Author: Lorian Mr
•7/04/2010 12:58:00 SA
Cuối cùng thì mình cũng đã có quyết tâm để đổi cái template cho blog.
Đó là một quyết định khó khăn.

Mặc dù template cũ không tương thích nhiều với Firefox, làm cho blog trở nên xấu hơn rất nhiều so với khi xài Internet Explorer.

Mặc dù mỗi lần thêm ứng dụng vào rất khó vì khó tìm ra đoạn code nào trên mạng cho ứng dụng đó. Blog classic luôn yếu thế hơn blog layout vì không có tính năng hỗ trợ là “kéo thả”.

Thế nhưng…
Author: Lorian Mr
•7/02/2010 11:56:00 SA
Vào mùa World Cup theo kiểu của Joe - đó không chỉ là tập trung vào trận thắng - thua, mà Joe dành thời gian để quan sát, lắng nghe phần tường thuật của… bình luận viên. Bài viết mới nhất dưới đây là quan điểm, cách nhìn của cá nhân Joe, xin giới thiệu cùng độc giả.

Lại một tuần thức đêm xem bóng đá.

Lại một tuần các anh bình luận viên khiến tôi muốn chạy ra rừng, tìm cây lá ngón, tạm biệt World Cup 2010.

Trước hết tôi biết nền tảng về lĩnh vực bình luận bóng đá ở VN vẫn đang phát triển. Tôi biết các anh bình luận viên muốn phục vụ người dân tốt nhất có thể. Tôi không muốn trách người ta trước đám đông hoặc phàn nàn một cách thái quá, vô căn cứ. Vấn đề là tôi đã phát điên rồi và như một quả bom bị châm ngòi, tôi không thể không nổ!

Cứ coi bài này là tôi đang thầm thì với chính tôi đi nhé, các bạn đang nghe trộm.

Author: Lorian Mr
•7/01/2010 08:44:00 CH
Another Day In Paradise
Phil Collins

She calls out to the man on the street
"Sir, can you help me?
It's cold and I've nowhere to sleep,
Is there somewhere you can tell me?"

He walks on, doesn't look back
He pretends he can't hear her
Starts to whistle as he crosses the street
Seems embarrassed to be there

Oh think twice, it's another day for
You and me in paradise
Oh think twice, it's just another day for you,
You and me in paradise

She calls out to the man on the street
He can see she's been crying
She's got blisters on the soles of her feet
Can't walk but she's trying

Oh think twice...

Oh lord, is there nothing more anybody can do
Oh lord, there must be something you can say

You can tell from the lines on her face
You can see that she's been there
Probably been moved on from every place
'Cos she didn't fit in there

Oh think twice...
Author: Lorian Mr
•6/24/2010 10:04:00 CH
Phố của những người cô đơn có gì lạ?
Mưa vẫn choán hết lối về
Gió vẫn thổi
Có chăng chỉ là những đêm không ngủ

Riêng tôi
Tìm lại mình trong trang nhật ký
bàng bạc
Hoặc nằm ôm gấu bông
Mơ ai về bằng những bản nhạc
Buồn...

Phố của những kẻ cô đơn có gì lạ?
Ngọc lan vẫn nở ngát mùi.
Đèn vẫn đỏ
Đèn vẫn xanh
Phố vẫn vắng anh
Chỉ còn mình ta lang thang với chiếc headphone lúc không lúc có
Chợt nghĩ
Cần gì những yêu thương...

Phố của những kẻ cô đơn
Chẳng có gì lạ cả
Có chăng chỉ còn mình ta
Ôm chiếc computer và viết tên mình cạnh tên người ấy
Rồi cười...

Song Ninh
ThanhnienOnline
Author: Lorian Mr
•6/14/2010 10:44:00 CH

Ta về
Ngó sững mái từ đường
Vườn mênh mông
Giữa cơn sốt đất
Chẳng thèm hỏi lòng người

Họa
Phúc
Cây khế già lặng lẽ trổ bông.

Nguyễn Văn Gia
ThanhnienOnline
Author: Lorian Mr
•6/14/2010 09:46:00 CH
Tháng 5, những ngày thanh thản, yên bình.

Đám cưới của một người bạn, không thân, nhưng cũng không đến nỗi không đi dự đám cưới. Mục đích cũng chỉ là gặp lại bạn bè từ xưa và cùng ngồi chung một bàn, vì ngoài dịp như thế này ra, việc gặp nhau thật sự là khó khăn lắm. Ai cũng công việc, ai cũng bận rộn, và gần như ai cũng có một mái ấm riêng, cứ hẹn nhau ra quán ngồi cũng không tiện.
Author: Lorian Mr
•6/13/2010 11:41:00 CH
Cô sinh viên đến gặp giáo sư đăng ký đề tài luận văn thạc sĩ. Giáo sư ái ngại: "Bụng mang dạ chửa thế kia rồi, em làm được không?"

- Dạ, em chỉ mới nghĩ được đề tài "Phương pháp múc nước bằng xốp" liệu có được không ạ?

- Được, em cũng chỉ nên làm thế là vừa - vị giáo sư nhẹ nhàng đáp, trong đầu thầm nghĩ "Cô này chắc hay cắm hoa!"

Và ông giáo tốt bụng ngồi viết lại tên đề tài của cô vào sổ đăng ký: "Nghiên cứu phương pháp vận chuyển hợp chất giữa hyđrô và ôxy bằng vật liệu phi kim loại có cấu trúc dạng tổ ong".

Sưu tầm

Author: Lorian Mr
•6/01/2010 11:00:00 CH
Tâm trạng bây giờ, gần như bình lặng, thường thì không muốn viết cái gì cả. Nhưng trời lại nóng, nóng kinh khủng, nóng muốn khùng lên luôn. Vậy nên trong “khổ đau”, lại muốn viết tiếp.

Những cảm xúc nhỏ nhỏ, con con cứ đến, không đủ để mình có thể gọi thành tên nhưng vẫn đủ để mình nhớ tới nó. Nhưng như vậy, bài viết này không biết là viết về cái chủ đề gì. Một mở hàng kỳ cục cho một khoảng thời gian bận bịu không viết. À mà viết mỗi thứ vài hàng coi bộ cũng là “tính mới của đề tài” ấy chứ.
Author: Lorian Mr
•6/01/2010 08:50:00 CH
Bữa nọ tôi gửi cho bạn bè bài thơ Đi lễ chùa của nhà thơ Dư Thị Hoàn, một anh bạn người Mỹ bảo anh khóc khi đọc đến câu "Bất hạnh nhất người đàn bà không khóc nổi trước mặt chồng". (**)

Trẻ em mang đến cuộc sống này những niềm vui bất tận, có thể xóa tan những "đường biên" mà người lớn tạo ra - Ảnh: Hồng Ngọc Chương (trang Triển lãm ảnh Hồn nhiên tuổi thơ)

Anh nói đối với anh đó giống như nỗi buồn lớn nhất trên thế gian này!

Anh hỏi đó là suy nghĩ riêng của tác giả hay là cách nhìn chung của người Việt Nam? Một câu hỏi rất thú vị, nó làm nảy ra một câu hỏi khác.

Điều gì ngăn cách hai thể xác và tâm hồn có lúc ngỡ như đã hòa làm một? Để nỗi lòng như con nước căng tức muốn tung phá hết tất cả mà lại không vượt qua nổi, dù chỉ là một giọt nước mắt?

Author: Lorian Mr
•6/01/2010 08:47:00 CH
Con thiêu thân lao thẳng vào trang viết
Nó đi tìm luồng sáng ở kẽ chữ chân câu?
Phu khuân chữ băn khoăn về đoạn kết
Nhưng không kết nổi vì nỗi băn khoăn
Những ngón tay theo thói quen miết miết lên trang giấy
Con thiêu thân chết bởi thói quen rất bình thường của ngón tay.

Dư Thị Hoàn

TuoitreOnline