Vài chuyện xảy ra gần đây làm mình suy nghĩ về câu hỏi này. Làm sao mà một người ở xa hàng trăm cây số vẫn có cảm giác gần gũi, và một người có thể gặp nhau hàng ngày lại cảm thấy cách xa vời vợi?
Cố gắng nối gần lại với những người ở khoảng cách xa xôi, nhưng người có lẽ cảm thấy có quá nhiều rủi ro, hoặc là như trò chơi mà xác suất thua nhiều hơn… nên cho mình cảm giác hụt hẫng khi liên lạc với họ. Và có người, chỉ vì cái tính bốc đồng, giận hờn vô cớ mà làm cho khoảng cách tình cảm trở nên dài ra.
Khóc đi
Chỉ một lần thôi ta muốn người khóc đi
không bờ vai, không ủi an, không siết chặt tay nồng ấm
hãy khóc như cả thế gian này có riêng mình phải sống
khóc đi...
Chỉ một lần thôi dù uất hận có (hay không) tan đi
như một lần làm đứa bé lạc mẹ
chỉ một lần thôi dù có kiệt sức quị ngã
như một lần rơi khỏi vách núi cao...
Mong rằng 06 tháng sẽ như một giấc ngủ vùi. Vì thật sự mình mong rằng 06 tháng này sẽ trôi qua nhanh, để có thể mọi việc trở về như nó vốn có.
Những dự tính của mình không dễ gì sẽ đi theo ý muốn của mình, rất thường xuyên. Vậy nên mình sẽ tập quen với những điều không mong muốn nó xảy ra, và tốt nhất là sử dụng thời gian theo cách hiệu quả nhất. Tranh thủ làm những điều nho nhỏ mình dự tính để tiếp tục ấp ủ những ước mơ.
Trong cuộc sống, có 2 điều bạn phải lo lắng: Một là bạn mạnh khoẻ Hai là bạn ốm yếu.
Nếu bạn mạnh khoẻ, thì sẽ không có gì để lo lắng. Nhưng nếu bạn ốm yêu, bạn sẽ có 2 điều để lo lắng: Một là bạn sẽ hồi phục trở lại hai là bạn sẽ bệnh nặng và qua đời.
Nếu bạn hết bệnh, thì không có gì để lo lắng cả. Nhưng nếu bạn qua đời, bạn sẽ lại có 2 điều lo lắng nữa: Một là bạn sẽ lên thiên đàng Hai là bạn sẽ xuống địa ngục.
Nếu bạn lên thiên đàng, thì sẽ không phải lo lắng rồi.
Nhưng nếu bạn bị xuống địa ngục, bạn cũng sẽ rất bận rộn, vì bạn sẽ gặp và bắt tay các bạn bè mình ở dưới đó... hihi, bạn sẽ không có thời gian để lo lắng nữa!
Khi mình viết những dòng này, ngẫm nghĩ không biết sẽ có bao nhiêu người ghé blog của mình và đọc được những dòng này. Có lẽ chỉ dưới chục người, hoặc nhiều lắm cũng chỉ gần trăm người. Điều này cho thấy mức độ “hot” của blog của mình trên thế giới mạng vô cùng rộng lớn.
Dù sao, thì viết blog cũng là một thú vui “tao nhã” “^_^”, ai đọc cũng được, không đọc cũng chẳng chết một ai, nếu được người đọc quan tâm và viết vài dòng comment thì đó là một niềm vui nho nhỏ.
Thế nhưng, có những trang web, blog mỗi ngày có lượng truy cập vào đáng ngưỡng mộ, nhưng không biết nội dung của nó ra sao? Từng tự hào là một trong những trang web được truy cập nhiều nhất, nhiều nhì… hay gì gì đó thể hiện sự quan tâm rất lớn của cộng đồng mạng đến trang đó. Nhưng nhiều khi mình thấy nó như là một tờ báo lá cải, lá mía, lá chuối… không hơn không kém.
There's a fire starting in my heart, Reaching a fever pitch and it's bring me out the dark. Finally I can see you crystal clear Go ahead and sell me out and I'll lay your ship bare.
See how I'll leave, with every piece of you Don't underestimate the things that I will do.
There's a fire starting in my heart, Reaching a fever pitch and it's bring me out the dark.
In sleep he sang to me In dreams he came That voice which calls to me And speaks my name And do I dream again? For now I find The Phantom of the Opera is there Inside my mind
Sing once again with me Our strange duet My power over you Grows stronger yet And though you turn from me To glance behind The Phantom of the Opera is there Inside your mind