Ừ mọi chuyện sẽ chẳng là gì khi trời mưa cả. Khác một điều là giờ đang ở một mình, trong căn phòng tiện nghi đầy đủ, thoải mái… nhưng thiếu tiếng người.
Những tháng ngày xa nhà đã kết thúc. Những tháng ngày chán ngắt đã kết thúc. Nhưng thấy câu này đúng: “khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”. Ít nhiều thì càng về sau mình càng có cảm tình với mảnh đất này, nên khi ra đi cũng có nhiều điều luyến tiếc, những điều mình chưa thực hiện xong, đành phải tiếp tục thực hiện ở quê nhà vậy. Nhưng có những điều không thực hiện được nữa, thế nên mới có cảm giác lưu luyến.
Ngày xưa, có một ngọn núi lớn, bên sườn núi có một tổ chim đại bàng. Trong tổ có bốn quả trứng lớn. Một trận động đất xảy ra làm rung chuyển ngọn núi, một quả trứng đại bàng lăn xuống và rơi vào một trại gà dưới chân núi. Một con gà mái tình nguyện ấp quả trứng lớn ấy.
Chắc hẳn ai từng nghe bài 'Khát vọng' của một cô gái mù trường Nguyễn Đình Chiểu, tự hát và đệm guitar trong chương trình giao lưu văn nghệ, khó có thể quên lời bài hát.
Hãy sống như đời sông, để biết yêu nguồn cội. Hãy sống như đời núi, vươn tới những tầm cao. Hãy sống như biển trào, để thấy bờ bến rộng. Hãy sống như ước vọng để thấy đời mênh mông
Còn những ai nghe rock, chắc hẳn không bao giờ quên những lời hát này của Buratinox: "Này, hãy đi thật xa, đến những chân trời mới. Sống quên mình đi, với ước mơ dâng trào".
Hay ai đã nghe bài hát Wish you were here – một siêu phẩm của Pink Floyd, khó có thể thôi ám ảnh bởi đoạn điệp khúc: "We just two lost souls swimming in the fish bowl, year after year. Running over the same old ground. How did we found? The same old fear, wish you were here” (Tạm dịch: Chúng ta chỉ như hai tâm hồn lạc lối, tháng ngày dài bơi trong một bể cá chật hẹp. Chạy lòng vòng trên một mảnh đất cũ kỹ. Và chúng ta tìm được gì? Ngoài những nỗi sợ hãi y như nhau)
Không biết có phải mình đạt đến một “cảnh giới” nào rồi hay không mà nỗi buồn với mình bây giờ không quá nghiêm trọng nữa. Nó ở cứ ở, miễn là mình có được niềm vui nào đó và tự nó biến đi, nhưng nó cũng sẽ lại trở về, riết rồi quen. Được cái là dù nhiều nỗi buồn lắm, nhưng ít bị stress hơn xưa, đây là một điều tốt. Có điều cảm thấy mình “lạ” quá.