Author: Lorian Mr
•10/29/2009 10:53:00 CH
SOMETHING ABOUT LOVE

Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm tình yêu, mỗi một người đều phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất, người thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt cuộc đời.

Trước tiên mình sẽ gặp được người mình yêu nhất, sau đó hiểu được cảm giác yêu. Chỉ có hiểu được cảm giác bị yêu, mới có thể phát hiện ra người yêu mình nhất. Khi đã trải qua cảm giác yêu và bị yêu, mới có thể biết được mình cần điều gì, và cũng sẽ tìm thấy người thích hợp nhất trong suốt cuộc đời còn lại.
Author: Lorian Mr
•10/29/2009 01:43:00 SA
Trong cuộc đời ngắn ngủi này, mỗi người trong chúng ta sẽ gặp được bao nhiêu người? quen bao nhiêu người? thân bao nhiêu người? yêu bao nhiêu người?

Kể từ khi được sinh ra cho đến khi bắt đầu tiếp xúc với xã hội, và cứ thế. Ta sẽ gặp từng người, từng người. Có người chỉ gặp 1 lần duy nhất trong cuộc đời, có người sẽ sống với ta trong 1 khoảng thời gian, và có người sẽ đi với ta 1 quãng lớn cuộc đời. Chúng ta đều phải gặp 3 kiểu người này.

Cuộc đời thật là phức tạp, có người dù quen lâu cũng chẳng có gì ấn tượng, có những người chỉ gặp 1 lần lại để lại kỷ niệm khó quên, hay có khi ta gặp những người mà ta phải thầm cảm ơn cuộc đời đã cho ta gặp họ. Cuộc đời chia ly có ai ngờ, nên biết bao nhiêu người ta ước ao họ sẽ sống chung quanh ta mãi lại cứ phải đụng chuyện mà chia xa. Mỗi lần gặp tình huống này, lòng mình lại có cảm xúc xao xuyến khó tả, và lại suy nghĩ miên man về những mối quan hệ trong cuộc đời. Ta biết khi nào, những người ta gặp hàng ngày đây thôi, chợt rời xa ta mà đi; nhận biết được sự bất trắc của cuộc đời mà mình cố gắng sống thật tốt với mọi người thân quen.

Mình thích những chuyến đi, để mở mang đầu óc, để có những kiến thức mới. Thế nhưng mỗi lần đi xa là một lần lòng mình lại chùng xuống. Biết bao nhiêu lần trước giờ chia tay, mình cứ đi bên nhau như vậy, không nói một lời nào cả… Mình thật sự không thích những giây phút đó chút nào! Ở một vị thế của người ra đi, mình thấy như mình đang mắc nợ một điều gì đó với những người ở lại.

Khi ở vị trí của người ở lại, tình cảm cũng chẳng khác gì hơn. Từ tuổi thơ, quen biết và thân cũng khá nhiều người, và nghĩ tình bạn sẽ thật là tốt đẹp. Đột nhiên, xa cách nhau, dù chỉ là khác lớp thôi, thế là cũng không còn liên lạc nữa, tình bạn cũng dần xa (đời học sinh thật lạ, chỉ lo chơi với bạn bè trong lớp). Bất chợt nhìn thấy nhau, lòng lại thêm 1 lần luyến tiếc, ước gì chúng ta không xa nhau, bạn không chuyển nhà, bạn không học trái buổi với mình, và nhiều lý do khác nữa, thì bây giờ mình vẫn còn là bạn tốt. Thật sự luyến tiếc!


Có ai từng ước được quen hết tất cả mọi người trên trái đất chưa? Tôi có! Để làm gì hả? Đơn giản, là để tìm được người nào hợp với mình, để không tiếc nuối mình không bỏ lỡ một người nào tri kỷ trong cuộc đời mình. Thiệt ngốc! Vì điều này là không thể, nhưng vẫn cứ ước mơ, và thực hiện, tới đâu được thì tới. Nhưng thực tế, thì lại quen rất ít, vì để biết được 1 người hợp với mình hay không, trừ trường hợp ngoại lệ, thì phải tốn 1 khoảng thời gian. Và có lúc, chợt nhận ra, là thay vì có nhiều người bạn quen sơ, sao không dành thời gian cho những người bạn mình thật sự quý. Thực ra, khi gặp càng nhiều người, thì mình sẽ gặp được thêm vài người hợp tính với mình, cứ thế cuộc đời cứ tiếp diễn, có thể sẽ thành bạn thân, thành bạn tâm giao, thành người yêu, thành bạn đời, và cũng có thể, thành kẻ thù của mình. Vì mình, nhiều khi gặp được những người mình rất thích, nhưng vì đã đứng bên “2 chiến tuyến”, nên biết mặt nhau vậy thôi, chứ không đã thành bạn bè rất thân, tuổi trẻ ngu ngốc và phức tạp thật.

Trong số những người quen biết đó, có bao nhiêu người có thể trở thành người yêu của nhau. Mình có thể khẳng định, rất nhiều. Cái gì mà gọi là “na ná tình yêu thì có nhiều mà tình yêu chỉ có 1” chứ. Mình không thích cái giải thích này. Vì mình nghĩ, 2 người đến được với nhau, ngoài tình cảm ra, còn nhiều thứ mà người đời gọi là định mệnh, mình chỉ gọi là đúng lúc và đúng chỗ. 2 người yêu nhau, vì 1 lý do nào đó phải xa nhau về địa lý, người này không đảm bảo họ đã đủ thử thách để có thể thề nguyền với nhau, đành phải chia xa, ai dám bảo họ không yêu nhau thật lòng? Biết đâu, qua bao dâu bể, họ gặp lại nhau và trở thành vợ chồng thì sao? Hoặc là kịch bản khác, mỗi người đều có gia đình riêng và gặp lại nhau, nhớ lại thời xa xưa, một tình yêu thật sự, dù luyến tiếc nhưng không trách cứ, và trở thành tri kỷ của nhau. Không đẹp sao?

Cho đến bây giờ, với cái cảm giác là sẽ phải xa những người mà họ là một phần trong ký ức đẹp đẽ của mình, cứ lảng vảng mãi trong đầu. Mặc dù ở cùng trên 1 đất nước Việt Nam, nhưng... biết bao giờ gặp lại nhau! Gặp nhau – quen biết – chia ly, những cung bậc xúc cảm của con người, dù thích hay không, cũng phải đối diện với nó.

Bài viết dành tặng cho những người tôi đã quen!

Author: Lorian Mr
•10/28/2009 11:48:00 CH
Đây là bài hát thứ 2 của Dave Carroll viết về hãng hàng không United. Với sự thành công của bài hát thứ nhất, lần này trong clip của bài thứ 2 có rất nhiều người tình nguyện.

United Breaks Guitars Song 2

Author: Lorian Mr
•10/28/2009 01:31:00 SA
Vẫn thường hay hỏi? Mình có điên không, khi cứ lòng vòng hoài trong 1 vòng xoáy vô hình mà không biết ngõ ra.

Gần như hàng ngày đều tự vấn mình như vậy. Khi mọi thứ xung quanh mình trở nên đơn điệu, khi biết bao nhiêu chuyện mình muốn giải bày mà không thể/không biết nói cùng ai. Và rồi mình chọn giải pháp không phải tốt nhất nhưng cũng không phải dở nhất: im lặng. Cái thứ im lặng đôi khi mình cảm thấy ghét nó vô cùng. Mỗi ngày qua đi, vẫn làm những công việc mà mình không thấy 1 ý nghĩa gì cả, mình chán ngán nó, nhưng cuối cùng vẫn phải làm. Khi tất cả mọi thứ đều không thích thì chọn cái không thích ít nhất để làm!

Author: Lorian Mr
•10/28/2009 12:42:00 SA
Gần đây, có tới 2 đứa bạn nói những bài viết của mình không còn hay nữa, đại ý là như vậy. Thật ra không phải là không có lý do, và cũng không phải là mình không biết điều đó. Chỉ là từng lúc từng lúc nên khó mà nhận ra.

Mình viết bài theo cảm xúc, tất nhiên, nên có thời gian viết được rất nhiều, có lúc chẳng biết viết cái gì. Mình không phải là một người viết chuyên nghiệp, nên có ý tưởng rồi mới viết. Điều này không khó, nhưng khi có ý tưởng rồi thì cần phải có hứng mới viết được. Mình đã liệt kê ra biết bao nhiêu ý tưởng, nhưng rồi ngày qua ngày, nó cũng chỉ là những liệt kê nào đó, nằm trong 1 trang word nào đó và ở 1 folder nào đó mà tình cờ mình tìm thấy, để rồi à lên 1 tiếng là mình còn những cái này chưa viết nè! Rồi lại thôi, lại quên…

Một phần, do áp lực về sự cập nhật của blog, mỗi tuần ít nhất 1 bài viết để tránh sự “chết” của blog, nên có khi mình phải sưu tầm trên internet để lấp vào. Bên tiếng Việt thì đỡ, còn bên tiếng Anh thì thê thảm hơn nhiều, chẳng biết viết cái gì nữa. Có lẽ vì thế, mọi người vào blog của mình cảm giác nó bị loãng đi nhiều, không còn mang nặng cái “tinh thần” của mình trong blog. Đành phải chịu vậy thôi, khi mình chưa biết cách giữ cảm xúc liên tục để viết bài.

Tuy nhiên, nói vậy thì cũng chưa hoàn toàn chính xác lắm. Có nhiều chuyện, mình rất muốn viết ra để mong muốn giải bày, giải tỏa một điều gì đó. Nhưng lý trí lại nói mình nên dừng lại vì nó ảnh hưởng đến rất nhiều. Có một điều mà mình luôn luôn phải ghi nhớ: “những gì mình viết trên blog sẽ là con dao 2 lưỡi, nó vừa giúp mình vừa hại mình”; và mình cố gắng hạn chế thấp nhất cái lưỡi thứ 2. Mình sợ phải không? Hình như là vậy!

Hãy suy nghĩ tất cả những gì bạn nói nhưng đừng nói tất cả những gì bạn nghĩ. Đó là một câu nói của ai đó, nhưng rất đúng, mà blog là nơi ghi lại từng từ của mình, nguy hiểm hơn nhiều. Có thể mình lo xa, nhưng không bao giờ thừa cả, mình đã đủ lớn để có nhiều trải nghiệm về vấn đề này.

Nhớ những khoảng thời gian, mình cảm thấy như bị stress, là những lúc mình bày tỏ những quan điểm, suy nghĩ để được thư giãn chút ít. Và những bài viết đó thiệt là tâm trạng, mình thích thế. Dạo gần đây, khi gặp chuyện, lại chẳng buồn viết. Lâu lâu mới có 1 bài viết vào 1 dịp nào đó, thiệt là chán!

Thường thì ý tưởng đến vào những lúc mình thật bận rộn. Những ngày này, mình lại làm biếng, rảnh rỗi, dù có thời gian cũng chẳng biết phải viết gì, hay là bắt đầu viết ra làm sao?

Author: Lorian Mr
•10/27/2009 10:54:00 CH
Nếu ai đó đã có lần
Một mình đứng trước biển
Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
Nhìn những con sóng dữ thét gào
Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng

Nếu ai đó đã có lần
Bất cần đến sự sống
Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa
Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ, làm cha
Sẽ hiểu được vì sao chúng ta cần phải sống

Author: Lorian Mr
•10/26/2009 12:21:00 SA
Sóc con ăn trúng quả bí bị lên men, hậu quả là bị say, giống y con người. Không thể về tổ được.

Author: Lorian Mr
•10/25/2009 10:08:00 SA
"Bí mật Polichinelle" là một bí mật mà mọi người đều biết nhưng là một hiểu biết không được chia sẻ... Như vậy "mọi thể diện đều được bảo toàn", "không ai bị mất mặt cả".

Mấy ngày hôm nay, với câu chuyện không thể tin được về "Đại học Phan Thiết", tiếp sau câu chuyện cũng ly kỳ không kém "Đại học quốc tế Hồng Bàng", rộ lên rất nhiều bài báo và ý kiến bạn đọc, bài phỏng vấn vị vụ trưởng này, vị cục trưởng nọ, v.v. ...Tất cả đều cảm thấy bức xúc, quá bức xúc. Rồi mọi người đi vào phân tích quy trình thành lập trường đại học, chưa ổn ở chỗ nào, khe hở ở đâu, mối quan hệ giữa các đơn vị hữu quan trong Bộ liên đới v.v....
Author: Lorian Mr
•10/24/2009 02:30:00 CH
TTCT - Nó vốn là mèo cảnh của bà hàng xén ở góc phố. Tối nào bà cũng để nó ngủ trong một cái hộp cactông sau khi đã kéo kín các cửa như đóng lại một cái chuồng.

Ban ngày mèo ta được tự do thỏa thích mà không cần một sợi dây nào. Không có chuyện mèo đực đi rông, không cần lo chuyện xe cộ như mắc cửi dưới đường, không cần lo đám dân câu trộm để đưa mèo sang Trung Quốc. Một con mèo ngoan ngoãn, tự giác triệt để.

Đó là một con mèo lông vàng, dễ ưa, trọng lượng ngày mỗi thêm bệ vệ. Mỗi khi chúng tôi đi bộ thể dục ngang qua chỗ cây xoan góc nhà bà hàng xén, nó thường là đề tài để so sánh với con Mi Nam của nhà tôi.
Author: Lorian Mr
•10/21/2009 12:18:00 SA
Một ngày đặc biệt dành cho phụ nữ lại trôi qua. Và mình vẫn bình thường như cũ, tức là không hỏi thăm chúc mừng hay tặng hoa cho ai cả. Có 2 nhỏ đòi hoa và lời chúc hôm nay…

Nhưng nếu, có ai hỏi, mình muốn tặng hoa cho ai nhất, thì câu trả lời rất dễ dàng.

Đó là chị của mình!

Chị hơn mình 1 tuổi, và khác biệt hoàn toàn với mình. Năm mình 4 tuổi, 2 chị em đã phải sống xa cách nhau; thế nên tính tình khó hiểu nhau được. Khi xa nhau thì nhớ đó, nhưng lại gần thì lại cãi nhau chí chóe. Nhưng cũng vì ở xa nhau, nên mình hay nhờ chị đỡ những “tội trạng” của mình để tránh phải bị đòn roi.

Dưới con mắt của mình, cuộc đời của chị thiệt thòi hơn mình nhiều. 2 hoàn cảnh sống giờ tạo ra 2 con người có lối sống hoàn toàn khác nhau. Một cách sống mà theo mình có rất nhiều khuyết điểm. Dù sao, với tư cách của một người chị, vẫn là một người chị tốt. Kể từ khi em còn nhỏ hay cả khi đã lớn lên; trong bất cứ tình huống nào, vẫn luôn nghĩ tới em, vẫn chở che cho em, vẫn giúp đỡ em. Chỉ một điều duy nhất đó cũng để chị trở thành một người chị tốt.

Nhân ngày 20-10, viết 1 bài tản mạn ngắn để tưởng nhớ chị (ghi chú: chị tui còn sống ^^)