Author: Lorian Mr
•4/29/2008 09:45:00 CH
Mai là ngày lễ rồi, haha. Vui chơi thôi!
Cũng chỉ vì chơi game tới 1h30, viết nhật ký là tới 2h rồi. Thiếu ngủ nữa rồi. Sáng lúc sáng nằm ngủ nướng vài phút thấy hạnh phúc làm sao.
Tiếp tục một ngày làm việc ào ào. Hôm nay có phần nặng hơn vì chuẩn bị mọi thứ để có thể nghỉ lễ thanh thản.
Hệ thống mình đang quản lý hình như ngày nào không có chuyện là nó không vui hay sao đó, làm mình mất cả buổi chiều để sửa lại. Không biết có chắc chắn không nữa.
Tối về lại làm một tiệc nhậu nhỏ nữa. Coi bộ mấy ngày gần đây ăn chơi khá nhiều.
Author: Lorian Mr
•4/27/2008 09:47:00 CH
Ngu dại sao mà thức chơi game tới 3h sáng luôn, mặt mày đờ đi, ngủ dậy người cứ tưng tưng. Đi dạy, vẫn cứ la và la, nhưng đôi khi thấy tội nghiệp thằng nhỏ ghê.
Trưa ăn cơm với 2 đứa, mấy ngày nay người ta đầu cơ gạo dữ quá, nên giá cơm cũng tăng lên. Chẳng hiểu nổi…
Author: Lorian Mr
•4/27/2008 02:29:00 SA
- Chị này! Sao chị quyết tâm học cờ vây nhỉ?
- Vì chị muốn đánh thắng một người!
- Chị yêu người ấy, đúng không?
An im lặng. Lẽ ra không nên trả lời câu hỏi thứ nhất của Nam.
Author: Lorian Mr
•4/26/2008 10:23:00 CH
Như một ngày cuối tuần, ngủ nướng cho sướng. Chiều game chút, máy cứ bị lag làm mình đánh chẳng đã tay gì cả.
Tối không ghé NVHTN, tranh thủ qua dạy cho thằng nhỏ để thứ 6 tới thi học kỳ. Tất cả những gì mình dạy, nó đã quên, đơn giản là vậy. Có lúc mình nghĩ có phải nó là một nạn nhân hay không? Nạn nhân của cuộc sống thị thành, của ganh đua bằng cấp, của dạy thêm học thêm. Và mình là người kiếm được tiền từ những sai lầm liên tiếp ấy.
Thứ 7 không phải đi Thủ Đức nhưng sao mà thấy mệt mỏi ghê.
Author: Lorian Mr
•4/26/2008 12:13:00 SA
Sáng nay báo Tuổi Trẻ có viết một bài về những đứa trẻ ban đêm đi biểu diễn xiếc ở các quán nhậu, những tuổi thơ bị đánh mất. Đêm nay tình cờ sao lại đi tới quán ăn.
Author: Lorian Mr
•4/25/2008 11:59:00 CH
Hôm nay kiểm tra thấy trang web mình đã vượt qua con số 30 người truy cập/ngày, trước đây chỉ dưới 10 thôi. Tự dưng vượt lên bất ngờ như vậy, vui thiệt.
Ngày này sinh nhật bé V., cũng chẳng gọi điện về nhà, tin nhắn cũng không. Mình là thằng anh như thế nào vậy?
Author: Lorian Mr
•4/24/2008 11:04:00 CH
Tối nay được nghỉ, thoải mái nghỉ ngơi chút chút, dành thời gian chăm sóc mình một chút. Nhưng vẫn chưa có thời gian để nhìn lại bản thân mình, soi gương coi mình đã trở thành con người như thế nào sao biết bao ngày bị cuốn phăng theo dòng nước.
Author: Lorian Mr
•4/24/2008 09:49:00 CH
Tình cờ đọc một bài viết khá ấn tượng trên Tuổi trẻ, dẫn nguồn là kênh14. Vào thử thì thấy web cũng khá hay.
Địa chỉ
http://kenh14.channelvn.net/home.chn
Website chuyên về thế giới của teen. Giao diện màu mè khá đẹp, phân làm nhiều phần rõ rệt. Cách viết cũng thêm vào những từ lóng hay cách viết của giới teen bây giờ.
Nhưng ấn tượng nhất với tôi là phần Đời sống, trong đó có phần
“CÂU CHUYỆN THẬT CỦA TÔI”. Mặc dù không biết có thật sự là chuyện thật hay không nhưng mà có nhiều bài viết rất đáng để suy ngẫm về số phận của một con người, thay đổi như thế nào khi chịu một tác động nào đó. Cũng có thể là sự trải nghiệm, một kinh nghiệm hay là một bài viết nhằm giải bày và cần một sự sẻ chia.
Author: Lorian Mr
•4/24/2008 12:08:00 SA
Thế rồi mọi chuyện cũng giải quyết xong, dù hôm nay không báo cáo môn học nhưng mà bài vở cũng đã chuẩn bị xong xuôi. Có thể ngủ ngon được rồi. Tối về chơi game cho thoả mấy ngày chỉ học và học.
Sắp tới ngày lễ rồi, không biết tiền nong ra sao nhưng cứ đi chơi đã. Tuổi trẻ cố gắng khám phá khi có thời gian.
Mình sống không phải vì tiền, nhưng đôi khi nó làm cho mình cảm thấy bị stress thực sự. Nhiều khi muốn đập tan đi tất cả, chỉ để cho mình thoát đi những gánh nặng bấy lâu trong long. Đâu phải lúc nào cũng bằng phẳng cả, thế nên đành chấp nhận sự thật như vậy thôi.
Author: Lorian Mr
•4/23/2008 01:10:00 SA
Thế rồi cũng báo cáo xong 1 môn nữa, chỉ còn 1 môn ngày mai nữa thôi là xong hết phần báo cáo.
Trong những ngày này, tinh thần làm việc luôn cao độ, giải trí cũng tranh thủ. Cứ mong là trạng thái này sẽ giữ được lâu, nhưng nếu không lầm thì sẽ lại như cũ, trạng thái về lại ban đầu, tới đâu hay tới đó.
Thói quen xấu vẫn chưa thay đổi được.