Author: Lorian Mr
•9/30/2012 09:39:00 CH
“Vì mình thấy rằng trung thu ngày càng mất đi ý nghĩa thực sự của nó. Nếu muốn nhìn trung thu một cách trọn vẹn, tốt nhất là đi về những vùng quê, còn có lồng đèn trung thu tự làm, lũ trẻ cùng nhau tung tăng đi chơi. Chứ ở thành phố, đèn lồng là những thứ đèn chạy bằng pin của Trung Quốc sang, tuy đẹp mà vô hồn quá. Rồi nó cũng là dịp để những người lớn biếu tặng bánh trung thu cho nhau, những hộp bánh đắt tiền, mà chỉ cần ăn một mẩu nhỏ thôi là ớn rồi. Và trung thu ngày càng không phải cho trẻ con nữa.”


Những gì mình viết cách đây mấy năm giờ vẫn thấy đúng. Đã quá tuổi để háo hức mỗi khi trung thu đến để mong chờ một cái bánh trung thu, để cầm một cái đèn lồng trên tay và đi tìm một đoàn múa lân nào đó xem,. Nhưng những đứa nhỏ hơn giờ cũng chẳng còn mặn mà với nó nữa, chỉ đòi mình dẫn đi ăn KFC… Dù sao khi mà ý nghĩa của nó không còn thì mình cũng không hy vọng là chúng nó sẽ nhớ tới những ngày trung thu làm gì.

Đối với mình bây giờ mà nói, những ngày như thế này đơn thuần chỉ là dịp để ngồi nhớ lại những năm về trước như thế nào. Thực ra bất cứ một dịp nào mà không còn ý nghĩa đơn thuần, đẹp đẽ ban đầu của nó mình đều không thích (nếu không muốn nói là ghét) chạy theo xu hướng chung của mọi người.

Ở nhà mở laptop lên quậy coi bộ vui hơn.
Author: Lorian Mr
•7/04/2012 12:57:00 SA
Những ngày này cách đây khoảng 10 năm (chính xác là chục năm), mình rời khỏi cái thành phố thân yêu (ĐN city á) theo chuyến tàu hoàng hôn vào TPHCM thi Đại học. Cái thành phố gì đâu mà người đông quá trời quá đất, làm gà con tài năng mới xuất chuồng cũng thấy lo lo. Cái ngày thi trời đổ mưa ban chiều, không biết lúc đó có nhớ nhà không nữa, nhưng chắc lo tập trung chuyên môn để thi cử.

Author: Lorian Mr
•7/30/2008 12:29:00 SA
Lúc đầu vào học, thấy hơi thất vọng vì ở đây không dạy quyền, nghĩa là sẽ không có lên đai gì cả, cứ đai trắng suốt. Thực tình lúc đó mình cũng muốn lên đai chứ, vì cứ nghĩ mọi người nhìn vào cái đai đen mình đeo, thấy oai làm sao. Rồi những ngày tập luyện gian khổ, có lúc cảm giác như buồng phổi của mình đang cháy bỏng rát, chỉ có tập đá và thi đấu, làm mình cũng lanh lẹ lên. 

Từ lần thi đấu đầu tiên, nghĩ lại còn tức cười, chỉ biết có 2 đòn đá, bị ăn đập tơi bời luôn.
Author: Lorian Mr
•6/27/2008 10:34:00 CH
Đã có ba đoạn kết của Đôrêmon được xuất bản trong đó có hai đoạn kết với mục đích kết thúc bộ truyện vì các độc giả của Đôrêmon đã lớn hơn và nhà xuất bản nghĩ rằng Đôrêmon cần một cái kết thực sự. Hai đoạn kết này sau đó không được tái bản:



* Tháng 3 năm 1971 tạp chí Shogaku 4-nensei đã xuất bản một đoạn kết theo đó vì những người đến từ tương lai gây ra quá nhiều rắc rối, chính phủ ở thế kỉ 22 đã quyết định cấm hoàn toàn việc du hành thời gian, đồng nghĩa với việc Đôrêmon phải quay trở lại thời đại của cậu và phải rời xa Nôbita.

* Tháng 3 năm 1972 cũng tạp chí Shogaku 4-nensei đã đưa ra một đoạn kết khác theo đó Đôrêmon vì vài lý do phải quay trở lại tương lai, nhưng cậu phải bịa ra lý do là vì trục trặc kĩ thuật để Nôbita có thể để chú mèo máy ra đi. Nôbita tin vào lý do đó và hứa sẽ đợi đến khi Đôrêmon khỏe lại. Nhận ra rằng Nôbita có thể chịu đựng được sự ra đi của mình, Đôrêmon nói cho cậu sự thật và Nôbita đã chấp nhận nó. Cuối cùng Đôrêmon trở về thời tương lai.

Đoạn kết thứ ba được coi là đoạn kết chính thức, thực ra là vì xếp hạng của bộ truyện trên truyền hình thấp và một phần vì hai tác giả của bộ truyện quá bận với các công việc khác. Tuy nhiên Đôrêmon luôn nằm trong tâm trí của hai người và bộ truyện lại được tiếp tục chỉ một tháng sau đó. Năm 1981, câu chuyện kết này được làm thành một tập phim hoạt hình (có tên "Đôrêmon trở lại"), và đến năm 1998 thì được phát hành như một bộ phim hoạt hình riêng:

* Tháng 3 năm 1973 trong ấn phẩm của tạp chí Shogaku 4-nensei, Nobita trở về nhà sau khi lại bị Chaien bắt nạt. Sau đó, Đôrêmon nói với Nôbita rằng cậu phải quay trở về tương lai. Nôbita cố gắng thuyết phục Đôrêmon ở lại nhưng sau khi nói chuyện đó với bố mẹ mình, cậu đã chấp nhận để Đôrêmon ra đi. Hai cậu bé cùng nhau đi dạo lần cuối trong công viên. Sau khi hai người chia tay, Nôbita gặp Chaien và lại bị bắt nạt. Nhưng lần này, Nôbita đã cố gắng thắng Chaien bằng mọi giá chỉ với mục đích là Đôrêmon sẽ an tâm về cậu khi chú mèo quay trở lại tương lai, vì Nôbita nhất định không đầu hàng dù bị đánh tơi tả, cuối cùng Chaien phải công nhận Nôbita là người thắng cuộc. Đôrêmon tìm thấy Nôbita khi đi ngang qua và đưa cậu về nhà. Ngồi cạnh Nôbita đã thiếp đi, sau một hồi suy nghĩ, Đôrêmon quyết định trở về tương lai. (Đoạn kết này cũng có thể tìm thấy ở chương cuối của tập 6 bộ truyện tái bản).
Author: Lorian Mr
•4/12/2008 10:29:00 CH
Giới thiệu các bạn trang web download manga Salad Days (những ngày nông nổi) (từng được xuất bản ở Việt Nam với tên Hội Mắt Nai).

Salad Days là một chuỗi các truyện tình ngắn (từ 1 – 3 chương) về tình cảm của những đôi bạn còn học sinh, những tháng ngày đẹp nhất của một người.

Địa chỉ web là: http://pinoyotaku.com/downloads.html


Các bạn click vào đường link để down về xem, tất nhiên là tiếng Anh rồi (kiếm đâu ra tiếng Việt chứ), nhưng mà đọc rất hay. Thưởng thức để nhớ lại thời vàng son nha các bạn.

(Vì trang web này cho down khá dễ dàng nên mình chưa upload lên những file mình đã down, cũng vì chưa rảnh mà)
Author: Lorian Mr
•3/17/2008 01:09:00 CH
Jul 18 2006, 11:09 AM
Phim và truyện, là 2 mảng hoàn toàn khác nhau, nhưng có điểm chung là đều gởi gắm cho ta một thông điệp nào đó. Mỗi bộ phim, mỗi bộ truyện gởi cho ta một lời nhắn nhủ để ta sống một cuộc đời tươi đẹp hơn. Đó là khả năng thiên tài của những người đạo diễn phim, những tác giả truyện.

Jul 18 2006, 11:16 AM
Xin giới thiệu bộ truyện tranh tôi rất thích: Cha con phá án. Đọc truyện này cho ta cảm giác yên bình trong một xã hội không yên bình. Những người hy sinh cuộc đời của mình cho bình yên, những mẩu chuyện đầy ắp tình người. Rất đáng coi