu đựng với nỗi buồn cao hơn, mà hình như bề ngoài cũng lạnh lùng hơn. Nghe có vẻ như một lời tự khen nhưng không biết đáng vui hay buồn.
1 tháng trời trôi qua từ
khi mọi chuyện mình dự tính xáo trộn mất, nhưng coi bộ vẫn chưa ổn định lại
cuộc sống về lại tình trạng bình thường, một phần do lịch không cố định làm
mình phải hoãn lại 2 lớp học, rồi 2 lớp học tính tham gia cũng vì vậy mà xong luôn.
Tin tốt là có lẽ tuần sau
sẽ chủ động được thời gian, mong rằng lúc đó sẽ phục hồi lại lịch học tập của
mình. Ít ra thì khi năm nay kết thúc, mình sẽ đạt được trên 50% mục tiêu đã đề
ra.
Ít ra, trong 1 tháng vừa
qua mình đã rút ra được một số kinh nghiệm cho bản thân, va chạm với nhiều kiểu
người, nhiều loại người, nhiều cung bậc cảm xúc và tính cách của mọi người…
giống như một nồi lẩu. May mà có người này người kia, chứ mà toàn gặp người ba
gai thì có mà “tẩu hỏa” sớm, từ đó mình tự rèn luyện tính điềm tĩnh, kiên nhẫn,
và cần bộc phát tung chưởng đúng lúc. Có lẽ đó cũng là thời gian hay để trải
nghiệm.
Chỉ cần cuộc sống cân bằng
giữa những việc mình phải làm và những việc mình muốn làm là ổn rồi.
Vài chuyện xảy ra gần đây làm mình suy nghĩ về câu hỏi này. Làm sao mà một người ở xa hàng trăm cây số vẫn có cảm giác gần gũi, và một người có thể gặp nhau hàng ngày lại cảm thấy cách xa vời vợi?
Cố gắng nối gần lại với những người ở khoảng cách xa xôi, nhưng người có lẽ cảm thấy có quá nhiều rủi ro, hoặc là như trò chơi mà xác suất thua nhiều hơn… nên cho mình cảm giác hụt hẫng khi liên lạc với họ. Và có người, chỉ vì cái tính bốc đồng, giận hờn vô cớ mà làm cho khoảng cách tình cảm trở nên dài ra.