Author: Lorian Mr
•3/31/2008 05:00:00 CH
Hôm nay đi đá bóng mà lòng cứ thấp thỏm, không biết bị chấn thương gì nữa đây. May sao thi đấu khá tốt mà chỉ bị đau ở ngón tay phải, không tệ so với mấy tuần trước, không biết có phải do cú bị tông té ngã khi chơi đá banh hay không mà mấy ngày gần đây khó thở ghê đi. Khí trời bị sao hay là phổi mình bị sao vậy không biết.
Author: Lorian Mr
•3/28/2008 05:26:00 CH
Bắt đầu quen với việc thức khuya dậy sớm, thời gian ngủ ít lại. Nhưng mà thời gian dành cho học tập vẫn còn thấp lắm, vẫn chưa theo được lịch trình hàng tuần đã đề ra. Sẽ nhanh chóng chấn chỉnh lại.

Hôm qua dẫn mấy đồ đệ đi ăn, hình như chẳng thay đổi gì.

Tối về coi bắn pháo hoa ở Đà Nẵng, đúng là đẹp tuyệt, tiếc là không có cơ hội coi tận mắt, như vậy chắc vui lắm. Mong là năm sau sẽ được coi.

Gọi điện về nhà, biết được Trung tá về hưu bị đau dạ dày nằm viện hơn 10 ngày nay rồi, nhưng vẫn “ham vui” đi coi bắn pháo bông. Ai biểu lúc trai trẻ bia rượu nhiều quá chi. Mà thật ra khi mình thích một cái gì đó, hay là mình vui quá, khó mà suy nghĩ đến hậu quả sẽ xảy ra như thế nào, chỉ cần giây phút hiện tại hạnh phúc là được. Có mấy ai suy nghĩ thấu đáo mọi vấn đề từ đầu tới cuối đâu.

Bắt đầu nghiên cứu đề tài để làm tốt nghiệp, suốt ngày chạy nhong nhong trên đường, cả người rã rời, nhưng sáng hôm sau vẫn đi tiếp được, lòng vẫn tràn đầy sinh khí. Đơn giản vì đầu óc không mệt, chỉ mệt thể xác thôi là có thể phục hồi.

Mà ở chỗ làm cũng vui, mấy đứa nhỏ suốt ngày cười nói vui vẻ, làm mình cũng bộc lộ cái nhí nhảnh ra. Tuần nào cũng có phi vụ ăn nhậu cả.

Đã huỷ chuyến đi vườn xoài, vậy là chủ nhật vẫn theo lịch bình thường. Hy vọng tuần này đá bóng sẽ không bị chấn thương gì cả.

Biết được cu Ánh đã đi làm, vui và mừng cho nó, cố gắng lên nha bạn.

Author: Lorian Mr
•3/23/2008 12:52:00 CH
Ngày nào cũng nằm mơ được cả, không biết mình có bị gì không nữa đây, nhưng cũng chẳng sao, giấc mơ đẹp cả mà, không gặp ác mộng là vui rồi.

Lâu rồi, từ khi bắt đầu làm đề tài tới nay mới có một giấc ngủ ngon như vậy.
Author: Lorian Mr
•3/19/2008 02:56:00 CH
Có lúc không thể hiểu và giải thích nổi về tình cảm của con người. Những chuyện tình đan chéo vào nhau, đôi khi cũng làm cho mình rối rắm, như con thuyền cứ đi tới bến này bến khác, cuối cùng chẳng biết bến nào có thể neo đậu lại nghỉ ngơi.


Đúng là cái thật chỉ có một, cái giống thật thì có biết bao nhiêu. Người ta nói rằng thời gian sẽ cho biết cái nào thật, cái nào giả, nhưng có thời gian để chờ đợi đến khi điều đó xảy ra không. Vẫn chưa có câu trả lời rõ ràng. Yêu hay không yêu, chỉ mình mình biết; nhưng thật hay không thật thì làm sao biết được. Để có khi mãi nuối tiếc một cái gì đó hư vô đã rơi khỏi tầm tay. Những cuộc tình đổ vỡ, rồi những cuộc tình mới bắt đầu, không phải là giả dối, chỉ là vì không thể quên những gì đã là kỷ niệm. Con người sẽ chững chạc hơn theo thời gian, và khi gặp lại, nhìn họ kỹ hơn chút, có thay đổi gì không, sót lại chút gì?
Mấy ngày gần đây người lẩn thẩn ghê, cứ nghĩ đi đâu không à, chắc do trời nóng mà người không bình thường hay sao nữa.
Sg 4-19-3-2008

Author: Lorian Mr
•3/18/2008 02:52:00 CH
Mấy ngày nay cứ 6h là thức dậy liền à, không hiểu được, thiếu ngủ mà còn như vậy nữa. Cũng nhờ vậy mà nhớ được chút chút giấc mơ lúc sáng.

Không gian thật rộng rãi, ở nơi nào đó, tự dưng có 1 thằng tính gây mình, gọi thêm 2 thằng nữa. Sao không như lúc trước, mơ mình võ công đầy mình nhỉ, nhưng cuối cùng cũng chẳng thấy tụi nó đâu cả, mình chỉ chạy trên con đường rộng thênh thang tìm mọi người.

Vẫn đi làm việc như bình thường, mấy đứa nhỏ thuê ở đâu mấy cuốn truyện. Đọc lại Candy, vẫn còn thấy hay lắm, và nhớ lại khi xưa trốn nhà đi đọc truyện. Tối về đọc lại truyện này chút. Mà trang web cho down truyện Touch giờ bắt đóng tiền mới cho down, biết vậy trước tết down cho hết về luôn, chán ghê.

Author: Lorian Mr
•3/18/2008 01:49:00 CH
Sự thành công của các đội bóng mặc áo đỏ - trong đó có Manchester United, Liverpool và Arsenal - không phải là ngẫu nhiên, giới nghiên cứu tiết lộ.


Các chuyên gia tại hai trường đại học ở Plymouth và Durham (Anh) đã phân tích dữ liệu trên tất cả các câu lạc bộ bóng đá Anh từ Thế chiến 2, và phát hiện thấy những đội nhà trong trang phục đỏ thường giành chiến thắng.

Các đội khoác áo màu cam hoặc vàng có kết quả tồi tệ nhất. Nhưng khi phải thi đấu xa nhà, kết quả giữa các đội không có gì khác biệt.

Các nhà nghiên cứu tin rằng, có thể việc mặc áo đỏ đã mang lại hưng phấn tâm lý. Cho đến nay, màu đỏ thẫm vẫn thường đi kèm với sự hung hăng, thống trị ở đàn ông.

"Chúng tôi đã có vài lời giải thích khả dĩ", giáo sư Robert Barton, từ Đại học Durham, cho biết.

"Trước tiên, qua thời gian, các cổ động viên có thể bị thu hút một cách vô thức vào câu lạc bộ mặc trang phục đỏ, vì thế câu lạc bộ này phát triển nhân lực của mình ngay trong chính cộng đồng".

"Sau nữa, có thể có một sự kích thích tâm lý tích cực do việc mặc trang phục đỏ mang lại trên sân bóng".
Theo VnE

Author: Lorian Mr
•3/18/2008 01:23:00 CH
Không hiểu sau nữa, có phải năm tuổi hay không mà sau tết tới giờ hay gặp chuyện không đâu không hà. Tối qua đi học về, lững thững sao để cho người ta tông vào bánh xe, may mà thả ga, nhảy xuống kịp, dù bận bịu gấp gáp thì cũng không nên chạy băng qua ào ào trước xe mình như vậy chứ. Hết nói!

Lâu lắm rồi mới vào lại vnvista, blog của mình vẫn như cũ, chắc chỉ số người truy cập tăng lên thôi. Còn vào diễn đàn thì ít bài mới ghê, lại ít người để ý kiến lại nữa, thế nên mình cũng để lại 2 bài ý kiến. Chẳng bù với xưa kia, mỗi ngày online cũng không làm kịp nữa.

Blog của mình thì nhiều bài viết hơn rồi, hay nhất là đã up được nhiều hình lên mạng, sắp hoàn thành tâm niệm của mình với lớp cách đây vài năm.

Mà hôm nay được tin là đã huỷ chuyến đi chơi vào cuối tuần này. Mọi người ai cũng có lý do của riêng mình. Trước đây mình cũng như vậy nên không trách ai cả, chỉ buồn là không thể làm việc mình muốn làm được. Đâu phải ai cũng ham vui như mình đâu.
Author: Lorian Mr
•3/17/2008 02:04:00 CH
Những bài thơ sau đây, tui nghĩ mọi người có đọc thì cho vui chứ… chẳng hiểu đâu, đơn giản là bài thơ được sáng tác từ… giấc mơ.


Bài số 317
Xa xa những ngôi biệt thự
Nơi ta chẳng bao giờ đặt chân tới
Những bông hoa vàng
Xoã tóc thướt tha
Đẹp như… 1 giấc mơ
Trên chiếc cầu bắc ngang 2 bờ nỗi nhớ
Hay giữa thực và hư
Người con gái ngày xưa thong thả bước
Ta ngắt cánh hoa vàng
Đi tới…
Không tặng người
Lướt qua cuộc đời
Ai gọi tên?
Không nhận ra người con gái
Đã thay đổi nhiều
Cảnh quay nhân vật phụ chỉ có bấy nhiêu
Còn lại 2 nhân vật chính
Thân thiết như chưa một lần trắc trở
...
Giấc mơ tan

Ai hiểu được mới lạ, những bài khác từ từ đưa lên sau. Hehe

Bài 329
Trận đấu
Thấy bóng dáng em
Cạnh căn phòng
Ngập tràn hạnh phúc
Trên con đường mênh mông
Mỗi người chọn một tuyến
Đi đến đích
Lúc quanh co, rối rắm
Lạc vào nơi xa lạ
Bình tĩnh
Sẽ tìm được lối ra
Đi tiếp con đường
Và hạnh phúc

Bài 330
Rồi người con gái
Biết mặt, nhưng xa lạ
Bỗng trở nên thân thiết
Tự bao giờ

Từ khi bạn Ánh tặng mình bài thơ tự do, mình cũng hay làm thơ tự do ghê đi. Đôi khi chẳng ra câu cú gì cả, nghĩ sao viết vậy thôi.
Mà cứ tưởng mình hết cảm xúc làm thơ từ khi tốt nghiệp đại học rồi chứ, ai ngờ lấy lại phong độ từ lúc nào không rõ. Cố gắng thì một ngày nào đó sẽ lấy lại được những thứ đã bỏ quên thôi mà.

Author: Lorian Mr
•3/17/2008 02:01:00 CH
Đã hoàn thành xong lịch học tập rồi. Tuần sau là tuần mới, những ngày mới, sẽ bắt đầu những cái mới, nề nếp hơn, nguyên tắc hơn chút, trước khi đuối sức với những việc chưa làm ở hiện tại.

Bao nhiêu lần tự kiểm điểm lại mình, tự điều chỉnh lại mình để khỏi đuối sức, và hôm nay là thêm 1 lần nữa. Cuộc sống như vầy là tạm ổn, để tiếp tục bước đi về nơi xa xôi chưa biết đó. Bạn gọi điện hỏi thăm, tình hình Đà Nẵng đang biến động, cu Ánh đang xin việc làm, còn bé Hường không biết buồn chuyện gì, chưa hỏi thăm nữa.

Lúc chiều đi đá banh, ngang qua con đường thiệt đẹp, vì đơn giản có nhiều cây, bóng nắng xen kẽ lá làm thành những tia chiếu xuống lòng đường. Cây bằng lăng to lớn đứng bên toả hoa tím ngắt, lâu lắm mới gặp được con đường đẹp ở Sài Gòn này.

Đá bóng gì mà chỉ có đứng chụp gôn thôi mà đã thở phì phò, chân tay mỏi mệt, đau cơ ào ào. Vào chạy lát là thở không kịp, mong sao lấy lại được thể lực như trước đây, chỉ cần 60% thôi là đủ; còn sự linh hoạt được 80% thôi là tốt rồi. Những ngày xưa là những ngày huy hoàng, và sẽ cố gắng những ngày sau vẫn sẽ là những ngày huy hoàng…
Sg Cn-16-3-2008

Author: Lorian Mr
•3/17/2008 01:38:00 CH
Dù anh ta ở bẩn và lười nhác, dù cô ấy "duyên" tới mức vấp thúng đụng nia, trong mắt một ai đó, chàng và nàng vẫn thật tuyệt vời. Không phải nghịch lý, mà đơn giản, đã yêu rồi có mấy ai không "quáng gà".

Con gái vẫn thường nông nổi thế

Dường như ở đâu hay thời nào cũng vậy, các cô gái mới lớn, đến tuổi "cập kê" thường ấp ủ trong tim những bóng hình đầy mộng tưởng. Người ấy phải cao to, đẹp giai, không lắm lời, đừng lúc nào cũng toe toét mà phải tế nhị, điềm tĩnh, phong trần, dũng cảm, lãng mạn hào hoa...