Author: Lorian Mr
•12/30/2009 10:23:00 CH
Sau 1 thời gian tạm dừng viết blog để chú tâm vào viết cho xong cái đề tài, cuối cùng mọi việc cũng đã đến hồi kết, bài viết cho sự trở lại là những dòng suy nghĩ về thời gian vừa qua.
Author: Lorian Mr
•12/05/2009 01:02:00 SA
Rồi bài viết thứ 12 cũng đến, nghĩa là cũng đã 1 năm từ khi mình viết bài thứ 1, mới vậy mà nhanh ghê.

Tháng 12, tháng cuối cùng của năm nay, có nhiều điều muốn nói.

Đầu tiên là cái mà mình quan tâm nhất trong giai đoạn này, cuối cùng thì hạn cuối nộp đề tài cũng đã đến, dù muốn hay không. Kết thúc 2 năm học, quen được vài người tửng như mình, rồi cũng đến lúc xa nhau. Dù thế giới internet giúp mọi người trở nên gần gũi hơn, nhưng… về địa lý thì vẫn xa, dù tính theo đường chim bay hay đường chuột chạy.

Tháng 12, có 1 đống đám cưới của bạn bè, hẹn nhau cưới hay sao ấy? Năm nào cũng vậy, gần tới tết là thiệp mời đám cưới ào ạt. Không biết buồn hay vui, mừng cho họ hay không, vì có những lý do a, b, c gì đó, nhưng là bạn bè khá thân, thì nên mừng cho bạn.

Tháng 12, mọi người rộn rã chuẩn bị đón Noel và năm mới, và mình cũng chuẩn bị nhớ lại 1 kỷ niệm không buồn, không vui, coi như đó là một lần kinh nghiệm trong đời về tình cảm. Có nhớ thì nhớ lại những cái Noel lúc còn đại học, toàn trúng ngày học Anh văn. Có năm đi học Anh Văn trúng đêm noel, học xong đạp xe về gặp ngay con TK đang ngồi ăn bánh xèo với bạn bè trong quán ngồi ngó ra, không hiểu sao cứ nhớ chuyện này. Còn đêm cuối cùng của năm, khi đồng hồ bước qua 12 giờ đêm, xóm trọ nhảy ra chúc mừng năm mới, ăn bánh kẹo. Nhắc tới mới nhớ, mình còn 1 bài viết về xóm trọ mà chưa có hứng viết.

Tháng 12, những cơn mưa, những cơn gió lạnh, những ngày không thấy ánh mặt trời, thông báo rằng mùa đông đã tới. Mùa đông năm nay vẫn lạnh…

Bạn bè sinh nhật tháng 12 cũng nhiều, nhưng lâu rồi không liên lạc nữa. Chỉ còn bà V. đang học chung lớp.

Hết 12 bài viết, không lặp lại vào năm sau nữa, và mình đang tìm ý tưởng mới. Có lẽ thay vì viết bài mỗi đầu tháng, mình sẽ viết mỗi cuối tháng để tổng hợp tháng đó như thế nào… Ừm, cũng hay.

Author: Lorian Mr
•11/13/2009 07:11:00 CH
Thời gian tới, tui cố tâm bế quan luyện công cho xong cái đề tài, nên không online nhiều và không viết bài.
Có gì bạn để lại tin nhắn, tui sẽ hồi âm.
Author: Lorian Mr
•11/11/2009 10:31:00 CH
Ảnh từ The Sun và Archant


Author: Lorian Mr
•11/10/2009 08:44:00 CH
Lần thứ 2 đi rừng. Thật ra thì mình không muốn đi lần này, vì còn nhiều việc phải hoàn thành, nhưng quanh đi quẩn lại không tìm thấy ai đi thế được, lại bị bắt đi lần nữa. Khởi đầu từ ngày 30-10

Ngày đầu tiên, đi tới gặp đoàn để liên hệ công tác, chuẩn bị đồ đạc. Thành phần đoàn đa số là những người cũ. Đêm đầu tiên ở đây, buồn hiu.

Ngày thứ 2, đi rừng. Dù lần trước đã đi nhưng chỉ đi dọc đường, lần này lại đi cắt rừng để lấy mẫu, đi suốt 5 tiếng, đuối. Khi chạy về, chạy 1 con rắn bò ngang qua đường, xe phải chạy ngang qua nó. Xe qua rồi mình quay đầu lại, thấy nó ngẩng đầu lên, phùng mang lên chửi: “tụi mày dám chạy qua đầu tao à?” Thì ra là con hổ mang bành. Lần đầu lấy mẫu đã gặp rắn rồi, híc. Trời đêm lạnh, thiếu chăn nên không ngủ thẳng giấc được, 1 đêm dậy mấy lần, và như thế nên cũng hay mơ nhiều. Suốt chuyến đi không đêm nào ngủ ngon cả.

Ngày thứ 3, đi tới đài tưởng niệm các liệt sĩ thắp hương. Sau đó mới lấy mẫu, vì lần trước có người gặp rắn nên mình cũng không dám đi lung tung. Nảy ra ý định bắt vài con bướm về ép làm quà, thế nhưng việc lấy mẫu chiếm hết thời gian rồi, cuối cùng không bắt được con nào. Tối đi uống café, gặp anh B. chọc cười đau cả bụng. Người miền Bắc có cách chọc cười khác người miền Nam, rất tỉnh nhưng thâm thúy, nói toàn là ẩn ý, 1 câu luôn chứa 2 ý, ai liên tưởng bậy bạ thì tùy.

Ngày thứ 4, lại tiếp tục vào rừng, đi muốn rã cả giò. Có gặp 1 cây kơ nia to dã man, đứng chụp làm kỷ niệm. Dù không đem theo sổ sách, nhưng may là không quên ngày sinh của R, gọi điện chúc mừng.

Ngày thứ 5 cũng theo lịch trình mà làm. Vì ở đó buồn quá nên gọi điện cho bạn bè chơi. Ngày nào cũng tốn 1 đống tiền điện thoại.

Ngày thứ 6, chỉ đi lấy mẫu buổi sáng, chiều mình tranh thủ lấy xe chạy vào trung tâm huyện để online, mấy ngày rồi nên nhớ cái blog và facebook rồi, và đọc tin mới biết là có bão lụt, nhắn tin quanh hỏi thăm. Cũng ở trên mạng, làm mình suy tư về một số chuyện, nên tối về viết bài tản mạn luôn. Q. nhắn tin với tâm trạng rối bời làm mình lo lắng ghê, hy vọng nhỏ không sao.

Ngày thứ 7, khởi hành đi Nam Cát Tiên. Chiều bắt đầu đi lấy mẫu, chưa đi được bao lâu thì trời đã mưa rồi. Lên xe về trạm thì xe lại bị lầy, làm đủ cách không được lại phải gọi xe tới kéo về. Xui! Tối tắm xong mới để ý bắp tay trái có vệt máu, khi đó mới biết là bị vắt cắn, hút máu đã đời rồi bỏ đi đâu rồi, tay mình chảy máu thêm 1 lúc nữa mới chịu ngưng, tay mỏi nhừ luôn. Ở trong rừng, chẳng biết đi đâu, nghe tiếng tắc kè và tu hú kêu càng buồn thêm. Ra nhà khách ngồi uống café rồi lại gọi điện hỏi thăm lung tung, lại nghe toàn chuyện buồn.

Ngày thứ 8, đi Bàu Sấu, nghe kể có nhiều vắt lắm, nhưng may sao lần này thấy ít hơn nhiều, ngoài ra gặp được 2 con rắn. Đi bộ vào tới nơi là 5km hết hơn 1 tiếng, chưa nghỉ ngơi lại đi lấy mẫu tiếp, dù có người dẫn đường nhưng do người mới nên bị lạc, làm mình cũng đi lòng vòng suốt 1 tiếng mới tìm ra đường mòn. Trong lúc tìm đường ra, lại suy nghĩ chuyện đời: đôi khi con đường dẫn mình đến thành công hay gì gì đó, rất gần chúng ta; nhưng tại ta không nhìn thấy mà thôi.

Ngày thứ 9, đi lây mẫu lần nữa, làm nhẹ nhàng rồi ghé khách sạn mới làm ở trong rừng uống café. Nghe giới thiệu 120 USD 1 đêm thì chắc chỉ có Tây mới dám ở. Chiều về lại Mã Đà, thu dọn mẫu để về lại Sài Gòn.

Ngày thứ 10, 5 giờ sáng đã xuất phát lên đường, trời còn tối nên cũng hơi sợ, nhưng mà thấy được cảnh mặt trời tạo thành 1 quầng sáng đỏ rất đẹp, ở Sài Gòn làm gì thấy được cảnh này.

Ngày thứ 11, chiều tối trở lại nơi đóng quân, để chia tay tiễn mọi người về Bắc, cũng như xin 1 ít cây thuốc về xài thử. Trong những ngày ở đây, gần như ngày nào đoàn cũng đi uống café, đến nỗi quen luôn nhỏ bán quán. Đêm cuối, góp 1 tay vào chơi bài tới 4h sáng mới nghỉ.

Ngày thứ 12, ai về nhà nấy.

Chuyến đi này nói chung khá vui vẻ, vì đã quen với cách nói chuyện của mọi người và chêm vào cách nói tưng tửng của mình. Mình cũng học hỏi được nhiều điều sau chuyến đi này, như là biết được cách trị bệnh của vài loại cây thuốc. Và thêm nữa, qua những lời tâm sự chân tình, thì mình cũng hiểu được hơn về tính cách của người Bắc nói chung và Hà Nội nói riêng. Mình nghĩ là đúng vì đó chính từ người Hà Nội nói và cũng giống như những điều mình biết trước đây. Nhưng ở đâu cũng vậy, có người sống rất thật lòng, chân tình thì cũng có người không, người thế này người thế kia… Nhưng dù sao, họ vẫn nói là sống ở miền Nam sướng hơn, vì phóng khoáng hơn. Ví dụ như mình xác thực được chuyện là ở Hà Nội, ăn sáng xong mà còn ngồi trong quán lâu xíu là bị đuổi đi, ở miền Nam (hay Trung) thì làm gì có chuyện đó.

Có điều công nhận là thành viên trong đoàn có người học cực kỳ giỏi, nên mình có phần nể sức học của họ. Mới sáng sớm ngủ dậy đã mở sách ra học tiếng Anh, đâu có như mình.!!!

Chuyện bên lề: Mọi người khen mình là người có thần kinh thép, vì luôn nằm bên một anh khi ngủ phát ra “tiếng ồn” kinh khủng mà vẫn ngủ bình thường ^^

Author: Lorian Mr
•11/04/2009 03:43:00 CH
Tháng 11 - Mình bắt đầu chuyến công tác ở Đồng Nai. Công việc cũng diễn tiến như lúc tháng 4, ban ngày đi lấy mẫu, chiều về nghỉ. Vừa đi vừa học hỏi cũng được nhiều thứ hay ho, như cây gì chữa được bệnh gì. Dự kiến mình tham gia chuyến đi trong 10 ngày, đem theo cả laptop và tài liệu để làm bài, thế nhưng tới chỉ toàn coi phim. Hết thuốc chữa.

Tháng 11, tháng quan trọng đối với mình khi mà những ngày cuối cùng của thời gian học tập gần tới rồi. Đối với những người mình biết, những ngày cuối cùng của 1 thời gian học nào đó, mọi người cứ lao đầu vào học tập, tranh thủ học hành để có 1 kết quả khả quan. Thế nhưng mình với mấy đứa bạn thân, thì những ngày cuối cùng là khoảng thời gian cảm thấy luyến lưu gì đó, lòng cũng bâng khuâng vu vơ. Đó là những ngày cắp sách! Nhưng cho đến bây giờ thì hình như cũng không thay đổi mấy.

Tháng 11, có ngày nhà giáo Việt Nam, để tôn vinh công lao của những người đã dạy dỗ những đứa học trò hành trang vào đời. Trong thời gian học hành, tất nhiên mình cũng kính trọng nhiều thầy cô lắm, những thầy cô không những để lại ấn tượng tốt đẹp với mình mà đối với cả lớp mình. Có đứa khi học thì ghét cô kinh khủng, nhưng khi đã tốt nghiệp rồi thì mới thấy thương cô, mới nhận ra là lúc trước cô quan tâm, cô thương mến học trò mới rầy la.

Tháng 11, không có nhiều ngày sinh nhật. Chỉ có đứa bạn thân, thế nhưng lại chẳng có ai rủ nó đi đâu, mà có lẽ nó cũng chẳng thích đi đâu. Mấy đứa bạn bè khác thì không biết có nhớ để chỉ cần gọi điện hay 1 tin nhắn chúc mừng nó thôi. Điều này cũng làm mình suy nghĩ nhiều… người quê mình, không biết cách thể hiện sự quan tâm. Dù lòng có sao đó, thì cũng chỉ thể hiện bằng hành động, hoặc im lặng, chứ ít khi nói thành lời lắm. Một vài trường hợp nào đó, thì đó là 1 khuyết điểm, nhất là trong việc tình cảm.

Author: Lorian Mr
•10/29/2009 10:53:00 CH
SOMETHING ABOUT LOVE

Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm tình yêu, mỗi một người đều phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất, người thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt cuộc đời.

Trước tiên mình sẽ gặp được người mình yêu nhất, sau đó hiểu được cảm giác yêu. Chỉ có hiểu được cảm giác bị yêu, mới có thể phát hiện ra người yêu mình nhất. Khi đã trải qua cảm giác yêu và bị yêu, mới có thể biết được mình cần điều gì, và cũng sẽ tìm thấy người thích hợp nhất trong suốt cuộc đời còn lại.
Author: Lorian Mr
•10/29/2009 01:43:00 SA
Trong cuộc đời ngắn ngủi này, mỗi người trong chúng ta sẽ gặp được bao nhiêu người? quen bao nhiêu người? thân bao nhiêu người? yêu bao nhiêu người?

Kể từ khi được sinh ra cho đến khi bắt đầu tiếp xúc với xã hội, và cứ thế. Ta sẽ gặp từng người, từng người. Có người chỉ gặp 1 lần duy nhất trong cuộc đời, có người sẽ sống với ta trong 1 khoảng thời gian, và có người sẽ đi với ta 1 quãng lớn cuộc đời. Chúng ta đều phải gặp 3 kiểu người này.

Cuộc đời thật là phức tạp, có người dù quen lâu cũng chẳng có gì ấn tượng, có những người chỉ gặp 1 lần lại để lại kỷ niệm khó quên, hay có khi ta gặp những người mà ta phải thầm cảm ơn cuộc đời đã cho ta gặp họ. Cuộc đời chia ly có ai ngờ, nên biết bao nhiêu người ta ước ao họ sẽ sống chung quanh ta mãi lại cứ phải đụng chuyện mà chia xa. Mỗi lần gặp tình huống này, lòng mình lại có cảm xúc xao xuyến khó tả, và lại suy nghĩ miên man về những mối quan hệ trong cuộc đời. Ta biết khi nào, những người ta gặp hàng ngày đây thôi, chợt rời xa ta mà đi; nhận biết được sự bất trắc của cuộc đời mà mình cố gắng sống thật tốt với mọi người thân quen.

Mình thích những chuyến đi, để mở mang đầu óc, để có những kiến thức mới. Thế nhưng mỗi lần đi xa là một lần lòng mình lại chùng xuống. Biết bao nhiêu lần trước giờ chia tay, mình cứ đi bên nhau như vậy, không nói một lời nào cả… Mình thật sự không thích những giây phút đó chút nào! Ở một vị thế của người ra đi, mình thấy như mình đang mắc nợ một điều gì đó với những người ở lại.

Khi ở vị trí của người ở lại, tình cảm cũng chẳng khác gì hơn. Từ tuổi thơ, quen biết và thân cũng khá nhiều người, và nghĩ tình bạn sẽ thật là tốt đẹp. Đột nhiên, xa cách nhau, dù chỉ là khác lớp thôi, thế là cũng không còn liên lạc nữa, tình bạn cũng dần xa (đời học sinh thật lạ, chỉ lo chơi với bạn bè trong lớp). Bất chợt nhìn thấy nhau, lòng lại thêm 1 lần luyến tiếc, ước gì chúng ta không xa nhau, bạn không chuyển nhà, bạn không học trái buổi với mình, và nhiều lý do khác nữa, thì bây giờ mình vẫn còn là bạn tốt. Thật sự luyến tiếc!


Có ai từng ước được quen hết tất cả mọi người trên trái đất chưa? Tôi có! Để làm gì hả? Đơn giản, là để tìm được người nào hợp với mình, để không tiếc nuối mình không bỏ lỡ một người nào tri kỷ trong cuộc đời mình. Thiệt ngốc! Vì điều này là không thể, nhưng vẫn cứ ước mơ, và thực hiện, tới đâu được thì tới. Nhưng thực tế, thì lại quen rất ít, vì để biết được 1 người hợp với mình hay không, trừ trường hợp ngoại lệ, thì phải tốn 1 khoảng thời gian. Và có lúc, chợt nhận ra, là thay vì có nhiều người bạn quen sơ, sao không dành thời gian cho những người bạn mình thật sự quý. Thực ra, khi gặp càng nhiều người, thì mình sẽ gặp được thêm vài người hợp tính với mình, cứ thế cuộc đời cứ tiếp diễn, có thể sẽ thành bạn thân, thành bạn tâm giao, thành người yêu, thành bạn đời, và cũng có thể, thành kẻ thù của mình. Vì mình, nhiều khi gặp được những người mình rất thích, nhưng vì đã đứng bên “2 chiến tuyến”, nên biết mặt nhau vậy thôi, chứ không đã thành bạn bè rất thân, tuổi trẻ ngu ngốc và phức tạp thật.

Trong số những người quen biết đó, có bao nhiêu người có thể trở thành người yêu của nhau. Mình có thể khẳng định, rất nhiều. Cái gì mà gọi là “na ná tình yêu thì có nhiều mà tình yêu chỉ có 1” chứ. Mình không thích cái giải thích này. Vì mình nghĩ, 2 người đến được với nhau, ngoài tình cảm ra, còn nhiều thứ mà người đời gọi là định mệnh, mình chỉ gọi là đúng lúc và đúng chỗ. 2 người yêu nhau, vì 1 lý do nào đó phải xa nhau về địa lý, người này không đảm bảo họ đã đủ thử thách để có thể thề nguyền với nhau, đành phải chia xa, ai dám bảo họ không yêu nhau thật lòng? Biết đâu, qua bao dâu bể, họ gặp lại nhau và trở thành vợ chồng thì sao? Hoặc là kịch bản khác, mỗi người đều có gia đình riêng và gặp lại nhau, nhớ lại thời xa xưa, một tình yêu thật sự, dù luyến tiếc nhưng không trách cứ, và trở thành tri kỷ của nhau. Không đẹp sao?

Cho đến bây giờ, với cái cảm giác là sẽ phải xa những người mà họ là một phần trong ký ức đẹp đẽ của mình, cứ lảng vảng mãi trong đầu. Mặc dù ở cùng trên 1 đất nước Việt Nam, nhưng... biết bao giờ gặp lại nhau! Gặp nhau – quen biết – chia ly, những cung bậc xúc cảm của con người, dù thích hay không, cũng phải đối diện với nó.

Bài viết dành tặng cho những người tôi đã quen!

Author: Lorian Mr
•10/28/2009 11:48:00 CH
Đây là bài hát thứ 2 của Dave Carroll viết về hãng hàng không United. Với sự thành công của bài hát thứ nhất, lần này trong clip của bài thứ 2 có rất nhiều người tình nguyện.

United Breaks Guitars Song 2

Author: Lorian Mr
•10/28/2009 01:31:00 SA
Vẫn thường hay hỏi? Mình có điên không, khi cứ lòng vòng hoài trong 1 vòng xoáy vô hình mà không biết ngõ ra.

Gần như hàng ngày đều tự vấn mình như vậy. Khi mọi thứ xung quanh mình trở nên đơn điệu, khi biết bao nhiêu chuyện mình muốn giải bày mà không thể/không biết nói cùng ai. Và rồi mình chọn giải pháp không phải tốt nhất nhưng cũng không phải dở nhất: im lặng. Cái thứ im lặng đôi khi mình cảm thấy ghét nó vô cùng. Mỗi ngày qua đi, vẫn làm những công việc mà mình không thấy 1 ý nghĩa gì cả, mình chán ngán nó, nhưng cuối cùng vẫn phải làm. Khi tất cả mọi thứ đều không thích thì chọn cái không thích ít nhất để làm!