Author: Lorian Mr
•7/14/2013 10:06:00 CH
Thời tiết thay đổi, hôm nay trời biển động, lâu rồi mới có những con sóng mạnh mẽ như vậy. Sóng cuốn người đi, sóng xô người ngã, sóng đánh vào người. Sóng đập cho người lộn mấy vòng, nhận chìm xuống nước, xung quanh không còn âm thanh gì cả, cảm giác như đang ở một khoảng không nào đó… nhưng rất sảng khoái.

Ước gì em còn ở bên, ta có thể cùng nhau đi tắm biển, mình cứ mong một lần được… nhận nước em, cái mặt em lúc đó nhìn chắc buồn cười lắm, rồi sẽ lại nói “L. khùng”.

Mà ước mơ thì xa vời quá, giờ mong muốn cái đầu này không phải suy nghĩ, không phải nhớ về em thì tốt. Giờ chắc em đã về bên ba mẹ, bên gia đình, bên người em yêu. Và giờ thì chắc là không có những khi 2-3 giờ sáng nhắn tin nói nhớ mình nữa đâu. Cảm giác em đã có gì đó khác xưa rồi.

Không biết có phải em va chạm cuộc đời nhiều, nỗi buồn nhiều, và mình không ở bên em nữa nên mình và em có cảm giác xa nhau không?
29
Author: Lorian Mr
•6/10/2013 09:49:00 CH
Không ngờ mình đã 29 tuổi rồi, đã tròn 29 tuổi rồi.

Càng ngày lời chúc của mọi người càng ít đi, có lẽ mọi người ngại vì càng ngày càng già hay sao đó, chúc có lẽ hơi ngượng, haha.

Đây có thể là những năm “bản lề” của mình, còn phải tập trung làm nhiều thứ, nhưng có vẻ như là đây sẽ là những năm “hạnh phúc xen lẫn đau khổ” của mình, vì nếu thành công đạt được tất cả chắc là sẽ nhàm chán lắm.

Có lẽ, trong ngày hôm nay, vẫn mong muốn nhận được tin nhắn của một người ở nơi “xa xôi” lắm, nhưng có vẻ như khi mình không còn là quan trọng nữa, khi mình không còn là sự quan tâm nhiều của em, thì sự vô tâm lên ngôi.

Một năm nữa trôi qua, nhiều sự thay đổi liên tục về cảm xúc lắm, đôi khi không ngờ là mình đã trải qua những cung bậc cảm xúc rất lớn, có khi thật hạnh phúc, rồi có lúc buồn thật buồn. Một tình yêu không phải là nghịch cảnh, nhưng rất nhiều sóng gió, do bản thân chúng ta tự tạo ra.

29 rồi, chỉ còn 1 năm nữa là sang một giai đoạn mới của cuộc đời. Có cần phải dứt khoát để toàn tâm toàn ý vào một điều gì đó khác.
Author: Lorian Mr
•2/20/2013 08:59:00 SA
Em à, nếu em muốn yêu, hãy yêu một chàng trai

 ♥ Có thể cười ầm lên khi thấy em trong bộ dạng bù xù lúc vừa chui ra từ giường ngủ, nhưng rồi ... sau đó, lại rất chăm chỉ dậy sớm hơn em, ghé qua nhà mang đồ ăn sáng chỉ để nhìn em dễ thương như thế, thêm lần nữa.

 ♥ Có thể quát nạt làm em phát sợ khi biết em hôm trước vì mặc ít áo mà cảm lạnh, nhưng còn quát to hơn.. một câu rất ngọt ngào: Tại sao không gọi để anh mang áo tới cho ?

 ♥ Có thể không biết dỗ dành em, không biết khen em đẹp, nhưng lại giận em cả tuần khi em phụng phịu chỉ vào tấm ảnh người yêu cũ: “Chị ấy đẹp hơn em".

 ♥ Có thể mải chơi với bạn mà quên mất cuộc hẹn với em, nhưng rồi sau đó lại phóng xe như bay trên đường, rồi lo cuống lên nếu em đã đi đâu mất.

 ♥ Có thể không bao giờ chịu xuống nước làm hòa khi em giận, nhưng dù đang cãi nhau nảy lửa vẫn nhắn tin bắt em đi ngủ sớm và nhắc em mặc ấm vào sáng hôm sau.

 ♥ Có thể giả bộ chê bai em con gái gì mà vụng về hậu đậu, nhưng rồi lại xót xa ngồi thổi vào ngón tay cái bị đứt khi gọt hoa quả của em rất lâu, rồi càu nhàu: “Lần sau mà đụng vào con dao, anh đập cho đấy!”
Author: Lorian Mr
•1/13/2013 01:06:00 SA
Mở đầu những bài viết theo chủ đề. Tôi muốn nói về bạn tôi, những người bạn của tôi. 

Bạn tôi, người gắn với tuổi thơ tôi, những chiều chiều vui chơi đầu xóm cuối xóm. Có lúc nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ lìa xa được. Nhưng… những gây gỗ ngốc nghếch trẻ con, và sự xa cách về địa lý làm cho tình bạn đó dần như một đống than hồng đã cháy gần hết. Chỉ còn hơi ấm mà thôi. Mấy lần gọi cho bạn hẹn gặp nhau, nhưng cuộc sống cơm áo gạo tiền của bạn làm bạn như xa cách không phải với mình tôi, mà với những người bạn khác nữa. 

Bạn tôi, những người lớn lên trong sự bất hạnh của gia đình từ rất sớm. Nhưng, khác với những gì mà người khác nghĩ, họ vẫn là những đứa trẻ hồn nhiên tinh nghịch đúng với lứa tuổi của họ, mặc dù tôi biết rằng trong đầu mỗi đứa đều mang nặng một nỗi buồn. Gặp nhau vẫn cười nói sảng khoái, thấy những điều chướng tai gai mắt thì cũng chửi. Nhìn họ tôi nhận ra được một điều: “cuộc sống mang cho họ một hoàn cảnh, nhưng chính họ mới tạo nên tính cách và nhân cách của họ”. 

Author: Lorian Mr
•12/31/2012 11:42:00 CH


Chỉ còn 1 tờ lịch cuối cùng nữa thôi là năm 2012 kết thúc. Đã định là bước sang năm mới sẽ viết một bài tổng kết năm, nhưng nhìn lại một năm qua thì mình nghĩ rằng nên viết trước khi năm mới đến thì hơn vì… năm 2012 là một năm tồi tệ.

Giờ ngồi nghĩ lại những chuyện xảy ra mới thấy lạ là tại sao mình vẫn còn giữ được nhiều nụ cười như vậy. Tất cả mọi chuyện đều không được toàn vẹn.

- Gia đình? Có 2 nhà nội ngoại thì đều có chuyện không hay. Một nơi xảy ra bất đồng đến nỗi phải phân tán nhiều chỗ ở, và mình trở thành một mình nấu cơm – giặt giũ – ngủ nghỉ - đi về. Một nơi khác thì cũng xảy ra biến cố để rồi một người phải bỏ xứ mà đi… như một trái bom nổ chậm có thể phá nát gia đình bất cứ lúc nào. Không phải lỗi của mình, nhưng sao mà cảm giác nặng nề, và trên vai cảm giác có gì đó đè nặng hơn.
Author: Lorian Mr
•12/23/2012 12:39:00 SA
Sau những ngày lang thang đây đó, giờ có tâm trạng và thời gian để viết về những nơi đã đi trong thời gian qua 

Hòa Bắc – Đà Nẵng 

Thực ra lần đi này là vì công việc, nhưng cũng có nhiều kỷ niệm. Sống một nơi thiếu thốn nhiều thứ làm cho con người trở nên gần với thiên nhiên hơn, ít đòi hỏi hơn và con người gặp nhau nói chuyện nhiều hơn. Những thú vui mà dưới đô thị dễ gì có được: đi vào rừng tìm rau, đi xuống suối câu cá, tối đốt một đống lửa sưởi ấm và ngắm trăng (chứ đêm còn biết ngắm cái gì nữa). Đi tới đâu, thấy phong cảnh đẹp cũng kịp dùng tâm hồn nghệ sĩ để ghi lại những nơi mình đặt dấu chân qua. 

Có lúc rảnh, mình lấy xe chạy trên một con đường lạ, không biết sẽ về đâu, cứ chạy như vậy cho đến khi con đường không còn đi được nữa, tới đâu thấy cảnh đẹp thì dừng lại chụp, không thấy nữa thì hỏi người dân ở đó nơi nào cảnh đẹp, sao thấy càng ngày mình càng giống dân thích đi bụi. Giờ mới nhận ra ĐN của mình còn nhiều nơi đẹp lắm. Ngang qua khu Tà Lang – Giàn Bí nơi những người đồng bào Cơ tu sinh sống, mặc dù đã có nhà gạch ngói, nhưng gặp những người mình biết chắc là cả cuộc đời chưa từng đi ra khỏi khu vực này, lưng còng còn mang vác, mới chợt nhắc nhở mình lại một điều là bôn ba lắm cuối cùng cũng chỉ cần một nơi thật hiền hòa để sống yên bình bên người mình yêu quý thôi là đủ rồi. 

Kontum 

Chặng đường dài hơn 6 giờ đi xe khách đầy cảm giác nôn nao (thật ra là chóng mặt) cuối cùng cũng đưa mình tới một nơi hoàn toàn chưa đặt chân tới. Mà nhờ có bạn bè nên giúp mình khỏi bỡ ngỡ (mà già rồi còn bày đặt bỡ với chả ngỡ) khi đến một nơi lạ. 

Ở đây không lâu, chỉ đi vài nơi gọi là đặc trưng của vùng đất này, nơi cây cầu treo bắc qua dòng sông chảy ngược, nhà thờ gỗ… mà ấn tượng là mấy quán café ở đây (chỉ mới đi có 2 quán thôi) rất đẹp, toàn cây là cây. Một quán thì có rất nhiều cây cảnh to, đẹp, nhiều không gian khác nhau rất hợp cho nhóm bạn bè tụ họp. Một nơi khác xây dựng trông giống kiểu hoài cổ, có hồ nước chảy nhỏ, ngồi một mình nghe những bài hát xưa nhè nhẹ, du dương (hình như quán cố tình chơi những bài hát này) thấm tận vào trong lòng người, nửa thoải mái nửa bâng khuâng. Nghĩ rằng mong ước khi có điều kiện mình sẽ làm cho mình một quán café theo kiểu “môi trường”, nước chảy róc rách, cây cối nhiều để có thể ngồi nghỉ ngơi với bạn bè, không chú trọng kinh doanh (đợi tới hồi thành đại gia rồi nghĩ tiếp). Trước khi chào tạm biệt ra về cũng kịp ăn món phở khô đặc sản xứ này. Không biết có dịp nào để trở lại không nữa. 

Author: Lorian Mr
•12/19/2012 01:32:00 SA


Một chuyến đi không nằm trong dự tính, nhưng không phải là không có ý nghĩa của nó, tốt nữa là khác.

Đi thì cũng nhiều ngày, nhưng mà tính ra vẫn chưa gặp hết được những người mình muốn gặp, ghé lại những nơi mình muốn đến… âu cũng là điều không tránh khỏi, nhưng cũng thấy có lỗi ghê, buồn buồn gì đâu.

Gặp lại bạn bè là điều quan trọng nhất, luôn có một cảm giác là lạ, có khi hồi hộp, và giúp mình nhớ lại những ngày đã qua và kể cho nhau nghe, đôi khi là những chuyện chưa bao giờ kể hoặc những chuyện chưa bao giờ nghe. Bật mí những bí mật làm con người ta cảm thấy thú vị khi mình biết điều mà rất ít người biết.

Author: Lorian Mr
•11/30/2012 12:12:00 SA


Địa điểm sống có thể ảnh hưởng rất lớn đến thói quen hàng ngày của mình.

Nếu sống một nơi không có tivi, điện lại hạn chế, xa cuộc sống đô thị, gần với thiên nhiên hơn…

Thì thói quen hàng ngày là… đi ra đi vô, nhìn trời nhìn đất, thấy cảnh nào đẹp là lấy điện thoại ra tìm góc chụp.

Thói quen là nghe đài trên sóng radio, một điều mà từ cái thời sinh viên mới thực hiện (và ngóng đợi nghe chương trình ca nhạc yêu cầu có ai đó tặng cho mình qua câu “xin tặng bài hát này cho tất cả bạn nghe đài”, xúc động ghê ^^)

Thói quen (không thích) là 6 giờ lại tót lên giường nằm trùm mền, giăng mùng cố ru mình ngủ đi, nhưng trằn trọc lăn qua lăn lại, thức lên ngủ xuống vì trời lạnh, rồi 6 giờ sáng hôm sau đã dậy (tính ra thời gian ngủ là 12 tiếng)

Thói quen là ngày 3 bữa cơm thịt heo gồm canh thịt heo, thịt heo xào, thịt heo luộc, mở heo trộn rau (đến nỗi có lúc nghĩ rằng khi về lại đô thị thề sẽ kiêng thịt heo 1 tháng). Ăn nhiều ngủ nhiều hay ăn được ngủ được là heo.

Rồi… giờ lại trở lại nơi ấy, thói quen cũ lại (phải) trở về thôi.
Author: Lorian Mr
•9/30/2012 09:39:00 CH
“Vì mình thấy rằng trung thu ngày càng mất đi ý nghĩa thực sự của nó. Nếu muốn nhìn trung thu một cách trọn vẹn, tốt nhất là đi về những vùng quê, còn có lồng đèn trung thu tự làm, lũ trẻ cùng nhau tung tăng đi chơi. Chứ ở thành phố, đèn lồng là những thứ đèn chạy bằng pin của Trung Quốc sang, tuy đẹp mà vô hồn quá. Rồi nó cũng là dịp để những người lớn biếu tặng bánh trung thu cho nhau, những hộp bánh đắt tiền, mà chỉ cần ăn một mẩu nhỏ thôi là ớn rồi. Và trung thu ngày càng không phải cho trẻ con nữa.”


Những gì mình viết cách đây mấy năm giờ vẫn thấy đúng. Đã quá tuổi để háo hức mỗi khi trung thu đến để mong chờ một cái bánh trung thu, để cầm một cái đèn lồng trên tay và đi tìm một đoàn múa lân nào đó xem,. Nhưng những đứa nhỏ hơn giờ cũng chẳng còn mặn mà với nó nữa, chỉ đòi mình dẫn đi ăn KFC… Dù sao khi mà ý nghĩa của nó không còn thì mình cũng không hy vọng là chúng nó sẽ nhớ tới những ngày trung thu làm gì.

Đối với mình bây giờ mà nói, những ngày như thế này đơn thuần chỉ là dịp để ngồi nhớ lại những năm về trước như thế nào. Thực ra bất cứ một dịp nào mà không còn ý nghĩa đơn thuần, đẹp đẽ ban đầu của nó mình đều không thích (nếu không muốn nói là ghét) chạy theo xu hướng chung của mọi người.

Ở nhà mở laptop lên quậy coi bộ vui hơn.
Author: Lorian Mr
•9/29/2012 09:28:00 CH
Cuối cùng… cũng hết 6 tháng.

Lại trở về nơi bắt đầu

6 tháng, nhìn lại… như thời gian để nghỉ ngơi, có điều nghỉ ngơi nhiều đến nỗi giờ cảm thấy mình lười biếng quá, gần như không học tập gì nhiều cả trong thời gian qua.

Một nơi xa, ít người, nơi để vui chơi, cafe… mà dù có cũng không quan trọng khi mà cái laptop trở thành vật bất ly thân với mình để… chơi game.

6 tháng để đầu óc được nghỉ ngơi chút ít.

6 tháng đủ để khi đi cũng quyến luyến ít nhiều, tuy là từ nơi mình ở đến đó chỉ khoảng 20 km, nhưng giờ cũng dễ gì có cơ hội trở lên nơi ấy.

Xong, trở về…

Đã lên danh sách những thứ tiếp tục cần làm, trở về cuộc sống của một người ngày làm đêm nghỉ ngơi, cuối tuần thư giãn.
Author: Lorian Mr
•9/06/2012 01:28:00 SA

Không biết bắt đầu từ đâu trước những cái hỗn độn trong trí óc về những thứ hỗn độn trong cuộc sống.

Ý nghĩa của cuộc sống này là gì? Có phải là thỏa mãn được những nhu cầu của bản thân, hay là cố gắng để hoàn thành ước nguyện của mình? Và đau xót là nó lại phụ thuộc vào phán xét của con người.
Author: Lorian Mr
•7/04/2012 12:57:00 SA
Những ngày này cách đây khoảng 10 năm (chính xác là chục năm), mình rời khỏi cái thành phố thân yêu (ĐN city á) theo chuyến tàu hoàng hôn vào TPHCM thi Đại học. Cái thành phố gì đâu mà người đông quá trời quá đất, làm gà con tài năng mới xuất chuồng cũng thấy lo lo. Cái ngày thi trời đổ mưa ban chiều, không biết lúc đó có nhớ nhà không nữa, nhưng chắc lo tập trung chuyên môn để thi cử.

Author: Lorian Mr
•6/19/2012 11:24:00 CH

Mở đầu bài viết nên nói rõ ràng là do mình không ngủ được. Lục lọi trong cái laptop những dữ liệu cũ, những hình ảnh xưa, những bài viết cách đây vài năm, cái thời mà hễ cứ chuyện gì xảy ra là gần như thành một bài viết… siêng năng thiệt.

Giờ càng ngày càng ít viết đi, cả lý do không có đề tài và không có thời gian để ngồi suy ngẫm nhiều như xưa nữa. Thế nên một ngày nằm lăn qua lăn lại cũng là một cơ hội để suy nghĩ và… viết.
Author: Lorian Mr
•5/11/2012 11:48:00 CH
Bất chợt khi mà hơn nửa giờ nữa là kết thúc ngày thì nhớ ra hôm nay là một ngày kỷ niệm. 7 năm trước đó là một ngày buồn, có thể rất buồn vào lúc đó.

7 năm, nhiều việc đã đổi khác, có lẽ người cũng đã đổi khác lắm rồi, hình như cũng hơn 2 năm rồi không gặp lại. 7 năm đó, mình nghĩ mình đã thay đổi rất nhiều, già dặn hơn, trầm tính hơn, và khả năng chịu đựng với nỗi buồn cao hơn, mà hình như bề ngoài cũng lạnh lùng hơn. Nghe có vẻ như một lời tự khen nhưng không biết đáng vui hay buồn.

Author: Lorian Mr
•4/08/2012 11:00:00 CH
Khoảng cách bao xa thì duy trì được một tình bạn?

Vài chuyện xảy ra gần đây làm mình suy nghĩ về câu hỏi này. Làm sao mà một người ở xa hàng trăm cây số vẫn có cảm giác gần gũi, và một người có thể gặp nhau hàng ngày lại cảm thấy cách xa vời vợi?

Cố gắng nối gần lại với những người ở khoảng cách xa xôi, nhưng người có lẽ cảm thấy có quá nhiều rủi ro, hoặc là như trò chơi mà xác suất thua nhiều hơn… nên cho mình cảm giác hụt hẫng khi liên lạc với họ. Và có người, chỉ vì cái tính bốc đồng, giận hờn vô cớ mà làm cho khoảng cách tình cảm trở nên dài ra.
Author: Lorian Mr
•4/06/2012 11:21:00 CH
Mong rằng 06 tháng sẽ như một giấc ngủ vùi. Vì thật sự mình mong rằng 06 tháng này sẽ trôi qua nhanh, để có thể mọi việc trở về như nó vốn có.

Những dự tính của mình không dễ gì sẽ đi theo ý muốn của mình, rất thường xuyên. Vậy nên mình sẽ tập quen với những điều không mong muốn nó xảy ra, và tốt nhất là sử dụng thời gian theo cách hiệu quả nhất. Tranh thủ làm những điều nho nhỏ mình dự tính để tiếp tục ấp ủ những ước mơ.
Author: Lorian Mr
•3/17/2012 10:28:00 CH
Khi mình viết những dòng này, ngẫm nghĩ không biết sẽ có bao nhiêu người ghé blog của mình và đọc được những dòng này. Có lẽ chỉ dưới chục người, hoặc nhiều lắm cũng chỉ gần trăm người. Điều này cho thấy mức độ “hot” của blog của mình trên thế giới mạng vô cùng rộng lớn.

Dù sao, thì viết blog cũng là một thú vui “tao nhã” “^_^”, ai đọc cũng được, không đọc cũng chẳng chết một ai, nếu được người đọc quan tâm và viết vài dòng comment thì đó là một niềm vui nho nhỏ.

Thế nhưng, có những trang web, blog mỗi ngày có lượng truy cập vào đáng ngưỡng mộ, nhưng không biết nội dung của nó ra sao? Từng tự hào là một trong những trang web được truy cập nhiều nhất, nhiều nhì… hay gì gì đó thể hiện sự quan tâm rất lớn của cộng đồng mạng đến trang đó. Nhưng nhiều khi mình thấy nó như là một tờ báo lá cải, lá mía, lá chuối… không hơn không kém.
Author: Lorian Mr
•2/06/2012 11:22:00 CH
Nếu…
Nếu…
Nếu…

Không nói về những câu điều kiện nữa. Chỉ là một phút nhớ khi cập nhật được thông tin mới.
Author: Lorian Mr
•1/01/2012 08:17:00 CH
Một tờ lịch bỏ xuống, một tờ lịch mới được đặt lên. Cũng nên có vài dòng để tiễn đưa năm cũ và đón năm mới.

Nếu chấm theo thang điểm 10 thì mình nghĩ năm này mình đạt được cỡ 7 điểm (không đủ giỏi *_*).

Thường thì mình ít khi nhớ đầy đủ những việc mình đã làm được, mà chỉ nhớ những điều mình chưa làm (bi kịch ở đây nè) để đánh giá lại bản thân. Tất nhiên là cũng có những điều ghi dấu ấn đậm nét:
Author: Lorian Mr
•12/25/2011 12:00:00 SA
Sau những trận bóng đá nảy nửa trên Play Station 2 với mấy đứa bạn, về lại căn phòng VIP của mình… Noel cũng là một ngày bình thường đối với mình, nhưng thấy mọi người rộn ràng hơn, đương phố nhộn nhịp hơn nên cũng có cảm giác khác xíu. Nhớ về những Noel xưa…