Hôm nay nhiều chuyện, tranh thủ làm sớm để xong mọi chuyện. Mà gió mát thật, muốn ngồi một chỗ nghĩ vu vơ. Vì tính thích lấy xa chạy lòng vòng đã qua rồi, xăng lên như vậy chạy có mà chết tiền.
Tối về đọc bài học được chút, buồn ngủ vì hôm nay ngủ ít quá. Tính ngủ chút rồi dậy học bài tiếp, lại nhảy vào chơi game, ai ngờ tỉnh ngủ ngay luôn, có vẻ như là “buồn ngủ tâm lý” thì phải.
Mai sư phụ báo cáo đề tài tiến sĩ, đi coi thôi.
Mới nắng đẹp, chỉ trong một thời gian như tích tắc, bầu trời cuộn mây và mưa như trút nước.
Nhớ hôm mình chạy trên đường, mưa đem cái lạnh đến bàn tay, bàn chân, rồi lan ra cả thân người. Mình cảm giác là cái lạnh đã chui vào tất cả ngóc ngách của cơ thể. Trời tối sầm lại, trước mặt là một màu trắng của mưa, xa xa chút là cả một màu đen của trời, cách xa hơn 5m chẳng thể nào nhìn thấy người đang đi phía trước. Thời tiết có sức mạnh thật lớn lao.
Ta cứ nghĩ rằng đã chinh phục được tự nhiên, nhưng biết đâu nó còn có một sức mạnh vĩ đại hơn mà ta chưa lường được. Cơn mưa dữ dội, tát vào mặt mình rát rạt. Những chất ô nhiễm dính ở mặt bắt đầu rửa trôi, chạy xuống mắt làm mắt cay xè, không mở ra được. Mưa làm mình có cảm tưởng như nó là cơn thịnh nộ của đất trời: “Ta trả lại chúng bây những chất ô nhiễm mà chúng bây hàng ngày xả vào cơ thể của ta, hãy nhớ lấy rằng một ngày chúng bây sẽ phải hối hận về những gì đã gây ra cho ta”.
Con người thật lạ, dù đã biết việc mình làm sẽ gây ra hậu quả gì. Nhưng vì lòng ích kỷ họ đã bỏ qua mọi rủi ro có thể xảy ra. Số người thật sự quan tâm đến môi trường có là bao trong hơn 8 tỉ người. Rồi con người sẽ gánh chịu hậu quả thôi.
Ở VN cũng đã bắt đầu xuất hiện hậu quả của ô nhiễm không khí, nguồn nước, thay đổi khí hậu... Từ đó nhiệm vụ cấp thiết là phải tìm hiểu, nghiên cứu các biện pháp ổn định và cải tạo môi trường sống.
Vẫn thường ngày tự hỏi, cuộc sống bây giờ có vui vẻ, hạnh phúc không. Thật mừng câu trả lời là có, tuy nhiên, đôi lúc lại thấy có lỗi, thấy mình như đang bỏ đi một cái gì. Mình hiểu được. Những gì mình làm bây giờ đều là niềm vui, nhưng có vẻ nó không mang lại một giá trị lâu dài. Mình cần thiết phải có một niềm vui nào có thể mang lại cho mình một giá trị nào đó. Như việc học chẳng hạn, nó cho mình kiến thức. Lần cuối cùng mình cảm thấy vui khi học bài là lúc nào nhỉ, có vẻ không xa lắm, một lần hiểu và làm được bài tập. Nhưng lần gần cuối thì dường như mình không nhớ nổi nữa.
Cuộc đời mình chỉ cần làm 2 loại việc: việc mình cần phải là và những việc mình muốn làm. Tiếc là mình cũng chỉ là một người thích làm việc mình muốn làm thôi, việc cần làm cứ lần lữa mãi. Cách đơn giản nhất là tìm cách thích những việc mình cần làm luôn. Nghe dễ vậy mà sao khó ghê đi.
Lời thầy Hiển trách cả lớp mình vẫn còn nghe văng vẳng đâu đây: sức ỳ nặng quá! Đúng vậy thật, có ai đã cố gắng thoát ra nó được chưa.
Hôm nay cố gắng không lần lữa nữa, chọn 2 bài thơ đem đi gởi báo, dù được đăng hay không cũng không quan trọng, ít ra một lần mình không bỏ lỡ một việc gì đó.
Chức năng của trang web là tìm bắt các đường dẫn trực tiếp đến file bạn đang xem, nhiệm vụ của bạn đơn giản là lưu nó về máy thôi.
Gặp nhau, nó nói đang thực tập môn học ở nhà hàng. Ngày làm 8 tiếng mà chẳng có lương hưởng gì cả, đôi khi mình thấy nó giống như bóc lột sức lao động một cách tinh vi vậy, chẳng thích mấy người làm kinh tế như vậy. Nghe kể lại ba nhỏ M. chuyển ra Đà Nẵng làm luôn, nghĩ cũng hay ghê. Chứ nếu mình trong trường hợp đó, không biết mình có chuyển chỗ không, hay là sẽ tìm một công việc khác. Chẳng biết được, đôi khi cũng vì cuộc sống cả thôi.
Hơn 1 tháng rồi không đụng tới thơ văn gì cả, làm tới bài 342 rồi.
Cập nhật tin tức tới đây thôi.
Một hôm bước qua thành phố lạ thành phố đã đi ngủ trưa
Đời ta có khi là lá cỏ ngồi hát ca rất tự do
Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà từ những phố xưa tôi về
Ngày xuân bước chân người rất nhẹ mùa xuân đã qua bao giờ
Nhiều đêm thấy ta là thác đổ tỉnh ra có khi còn nghe
Một hôm bước chân về giữa chợ chợt thấy vui như trẻ thơ
Đời ta có khi là đóm lửa một hôm nhuốm trong vườn khuya vườn khuya đóa hoa nào mới nở đời tôi có ai vừa qua
Nhiều khi thấy trăm ngàn nấm mộ tôi nghĩ quanh đây hồ như
Đời ta hết mang điều mới lạ tôi đã sống rất ơ thờ
Lòng tôi có đôi lần khép cửa rồi bên vết thương tôi quì vì em đã mang lời khấn nhỏ bỏ tôi đứng bên đời kia
--------*****---------
Bài hát này mình đã nghe từ lúc nào không biết, có lẽ cũng không hiểu lắm đâu, nhưng cảm giác nó hay. Hình như lần đầu là nghe Mỹ Tâm hát hay sao đó. Bỏ qua tất cả những cái trên, bài hát này gắn với một kỷ niệm của mình. Mình đã sử dụng 4 câu trong bài hát để viết tặng ở cánh thư ngày xưa. Đời ta có khi là đóm lửa một hôm nhuốm trong vườn khuya vườn khuya đóa hoa nào mới nở đời tôi có ai vừa qua Mình không có khả năng suy nghĩ cao siêu, trừu tượng lắm. Chỉ biết rằng đôi khi mình nghiệm ra được cái gì đó, ở một thời điểm nào đó. Cuộc đời mình là đóm lửa, có phải vậy không? Nó được đặt trong một khu vườn, nhưng phải là đêm khuya, để mới thấy hết ý nghĩa của đóm lửa, hết ý nghĩa của cuộc đời mình. Vậy ý nghĩa của nó - đốm lửa là gì? Ai trả lời được? Vườn khuya đóa hoa nào mới nở. Là một đoá hoa, biểu tượng của cái đẹp, trớ trêu thay hoa lại nở vào ban đêm, u tối, tĩnh mịch. Cuộc đời có rất nhiều vẻ đẹp tiềm ẩn, dễ gì con người thấy được. May thay, trong khu vườn tối nở một đoá hoa, có một đóm lửa, soi sáng đủ để nhìn thấy một vẻ đẹp, lung linh, huyền ảo. Phút huy hoàng của cuộc đời bắt đầu, tất cả vẻ đẹp được tôn vinh. Rồi sau đó, điều gì xảy ra, có gì đáng tiếc chứ. Nó đã ít nhiều làm đẹp cho đời, cả đoá hoa và đóm lửa. Đóm lửa có thể tàn, hoa có thể tàn, và cảnh đẹp có thể tan. Người có thể đi, ta có thể đi, nhưng những gì có với nhau, dù vui vẻ hay không, sẽ là kỷ niệm. Người bước qua rồi!
Thứ hạng ở Alexa của 2 blog cũng cách nhau xa, của Lorian Việt là 6,873,172 trong khi của Lorian Anh là 10,054,139. Dù cho mình có nhiều link liên kết tới trang tiếng Anh hơn, chẳng công bằng chút nào.
Một ngày bắt đầu từ buổi trưa. Xem 3 bộ phim trên truyền hình cáp tương ứng với 6h nữa, một sự “dẻo dai” đáng kinh ngạc. Thêm một thời gian để online nữa. Thế là xong một ngày.