Author: Lorian Mr
•7/31/2011 11:40:00 CH
Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương... Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận lời.
Author: Lorian Mr
•7/31/2011 11:26:00 SA
Phía đằng xa, một con gà đang băng qua đường. Vấn đề đặt ra là tại sao con gà đó lại… băng qua đường? Dưới đây là câu trả lời của một số giới:Ý kiến của 1 số vị nổi tiếng:- Platon: Vì như vậy là tốt cho con gà ấy: bên kia đường là đúng.
- Aristote: Vì bản chất của con gà là băng qua đường.
- R. Descartes: Để đi qua phía bên kia đường.
- Galilee: Và thế là con gà đã băng qua đường!
Author: Lorian Mr
•7/30/2011 11:59:00 SA
Cuộc sống cứ vội vã trôi đi với những lo toan cơm áo gạo tiền, làm con người ta trở nên thực dụng và toan tính hơn. Ừ thì cuộc sống phải thế, bởi có ai sống mà ăn không khí bao giờ? Nhưng có những món ăn không dùng để nuôi sống thể xác, mà là tinh thần.
Mỗi người chúng ta sinh ra và tồn tại trong cuộc sống này đều vận động. Bất cứ sự vận động nào dù hình thức có khác nhau nhưng chung quy lại cũng chỉ để sống, và duy trì sự sống. Nhưng sống thế nào?
Author: Lorian Mr
•7/29/2011 11:39:00 CH
Khi bạn vô ý cắn nhằm lưỡi, ít khi bạn coi sự đau đớn ấy là một điều gì đó hữu ích. Cũng như vậy đối với một vết rộp ở ngón chân cái - có ai muốn một bàn chân đau nhức chớ?
Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu bạn không cảm thấy đau? Bạn sẽ cắn đứt lưỡi bạn mấy lần đây? Bạn sẽ bị phỏng da lưng bao nhiêu lần trong buồng tắm nước nóng?

Sự đau đớn về thể xác là một cơ chế báo động tuyệt diệu, nhằm ngăn ngừa những tổn thương lớn hơn. Nó báo với chúng ta "Tốt hơn, bạn nên thay đổi những gì bạn đang làm kìa".
Author: Lorian Mr
•7/29/2011 10:27:00 CH
Chủ nhật, hẹn hò cà phê với một người bạn, em biết thế nào trong câu chuyện giữa hai đứa, cố ý hay vô tình, sẽ thấp thoáng bóng dáng anh, và đúng là thế.
Mình xa nhau bao lâu rồi anh nhỉ? Em cũng không nhớ nữa. Vì có lúc nào đó, với em, thời gian như ngừng trôi, khó mà đong đếm được lắm, phải không anh?
Em còn nhớ rất rõ, mình đến với nhau tình cờ lắm! Một sáng cuối tuần, trong một quán cà phê, mình nhận ra nhau sau nhiều năm không gặp, và chợt thấy xao xuyến lạ lùng! Những âm thanh trong trẻo, rộn ràng vang lên từ ngực trái “Là anh đó”. Đôi khi, em thầm hỏi “không biết mình yêu bao giờ?”.
Author: Lorian Mr
•7/29/2011 04:54:00 CH
Nàng dành cả một thời con gái của mình chờ lời tỏ tình của anh, nhưng Bill rốt cục vẫn im lặng. Nàng và Bill cùng học với nhau từ nhỏ. Tình bạn và tình yêu tự nó đến. Đối với nàng Bill là tất cả. Thỉnh thoảng nàng cũng có nghe ai đó xì xào rằng, cha nàng sẽ không chấp nhận Bill. Nhưng nàng không quan tâm, vì nàng chỉ biết tình yêu của nàng đối với anh mà thôi, ngoài ra mọi thứ khác đều không đáng kể.
Thế rồi, nàng như điên như dại và tưởng mình sẽ không sống nổi, khi biết Bill đã bỏ đi biệt tăm. Nàng quay sang kết tội cha nàng, thề sẽ không nhìn mặt ông. Những giọt nước mắt và thái độ lạnh lùng của nàng khiến ông khổ sở vô cùng. Ít năm sau, cha nàng mất vì bệnh ung thư. Trước khi nhắm mắt, nguyện ước duy nhất của ông là được gặp lại con gái. Nhưng nàng đã không đến.
Author: Lorian Mr
•7/29/2011 04:38:00 CH
Ngân
Một ngày mưa… chuông điện thoại reo bài Vertu như mọi khi. Màn hình hiện lên dòng chữ: “Ngân bờm is calling”.
- Ừm… sao em?
- Anh ơi, mưa rồi.
- Ừ… mưa… ngủ thôi.
- Thôi, đừng ngủ mà anh.
- Nghe lời em vậy, dậy thôi, làm vài ván dota nào.
- Em ghét anh rồi.
- Thế em muốn sao nào?
- Cafe đi anh.
- Lại cafe. Uống cafe nổi mụn. Xấu gái ma nó thèm yêu.
- Chả cần nhá. Có đi không đây?
- Roài… Haizzz… Đợi anh năm phút.
- Nhanh thế. Anh nhớ đánh răng rửa mặt và đừng có mặc quần đùi đó. Lemount nhé anh.
- Sao em biết? Hehe. Thế thì 30 phút, em cứ ra trước, gọi anh bạc sỉu.
Author: Lorian Mr
•7/29/2011 01:36:00 CH
Khi những đớn đau không còn đủ sức để chịu đựng
khi những nhớ thương, hạnh phúc đã cuộn vào lòng như sóng biển
là khi những giọt nước mắt
rơi...
Mỗi giọt nước mắt đều mang trong mình một chuyến đi dài
dâng từ trái tim lên khóe mắt
cả một quãng đường có khi là nhiều tháng năm hay chỉ là một khoảnh khắc
để rồi cúi đầu và khóc
vì không thể làm gì hơn!
Author: Lorian Mr
•7/28/2011 11:32:00 CH
Tâm trạng vẫn cứ như vậy, mỗi khi có dịp nghỉ là ngay lập tức chạy về quê dù biết rằng chẳng có ai mong chờ mình ở đó.
Hành trình hơn 100 km trên chiếc xe máy thân yêu của mình giữa trời trưa nắng, lòng cứ thấp thỏm lo mỗi khi nó chạy qua đoạn đường nhấp nhô, cứ sợ nó xẹp lốp thì khổ. Cũng may là đi đến nơi, về đến chốn với hậu quả là những vết cháy đỏ trên những vùng da dang nắng, về sau còn khuyến mãi thêm cảm giác rát nữa.
Author: Lorian Mr
•7/28/2011 09:58:00 CH
2h sáng. Vo ve vo ve. Cái lỗ thủng trên màn to bằng nắm tay, muỗi vào thả giàn, ghét mấy con muỗi đéo tả được, hôm nay mới tả được. Cố gắng bắt 1 con to nhất, ru ngủ cho nó, rồi ngồi kêu vo ve bên tai. Con muỗi mắt thâm quầng, lảo đảo bay đi…
4h sáng. Tén ten tẻn tèn ten. Có tin nhắn. Giật mình thức giấc.
“…tắt đèn sớm, nhớ uống thuốc ngủ nhé…”. Được quan tâm hạnh phúc đến phọt nước mắt…