Author: Lorian Mr
•3/09/2026 10:40:00 CH
Mỗi một dịp nào đó, mình hay có xu hướng nhìn lại bản thân, coi đã đi tới đâu, đã làm việc gì, đã không làm được gì. Tựu chung lại, là do mình quá phân tâm vào nhiều điều, làm cho những thứ cần phải làm bị chia sẻ sức lực. Đọc bài của tác giả Nghệ để ngẫm lại.

4 điều anh em nên rà soát và thử nghiệm cho năm mới, nhất là chuyện mỡ thừa trong thân, mỡ thừa trong tâm, và mỡ thừa trong trí nữa.
lịch sống mỗi ngày, tôi chia ra 2 nhóm hành động chính, cũng là nền tảng chính cho xuyên suốt bài này:
nhóm hoạt động A: là những việc giúp thân tâm anh em càng làm, càng khoẻ, thanh nhẹ, đàng hoàng và real hơn.
nhóm hoạt động B thì ngược lại, càng làm, càng giữ lâu thì càng làm thân tâm trí của anh em đi xuống và ảo hơn !

1. cắt mỡ trên thân,

làm gì làm, nếu 1 năm hơn rồi, anh em chưa làm cái khám tổng quát máu và siêu âm cơ bản nào thì nên sắp xếp làm ngay! thân ta như chiếc xe,
xe hỏng thì hành trình trải nghiệm ở game đời này sẽ dừng lại !
tình, tiền, danh vọng sẽ bớt ý nghĩa khi sức khoẻ bắt đầu lao đao!
giữ thân ít mỡ thừa, bộ đồ lòng vận hành trơn tru nhất thì lịch sinh hoạt trên thân của anh em phải thuộc nhóm A trên hơn 70% thời gian.
ăn gì vào người, anh em phải xem có thuộc nhóm A hay không… lâu lâu chiều bản thân, ăn bậy tý cũng được, ngủ trễ miếng, nhưng không nên thành nếp mỗi ngày.

2. cắt mỡ trong mối quan hệ,

gặp ai, giao tiếp gì, đều tiêu hao năng lượng hết,
nếu bình tâm rà soát lại tất cả các cuộc gặp gỡ thì sẽ thấy mỡ thừa sẽ rất nhiều, nếu anh em cắt bớt 70% các cuộc gặp thì thu nhập anh em vẫn không giảm so với lúc trước.
tại sao tôi dám kết luận như vậy?
vì 95% câu chuyện người ta hay bàn thường ngày thì toàn các việc không ra giá trị nhiều (để giúp mình tốt lên)… cái này anh em phải quán chiếu nó với nhóm A ở trên, mới thấy chúng ta ‘tám’ nhiều hơn ‘làm’.
anh em nào nhìn được và cắt bớt các mối quan hệ không cần nữa thì việc gì sẽ diễn ra?

rãnh hơn rất nhiều,
thêm thời gian để làm nhóm A
thêm năng lượng để làm nhóm A
mà một cái hao năng lượng nhất nữa là nói qua nói lại rồi choãng nhau, giận hơn nhau, rồi tâm lại tốn năng lượng cho sân hận nữa.
gặp nhau ở ngoài chưa đủ, một ngày lên phây cập nhật nhau liên tục…! cái gì nhiều quá thì nó mất hay.

3. cắt mỡ trong tâm

nguyên lý của trời đất, có vô thì phải có ra, một dòng chảy liên tục,
ăn vào gì vào thân, lấy các dinh dưỡng cần thiết thì lại thải ra,
tâm cũng thế, nạp gì vào tâm mình mỗi ngày, chủ ý hay vô tình, thì đều phải có đường đi ra hết!
đa phần, anh em không biết cách cho ra (xả tâm), nên cái quái gì từ ngoại cảnh tác động vào cuộc đời anh em thì anh em ôm hết trong tâm.
lâu ngày, tâm không xả, không thải ra những mỡ thừa thì nó sinh bệnh trong tâm… tâm đã bệnh thì nó sinh ra đủ bệnh khác các bệnh xã hội hiện giờ, 99% là do không quan sát được lịch sinh hoạt của mình đang có vấn đề, vì 16 tiếng mình thức, đều lao đầu vào các hoạt động nhóm B…
cắt mỡ trong tâm hay nhất là
một ngày phải có ít nhất 30 phút, vận động nhẹ, đều, mà phải ra mồ hôi, khúc cơ thể nóng lên và máu huyết lưu thông đều, mồ hôi ra thì tâm cũng được xả theo.
đi bộ đều, đạp xe đều, bơi, cầu lông, bất kỳ vận động lành mạnh nào, miễn ra mồ hôi đều nhẹ tầm 15-20 phút là anh em xả được tất cả, chứ không riêng tâm
giỏi hơn nữa, thì ngồi yên không làm gì hết, ngắm trời ngắm đất, rồi coi cái tâm nó chạy cỡ nào trong đầu mình… tập ngồi yên 15-20 phút mỗi ngày thì tự động tâm nó bớt nhanh lại.

4. cắt mỡ trong trí

đây là chủ đề lớn, nhưng quy chung dễ nhớ nhất… về trí thì cũng quy về 2 nhóm hoạt động chính, A hay B như ở trên. chuyện anh em tin gì, thờ gì, nguyện gì, làm nghề gì, muốn là ai, trở thành gì trong cuộc đời này, thì không cần bàn sâu, vì nó còn chạy dòng nghiệp lực của mỗi người,
tuy nhiên,
trí, anh em nghĩ gì và quyết gì vẫn phải tuân theo luật chơi chung của trời đất thôi,
gieo gì gặt đó,
trí thông minh tài giỏi đến cỡ nào, mà gây hại cho người và cho cả mình thì nhân gì ra quả đó thôi.
hiểu nhân quả và hành động đúng nhân quả là cái trí tuệ xịn xò nhất mà anh em có thể yên tâm sống ngon lành trong tất cả các cõi.
đạo gì anh em đang theo không quan trọng, hoặc thế lực bóng tối, bóng sáng nào, linh hồn này nọ nào đang chống hay trợ anh em cũng không quan trọng, vì nó cũng không còn ảnh hưởng anh em được nữa.
cứ sống đàng hoàng, tử tế, thuận theo nhân quả, không hại người hại mình, vì không một ai gây hại cho anh em được đâu.
nhân quả luôn công bằng,
nên trời đất không thiên vị ai cả,
từ người đến súc sinh, linh vong, thần thánh nào cũng trên nền nhân- quả hết.
nên tâm trí càng đàng hoàng tử tế,
anh em sẽ được trời đất bảo hộ!

nói cách khác, là chính nhân quả của anh em bảo hộ cho anh em.
đó là tấm lá chắn mạnh nhất và trí tuệ nhất mà chúng ta nên bồi dưỡng mỗi ngày, vì thân người và thời gian trải nghiệm ở game đời này rất quý.

tóm lại,
cắt mỡ trên thân, tâm, trí
cứ quán chiếu trên 2 nhóm hoạt động trên,
mình ăn gì, nghĩ gì, làm gì, gặp ai… mà mỗi ngày trôi qua mà thân tâm trí mình càng nhẹ hơn, lành hơn, ít drama hơn… đàng hoàng hơn, giúp mình đi lên hơn.. đó là con đường xả ly, xả đi những thứ không cần thiết nữa.
còn để nhìn được cái gì không cần thì phải chính anh em lắng nghe thân tâm của chính mình … theo đuổi va cầm nắm cài gì mà làm anh em mệt mỏi hơn thì phải cân nhắc.

ngoài tuệ nhân quả ra thì anh em cứ luôn tự nhắc mình thêm điều này:
khi mình làm một việc không cần thiết, thì mình đã tốn thời gian và năng lượng cho một việc cần thiết khác.
khi mình đem cái gì không cần thiết về nhà thì nó đang chiếm chỗ cho những cái cần thiết khác !
khi mình dành thời gian cho các mối quan hệ không cần thì mình đã mất đi thời gian và tâm trí cho những mối quan hệ cần thiết và cho cả bản thân mình nữa.

khi tâm/ trí mình chứa quá nhiều hạt giống không cần thiết thì một ngày anh em chỉ quần quật những việc KHÔNG giúp anh em sống khoẻ hơn, thanh thản hơn và real hơn.

vậy đi,
đi khám sức khoẻ,
quan sát lại coi, lịch sống của mình thì nhóm A hay nhóm B chiếm tỷ lệ thế nào..
vận động nhẹ đều ra mồ hôi 15-20 phút,
ngồi yên thảnh thơi 15-30 phút.
rồi bắt đầu cắt bỏ những cái không cần nữa!
Author: Lorian Mr
•1/24/2026 08:15:00 CH
Ai cũng mong muốn tình ở trên một đỉnh cao nào đó. Tuy nhiên mấy ai biết đâu là giới hạn của mình, để xác định được hướng đi, động lực, thời điểm. Bài viết trên Facebok Nghệ.

Phiên bản tốt nhất của một người & Chuyển nghiệp

Anh em nghĩ, số phận con người là cố định hay không cố định?
Nếu cố định, nghĩa là mọi thứ đã định mệnh rồi, vậy thì việc cố gắng hay không cố gắng nữa, có còn quan trọng nữa hay không?
Còn nếu không cố định, nghĩa là có thể ‘chuyển nghiệp’ được, vậy thì khả năng thay đổi số phận của một người đến mức nào?
nếu anh em hỏi tôi, vậy có thay đổi được số phận hay không?

thì câu trả lời của tôi là CÓ,
100% có thể thay đổi được hay hoàn toàn chuyển nghiệp được…

nhưng không phải kiểu từ con cá sấu rồi biến thành con khỉ leo cây ngay trong một kiếp được,
hoặc ngược lại, từ con khỉ leo cây mà bay thẳng xuống nước bơi nhanh như con cá heo!
Nếu phận tôi là con khỉ thì tôi chỉ thay đổi được TỐI ĐA trong range lựa chọn hay range số phận của một con khỉ mà thôi… (range lựa chọn là khoảng lựa chọn có thể chọn, còn range số phận là cái khung bàn cờ tối đa có thể di chuyển).
giả như, phận anh em là con cá thì chỉ tối đa trong không gian sông biển mà thôi… chứ không cách nào lên bờ để chạy đua với mấy con khác trên cạn được.

nên chuyện ‘hiểu phận’ rất cốt lõi, vì chưa hiểu phận mình ở đâu, chưa hiểu thế trận mình ở đâu thì mình sẽ hay ảo mộng về những thay đổi không có thật. Nên càng cố thì càng khổ, vì cuộc đời đó không dành cho mình.
vậy việc chuyển nghiệp hay thay đổi số phận, nên hiểu như thế nào?
Thay đổi được, nhưng phải trong cái range số phận của người đó.
và trong range số phận của một người sẽ có nhiều phiên bản. ví dụ, sẽ có một phiên bản tệ nhất, một phiên bản tốt nhất, hoặc một phiên bản trung bình !

anh em tập quan sát dần, sẽ thấy rõ hơn điều tôi đang nói, khi tiếp xúc với một người đủ lâu, có bao giờ anh em đặt câu hỏi, Anh A đó, Chị B kia, nếu dùng hết mọi năng lực (có thể) của họ thì liệu phiên bản tốt nhất của họ sẽ trông như thế nào?
tôi tin, trong một kiếp người, chưa biết nền tảng nghiệp lực của họ ra sao.. nhưng mỗi người đều có một phiên bản tốt nhất của chính mình hết!
Nhưng câu hỏi quan trọng là, liệu anh em đã tiệm cận được phiên bản tốt nhất của mình hay chưa? hay chỉ mới 50% hay 70% mà thôi, hoặc thậm chí mới 10-20%.
Hai năm nay trở lại đây, ai mà tôi tiếp xúc đủ lâu thì tôi cũng thường đặt một câu hỏi tương tự… liệu phiên bản tốt nhất của người này sẽ đến mức thế nào nhỉ?!
Chính tôi cũng tự hỏi mình câu đó, và hỏi cả những người gần tôi nhất… liệu trên quan sát của họ thì họ thấy tôi đã xài hết được đồ chơi mà trời đất đã ban tặng cho tôi hay chưa.
Về người khác, có người thì tôi gợi ý được, có vài người thì khó, nhưng cũng một số ít trong một năm trở lại đây… tôi thấy dòng nghiệp của họ đã chuyển.
Chính họ cũng hườm hườm nhận ra một sự thật là,
… hình như trong cái range số phận của mình thì họ mới chỉ chạm được mức trung bình mà thôi, và còn rất nhiều chỗ trống để kích hoạt lên nữa.
mà thêm một sự thật nữa… hầu hết những người tôi đã từng gặp chỉ mới kích hoạt được 40-50% phiên bản tốt nhất họ có thể chạm tới trong cái range của họ thôi. Mà đáng tiếc, không ai nói cho họ biết, là nếu họ đi vào đúng cái map của họ thì sẽ kích hoạt những năng lực rất lớn.
kiểu người có số đi tu, người ta hay gọi là có ‘căn’, thì tu cái là dễ sáng! tu thời gian, cũng dễ tiệm cận phiên bản tốt nhất của chính họ.
còn kiểu người khác thì phải sửa mình bằng cách lăn lộn ở đời, hôn nhân 2-3 lượt, thành bại liên miên thì họ mới đạt đến phiên bản tốt nhất của chính họ được.

Nó là vậy đó anh em,
tuy nhiên, anh em nên lưu ý một điều,
range số phận của mỗi người không giống nhau, đều phải dựa trên nền tảng nhân quả, phúc phần, và nghiệp lực của từng người nữa.
đôi khi, phiên bản trung bình của người A lại là phiên bản tốt nhất của người B… vì range của A quá rộng và nhiều trợ lực. nói cho dễ hiểu, tôi sinh ra là con heo, thì dù tôi có chạy nhanh nhất trong gia tộc heo đi nữa… vì cũng không thể nào đua được với con cọp có tốc độ tệ nhất trong gia tộc cọp.
cái khó của con người là chưa biết phận mình thuộc hệ con gì… nên rất dễ ảo tưởng về những cuộc chơi không thuộc về mình. thật ra hệ gì cũng phải cố gắng tốt hơn mỗi ngày thôi, chứ đã dở mà than trời trách phận hoài cũng chẳng tới đâu.
range ngắn range dài, phước dày phước mỏng gì, cũng phải tốt lên mỗi ngày hết.
… vì có khi cả đời, mình cũng không bao giờ biết, liệu đây đã là phiên bản tốt nhất có thể của mình hay chưa!!!

nên tôi xin sửa lại tiêu đề cho nó tương đối và khách quan tý,
sẽ không có phiên bản tốt nhất, nhưng hãy cố gắng là phiên bản bớt lỗi hơn ngày hôm qua một tý,
nhìn lại mình mỗi ngày,
sửa một ít mỗi ngày,
thì phiên bản cuộc đời sẽ tốt lên từng ngày,
không kịp đời này thì… đời tiếp có nền tảng tốt hơn để sửa mình tiếp, (nếu anh em tin rằng có đời sau)
Author: Lorian Mr
•1/03/2026 10:35:00 CH
Bài hát “Lời tạm biệt chưa nói” do nhạc sĩ Kai Đinh sáng tác, nằm trong dự án “Hương mùa hè”.
Bài hát nói về sự chia xa, hôm nay ta ngồi bên nhau đây, biết khi nào có thể gặp lại nhau, có khi là mãi mãi; nên có cơ hội gặp được nhau một lần thì cố trân trọng một lần.

Lời bài hát:

Như giọt mưa rơi xuống mặt hồ mùa đông
Lạnh giá là vậy phải không
Là trái tim mình xót xa chẳng nói nên lời

Khi mà ta chẳng thể gặp lại người nữa
Và ta nhớ về một chiều mưa
Mình đã ôm lấy nhau và
Cười với nhau rất vui và
Có biết đâu
Author: Lorian Mr
•12/27/2025 08:41:00 CH
Một cuốn hồi ký của một người nghệ sĩ mà mình rất thích – nghệ sĩ Thành Lộc. Cuốn hồi ký “Tâm Thành và Lộc Đời” là những chia sẻ về cuộc sống thật của một người sống hết mình vì nghệ thuật, được tận hưởng cái vinh quang cũng như nỗi buồn tận cùng mà nó mang lại.

Mình không có dịp xem Thành Lộc diễn nhiều, chỉ nhớ duy nhất 1 lần coi anh diễn vở “thằng Bờm có cái đầu to”, một vở diễn dành cho thiếu nhi nên khá nhẹ nhàng. Chưa xem anh diễn kịch dành cho người lớn, những vở diễn mà anh thú nhận là bị ám ảnh luôn cả nhân vật, như khi diễn xong 10 xuất đầu vở Dạ Cổ Hoài Lang, “tôi không về nhà được, tìm một quán nước lề đường nào đó và ngồi xả hết nỗi buồn trong lòng mình”, bởi vậy sao kịch của anh không hay cho được. Nhưng cũng chính vì vậy làm mình càng “ngại” đi xem anh diễn chính kịch, vì sợ sẽ bị ám ảnh theo nỗi buồn của anh.
Author: Lorian Mr
•11/18/2025 09:07:00 CH
Phim THE VOW (lời thề trong đám cưới) được dịch sang Tiếng Việt là YÊU LẠI TỪ ĐẦU theo nội dung của phim.

Được thực hiện năm 2012 bởi đạo diễn Michael Sucsy dựa trên cảm hứng từ một câu chuyện có thật của Kim và Krickitt Carpenter.

Truyện kể về một đôi nam nữ trẻ yêu nhau và lấy nhau, không may một biết cố bất ngờ xảy đến - một tai nạn giao thông đã làm cuộc hôn nhân của họ đi theo một hướng hoàn toàn bất ngờ khi cô gái đã mất đi một phần trí nhớ, chính là thời gian mà 2 người yêu và sống bên nhau.

Phim xen lẫn giữa câu chuyện phải xảy ra hàng ngày khi chàng trai đối mặt với cuộc sống kiếm tiền, và phải cố gắng để cả 2 có thể trở về lại với nhau bằng đủ mọi cách. Và sự trở về đó cần phải có sự nỗ lực rất lớn từ cả 02 bên.

Có những giây phút trong phim cho thấy tình yêu của những nhân vật đó rất mãnh liệt. “Hãy tận hưởng mọi điều nhỏ bé trong cuộc sống này vì một ngày nào đó khi bạn nhìn lại sẽ thấy chúng lại là những điều thật lớn lao”. Rồi khi có biến cố thì họ có một sự cảm thông “Tôi chọn ở bên anh ấy vì những điều chúng tôi đã làm được chứ không bao giờ rời bỏ anh ấy chỉ vì những điều anh ấy đã phạm sai lầm”.

(ảnh: elle.vn/the-gioi-van-hoa/nhung-cau-noi-hay-trong-phim-loi-the-nguyen-the-vow/)
Author: Lorian Mr
•10/26/2025 10:07:00 CH
Cuốn sách BIG MISTAKES của tác giả Michael Batnick, được dịch theo tên Việt là “Sai Lầm Chết Người Trong Đầu Tư: Những Thương Vụ Tệ Nhất Của Những Nhà Đầu Tư Đỉnh Nhất".

Trong đó, tác giả đã nghiên cứu về những nhà đầu tư nổi tiếng trên thế giới, với những thành công và thành đạt lớn. Tuy nhiên, cái chính của sách là kể về những lần thất bại của họ; có khi là thất bại rất thảm làm họ gục, có khi là thất bại để họ chuyển hướng đến thành công sau.

Mỗi nhân vật (trong đó có Warren Buffett) bên cạnh việc giới thiệu những phi vụ làm nên tên tuổi của họ trong ngành họ theo đuổi (mà khi tìm hiểu kỹ hơn thì đúng là thấy họ quá giỏi), khi đề cập đến thất bại đều cho một bài học cụ thể; tất nhiên không chỉ rút ra để dùng trong kinh doanh mà còn đưa vào cuộc sống được.
Author: Lorian Mr
•9/25/2025 09:11:00 CH
LAI RAI CHÉN RƯỢU GIANG HỒ là tác phẩm bàn về các truyện của nhà văn Kim Dung, trong đó mỗi bài viết có thể là tổng hợp từ nhiều nhân vật trong từng câu chuyện, có thể là chuyện tình yêu, chuyện uống rượu, chuyện võ và đạo. Hoặc từ một nhân vật mà phân tích ra cái sâu xa của tình cảm con người, của những bi kịch, từ đó răn mình và răn người.
Author: Lorian Mr
•8/28/2025 10:44:00 CH
Bài hát “GẶP MỘT LẦN LÀ ÍT ĐI MỘT LẦN” (Dương Lan Nhất sáng tác), đoạn điệp khúc nghe thấm lắm, cũng phải là kiểu người sâu sắc và nhiều trải nghiệm mới viết được những dòng nhạc này:

“Có những người sẽ không gặp lại nữa, có thể gặp một lần thì gặp một lần
Không phải mỗi lần ly biệt đều sẽ đợi được đến ngày sau trùng phùng
Có những người phải yêu nhiều hơn, nếu buông tay thì sẽ đi rất xa
Có thể một lần quay lưng thì sẽ không gặp lại nữa”

(Ảnh: youtube.com/watch?v=SpEThufd7hU)

Author: Lorian Mr
•8/09/2025 12:31:00 CH
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng kể rằng ông sáng tác bài hát SÓNG VỀ ĐÂU năm 1995 từ cảm hứng của câu kinh “Gate, Gate, Paragate, Parasamgate, Bodhi Svaha” (Yết đế, Yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha), dịch ra chữ quốc ngữ đại để là: “Vượt qua, vượt qua, tất cả chúng ta đều vượt qua, và đến bờ giác ngộ”.

Có thể, khi nghe bài hát theo hướng của đạo này, mỗi người đều có một cách hiểu của riêng mình về cuộc đời, về tình yêu, về thiên nhiên, con người…

Lời bài hát:

Biển sóng biển sóng đừng xô tôi
Đừng xô tôi ngã dưới chân người
Biển sóng biển sóng đừng xô nhau
Ta xô biển lại sóng về đâu?
Author: Lorian Mr
•7/26/2025 10:00:00 CH
Đôi khi, có những đoạn văn, ngắn thôi, cũng làm người đọc thấm thía và ngẫm nghĩ dài lâu.

MỘT ĐỜI, CÓ BIẾT BAO NGƯỜI ĐI QUA TA?

"Thế giới này nhỏ lắm, chỉ cần xoay người một cái là chẳng biết bạn sẽ gặp được ai.
Nhưng thế giới này cũng lớn lắm, chỉ cần quay lưng bước đi là có thể sẽ chẳng bao giờ được gặp lại..."
Đôi khi ta tự ví ta như một tài xế taxi, vòng vo đón khách, tài xế và khách cùng chia sẻ cho nhau một phần nho nhỏ cuộc đời, rồi khi khách tìm được bến đỗ của họ, coi như ta đã hoàn thành nhiệm vụ.
Giữa vô vàn những hành khách lên rồi xuống xe, tìm được ai là người có thể đồng hành cùng ta trong quãng đường cao tốc dài dằng dặc của chính mình?
Không phải ai đến cũng là để ở lại. Chỉ sợ ta không nhận ra người xứng đáng ở lại mà thôi.
Người ta có nhau thì khó, chứ lạc mất nhau lại quá dễ dàng.

Nguồn: Facebook những truyện ngắn hay.