Author: Lorian Mr
•5/30/2009 12:37:00 SA
Đây là bài hát Memory của Barbra Streisand do Susan Boyle trình bày cũng ở Britain’s Got Talent.


Lời nhạc bài hát đây, phần màu xanh là lời mà Susan Boyle thể hiện:

Midnight
Not a sound from the pavement
Has the moon lost her memory
She is smiling alone
In the lamplight
The withered leaves collect at my feet
And the wind begins to moan


Memory
All alone in the moonlight
I can dream of the old days
Life was beautiful then
I remember the time I knew what happiness was
Let the memory live again

Every street lamp seems to beat
A fatalistic warning
Someone mutters and the street lamp sputters
And soon it will be morning

Daylight
I must wait for the sunrise
I must think of a new life
And I musn't give in
When the dawn comes
Tonight will be a memory too
And a new day will begin


Burnt out ends of smoky days
The STALE cold smell of morning
A street lamp dies, another night is over
Another day is dawning

Touch me,
It's so easy to leave me
All alone with my memory
Of my days in the sun
If you touch me,
You'll understand what happiness IS
Look, a new day has begun...


Bạn có thể nghe bài hát này ở đây

Author: Lorian Mr
•5/25/2009 12:46:00 SA

Cuối cùng thì giải bóng đá hấp dẫn nhất cũng đã kết thúc. Mặc dù là xác định được ai là người vô địch, nhưng vòng đấu cuối cùng cũng không kém phần hấp dẫn.

Lần đầu tiên mình trông chờ coi những trận đấu cuối để xem ai sẽ trụ hạng được giữa 4 đội Sunderland, Hull City, Newcastle và Middlesbrough. Vì đội bóng mình thích là Newcaslte, vì chơi game đá banh, đội này có 2 tiền đạo rất tốc độ là Owen và Martin, nên mong muốn họ sẽ thắng trận và trụ hạng. Nhưng cách họ thi đấu thì không mong gì là sẽ thắng cả, tất cả thi đấu cứng nhắc, áp lực và do đó mắc quá nhiều lỗi. Mặc dù so kết quả với các trận khác, thì chỉ cần hòa là Newcastle có thể trụ hạng thành công, nhưng cuối cùng cũng không đạt được. Và điều xấu nhất đã đến, họ sẽ đá ở giải hạng nhất mùa sau, không biết bao giờ mới xuất hiện lại tại Premier Leage.

Khi tất cả trận đấu kết thúc, hiện ra người khóc kẻ cười. Không chỉ cầu thủ mà cả cổ động viên. Bài viết này mình bày tỏ lòng ngưỡng mộ của mình đối với cổ động viên của Premier Leage. Đội trụ hạng thành công, cổ động viên ở lại đứng cả lên chúc mừng các cầu thủ, điều này ở mình cũng có. Nhưng với đội xuống hạng, cổ động viên cũng nán lại khán đài, người thì ngồi khóc, nhưng đa phần vẫn đứng vỗ tay cổ vũ cho các cầu thủ, với những lời cổ động sẽ luôn theo sát cổ vũ cho các cầu thủ. Họ luôn yêu câu lạc bộ, luôn yêu đội bóng cho dù có thế nào chăng nữa. Một hình ảnh thật đẹp.


Author: Lorian Mr
•5/19/2009 09:48:00 CH
Vào blog, bất chợt nhìn ngày đăng bài viết mới nhất: đã 5 ngày rồi. Đang trong giai đoạn ít quan tâm tới blog hơn, tuy là vẫn hàng ngày truy cập vào nó. Càng ngày cũng ít ghé thăm blog bạn bè hơn.

Không phải là mình không còn ý tưởng gì để viết bài, một phần là do mình toàn viết nháp không, chưa gõ thành file nên lại làm biếng. Bài viết cảm nhận là phần quan trọng nhất và riêng nhất để nhận biết blog của mình mà lại không chịu làm.

Một phần lại mệt mỏi, chỉ muốn giải trí khi về nhà (lý do chính đáng để game đây). Những gì mình đang làm lại không cho kết quả như mong muốn, có vẻ cũng rảnh thiệt, cứ đâm đầu vào 1 vũng lầy như không có đường ra, chỉ tại mình hơi cầu toàn và cố chấp.

Mọi việc khác vẫn diễn biến bình thường, chỉ có điều mình ít đọc hơn nên ít viết hơn. Vậy thôi!

Hết 1 bài viết khi không có ý tưởng gì mà cứ muốn viết cái gì đó!

Author: Lorian Mr
•5/13/2009 11:29:00 CH
Những hình ảnh này giảng giải khá sinh động về việc chấp nhận những khó khăn thử thách mới có thể đạt đến thành công, không phải hời hợt là có thể gặt hái được!!!

Author: Lorian Mr
•5/09/2009 10:34:00 CH

Em không còn trách cơn mưa vô cảm
Những con đường run lạnh rẽ qua nhau
Người bán hàng rong nép mình góc phố
Mùi hương quê thoảng chút ấm về đâu...

Em không còn trách tôi lỡ hẹn
Đã từ lâu thành phố quá đông người
Mưa chỉ ướt những phôi pha lang bạt
Em chọn rồi, một góc ấm không tôi

Em đâu đó trong những tòa cao ốc
Như ngàn sao lấp lánh sáng lưng trời
Mưa có thể ướt cả ngàn trái đất
Chỉ mình em son phấn không trôi…

Thơ Nguyễn Anh
ThanhnienOnline

Author: Lorian Mr
•5/04/2009 12:54:00 SA
Tháng 5 xuất hiện với liên tiếp 4 ngày nghỉ, được mọi người hưởng ứng nhiệt liệt. Người đi chơi, người về quê, người… vẫn như mọi ngày.

Tháng 5 không có một sự kiện nào nổi bật cả, ngoài một kỷ niệm buồn không thể quên trong cái ngày 4-11-5-2005 trước.

Tháng 5 tới với sự mong đợi 1 sự thay đổi của bản thân. Khi tháng 4 trôi qua, nếu ví nó như 1con đường làng, thì mình đang sắp lọt xuống mương. Có rất nhiều chuyện không hay xảy ra! Và tháng này cần phải đưa nó lại quỹ đạo an toàn.

Đã 20 ngày rồi mình không đụng tới suy nghĩ để viết ra một cái gì đó. Vì thời gian chỉ để dành cho nghe, xem, và nói, không có thời gian để đọc. Một sự phân bổ thời gian ngu ngốc. Nên đến nỗi giờ muốn viết cái gì đó cũng thấy khó khăn. Thôi thì bài viết này là một sự khởi đầu lại.

Tháng 5, mình sẽ thi môn cuối cùng của khóa học cao học, kết thúc 1 năm rưỡi học tập. Chắc sau khi thi sẽ có 1 buổi hoành tráng đây.

Tháng 5 có ngày sinh nhật của 1 dọc bạn bè ở quê: H H., N V., Tr H., Đ., toàn là bạn khá thân. Rồi của Th. sư huynh. Và cuối tháng là sinh nhật của Tr M.

Quyết định rồi, tháng 5 của mình sẽ là tháng của đọc và viết!

Author: Lorian Mr
•4/28/2009 12:47:00 SA
Một người đàn ông viết thư cho một khách sạn nhỏ ở thị trấn nơi ông định đến thăm nhân kỳ nghỉ của mình. Ông viết rằng:

Tôi rất muốn được mang theo chú chó nhỏ của mình. Nó rất sạch sẽ và ngoan ngoãn. Liệu ban đêm, các ông có thể cho phép tôi được mang nó vào trong phòng không?

Ngay lập tức, người chủ khách sạn đã viết thư trả lời ông như sau:

Tôi điều hành khách sạn này đã nhiều năm. Trong suốt thời gian đó, tôi chưa từng bị chú chó nào lấy cắp khăn tắm, đồ ngủ, các đồ dùng bằng bạc, hay các bức tranh treo tường trong phòng.

Tôi chưa từng đuổi một chú chó nào ngay trong đêm vì say rượu và làm mất trật tự. Và tôi cũng chưa từng gặp trường hợp chú chó nào trốn trả tiền phòng.

Quả thực là như vậy, chú chó của ông sẽ được chào đón tại khách sạn của chúng tôi. Và, nếu chú chó ấy bảo lãnh cho ông, thì ông cũng được chào đón đến ở nơi này.
- Karl Albrecht và Ron Zenke

Nếu có thể chọn một tính cách cho suốt cuộc đời, hãy chọn óc khôi hài.
- Jennifer James

Author: Lorian Mr
•4/22/2009 11:06:00 CH
Có lẽ thế giới mạng đang xôn xao về clip này. Một phụ nữ 47 tuổi tên Susan Boyle, với một bộ dạng quê mùa. Xuất hiện ở sân khấu của “Britain’s got talent 2009” với nhiều tiếng huýt sáo, và rất nhiều người chắc cười thầm trong bụng. Nhưng ngay khi tiếng hát của cô cất lên, cả khán phòng kinh ngạc. Và mình cũng rất xúc động khi nghe cô ta hát.
Author: Lorian Mr
•4/10/2009 12:45:00 SA
Cho tới bây giờ, mình được sống ở 2 nơi, 2 miền Trung - Nam. Nếu thử đem so sánh những niềm vui, những yêu thích, thì nó sẽ ra sao?

Ở miền Nam này, thử ngồi nghĩ lại xem, nặn ra được bao nhiêu niềm vui.

Khi bắt đầu cuộc đời sinh viên, ở trong 1 phòng 6 thằng lúc nào cũng chí chóe cả, nên ngày nào cũng vui, dù mỗi tối đi xa cũng không ở lại, quyết về phòng chỉ để gây lộn chơi. Giờ một thằng đã lên xe bông. Trong lớp đại học thì cũng là 1 lũ ham vui, nhưng mình ít tham gia hơn. Tuy nhiên, lúc nào cũng thích lên lớp học, dù động cơ không phải là ham học *_*. Còn bây giờ, tính thích đi học vẫn còn (may ghê), nhưng cơ hội còn mấy nhiêu đâu?

Thế nhưng, niềm vui là gì? Nhìn một cách bi quan chút, dường như nó chạy đi đâu hết rồi. Lâu lâu nó chỉ sáng lên như ngọn đèn chớp tắt. Là niềm vui lúc mình làm được một bài thơ như ý, là niềm vui khi mình hiểu được 1 bài giảng (cái này hơi hiếm), là niềm vui khi giúp được 1 ai đó nhờ mình; còn chơi game thì sao: đó không phải là niềm vui, cũng không phải đam mê, cũng không phải đơn thuần giải trí, nói chung là vẫn chưa định nghĩa được.

Chợt giật mình, không ngờ ít như vậy. Dù sao cũng quen biết được vài người tửng tửng giống mình, vài người nói chuyện rất hợp với mình, nhiều người có cách sống rất tốt để mình học hỏi.

Ở miền Trung của mình thì… để từ từ nhớ lại coi.

Khi về nhà, niềm vui lớn nhất là quậy tưng cùng 2 đứa nhỏ. Tụi nó vẫn còn nghịch ngợm lắm, lại gặp trúng thằng anh tửng tửng như mình nữa, có 3 đứa ở nhà là quậy phá. Nhất là con bé út, tương lai nó sẽ “thành tinh” sớm hơn mình, cố gắng rèn luyện cho nó thôi, haha. Còn một ông ba lúc nào cũng nói lo học đi, đừng yêu đương chi cả, cho tới bây giờ lại lo lắng hỏi mày có người yêu chưa, còn sốt sắng lo đi tìm mối cho mình nữa, hết biết. Không biết giờ còn tật tìm cách trốn vợ đi nhậu không nữa.

Còn lại là đi chơi với 2 thằng bạn thân, suốt ngày rủ đi chơi game, hết đá banh là Tam Quốc. Mà chơi bình thường thì có gì đâu, trong khi chơi đá banh cứ nổ qua nổ lại, bên trong game cầu thủ 2 đội gây lộn, ở ngoài cũng gây lộn theo. Không thì xúm lại 5 7 đứa uống cà phê, bàn chuyện tuổi thơ. Giờ 1 thằng yên bề gia thất, nhưng lại có quá nhiều nỗi buồn lo. Một thằng thì lúc nào cũng luôn có một ý chí cao độ, mộng ước được thành đạt rất lớn. Niềm vui ít vậy đó, nhưng mà nó có vẻ “chất lượng hơn”; và nơi này cũng là nơi mà mình lấy lại chút niềm tin, động lực để sống vui vẻ.

Nhìn lại coi bộ ít niềm vui, không biết buồn có nhiều hơn không? Có lẽ, nhưng không phải để nói ra trong bài viết này. Dù sao thì cũng đủ niềm thương yêu, để luyến tiếc mỗi khi rời xa.

Author: Lorian Mr
•4/04/2009 02:13:00 SA
Một thời gian, mình có 1 sở thích mà mình thấy rất hay: đó là ghi lại những tin nhắn, cả điện thoại và Yahoo Messenger. Nó hay ở chỗ mình sẽ biết được tình cảm của mình đối với bạn bè tiến triển như thế nào qua các tin nhắn đó, cũng như ngược lại; và mình đã thấy được thời điểm thay đổi tình cảm của nó như thế nào! Và nó cũng là một cách lưu lại kỷ niệm rất hay. Có tin nhắn đọc lại để nhớ về một người đang ở nơi nào mình không thể biết được.

Có người viết tin nhắn siêu viết tắt, cũng may mình đủ khả năng để hiểu nó. Có người viết tin nhắn rất tình cảm. Và có người viết tin nhắn vui vui, tưng tửng, nhưng chưa thấy ai qua được mình. Có người viết tin nhắn rất nghiêm túc, và mình cũng thuộc dạng này nữa: viết chữ nào ra chữ nấy, không viết tắt, chấm câu đàng hoàng.