Author: Lorian Mr
•6/21/2008 01:35:00 SA
Dù phụ nữ cố gắng bắt chước thế nào đi chăng nữa, cũng chỉ ở mức độ nào đó thôi. Ngon thì làm tới cùng coi sao...



Author: Lorian Mr
•6/21/2008 12:21:00 SA
Rồi tạm xong 1 môn thi, tranh thủ trang trí thêm cho blog chút. Viết vài dòng cảm nhận.
Mấy ngày hôm nay dù có buồn cũng cố ráng mà quên đi, nằm ru giấc ngủ đến để lấy sức mà học hành, tối nay thả cho nỗi buồn mặc sức vẫy vùng. Để rồi mai lại tiếp tục ôn thi nữa.

Mình biết mình buồn vì lý do gì, và cũng biết sẽ khó mà vượt qua được, nó cứ âm ỉ vậy thôi. Dần dần chắc cũng chẳng sao cả. Khi gặp mọi người, vẫn cười nói thực sự rất vui vẻ, vui tính, vẫn là con người mình muốn trở thành. Nhưng khi cứ một mình, “nó” lại hiện ra, không dứt. Chẳng biết khi nào mới là mình thật sự.

Ba gởi lá thư đầu tiên cho mình với những lời đọc xong chẳng thể nào buồn hơn nữa, có hồi âm hay không? Khi thi xong sẽ có câu trả lời, nhưng mình muốn cho ba biết mình suy nghĩ như thế nào. Nhưng rồi sẽ ra sao đây?...
Thôi buồn cũng đã nguôi, lo chuẩn bị học bài đi thi môn thứ 2 cho rồi.

Tuần sau lớp đi chơi, có vẻ vui lắm, xôm tụ lắm, lịch trình rôm rả trên mạng, tiếc là mình không đi được, vì đôi khi cũng phải nhìn lại mình coi thử đang ở vị trí nào. Mà hồi đại học bỏ lỡ cả 2, 3 chuyến đi luôn mà, giờ thêm 1 lần nữa có là bao.

Author: Lorian Mr
•6/20/2008 10:54:00 CH
Những tấm ảnh này được trích đăng trong danh sách "100 tấm ảnh đã làm thay đổi thế giới". Những tấm ảnh lịch sử có giá trị và gây xúc động mạnh cho người xem.

1. Uganda - 1980


1 bức ảnh về nạn đói ở Châu Phi, Uganda năm 1980. Bức ảnh miêu tả đôi bàn tay teo tóp vì đói của một đứa bé đang hấp hối trong lòng bàn tay của một nhân viên cứu trợ Liên Hiệp Quốc. Sự giúp đỡ tuy muộn màng nhưng đã nhen nhóm trong ta sự hy vọng về một thế giới tốt đẹp hơn trong tương lai...

2. Kền kền chờ đợi - 1993


Bức ảnh đoạt giải Pulitzer 1994 này được chụp khi xảy ra nạn đói khủng khiếp ở Xuđăng, mô tả một em bé đang đói lả nhưng vẫn cố bò về phía trại phân phát lương thực của Liên Hợp Quốc, cách đó khoảng 1m. Con chim kền kền đang chờ đứa trẻ bị chết để nó có thể ăn thịt. Bức ảnh đã làm cho cả thế giới bàng hoàng. Không ai biết điều gì xảy ra với em bé, kể cả nhà nhiếp ảnh Kevin Carter, người đã rời ngay khỏi hiện trường sau khi chụp. Ba tháng sau, Kevin tự sát...

3. Hành hình nô lệ - 1930


Tấm ảnh được chụp bởi Lawrence Beitler miêu tả cảnh 2 nô lệ da đen bị hành hình trước 10,000 người da trắng vì tội cưỡng hiếp 1 phụ nữ da trắng và giết chết bạn trai cô ta. Mặc dù tấm ảnh được thể hiện như việc hành hình kẻ có tội, nhưng cách tra tấn dã man và sự hả hê của đám đông bên dưới cũng để lại một sự ghê rợn cho người xem...

4. Nagasaki - 1945


Đám mây hình nấm trên bầu trời Nakasaki vào ngày 9 tháng 8 năm 1945 này đã giết chết hơn 80 ngàn người và đã trở thành nỗi ám ảnh đe dọa cho hòa bình nhân loại...

5. Bữa trưa trên đỉnh New York - 1932


Bức ảnh này của Charle Ebbets chụp 11 người công nhân đang ăn trưa trên một thanh đà, tại tầng 69, công trường xây dựng tòa nhà GE ở trung tâm Rockefeller diễn tả số phận cheo leo của những người công nhân nhập cư trong thời kỳ phát triển bùng phát của chủ nghĩa tư bản...

6. Hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu - 1963


Một trong những sự kiện chấn động thế giới: hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu để phản đối chính sách đàn áp Đạo Phật của chính quyền Ngô Đình Diệm trong cuộc biểu tình ngày 11 tháng 6 năm 1963 tại góc đường Phan Đình Phùng và Lê Văn Duyệt (nay là CMT8 – Nguyễn Đình Chiểu). Ngay lập tức, nó đã gây một ảnh hưởng rất lớn đến chính trị và truyền thông. Bức ảnh do Malcolm Browne chụp.

7. Người đàn ông đang rơi từ Trung tâm Thương mại Thế giới tại New York, Mỹ - 2001


Bức ảnh chụp người đàn ông đang rơi từ Trung tâm Thương mại Thế giới tại New York, Mỹ sau khi tòa nhà này bị 2 máy bay đâm vào trong sự kiện “11 tháng 9” này đã gây một cảm xúc rất mạnh đến người dân Mỹ. Nhiều người cho đó là sự xúc phạm đến người đã chết. Nhưng Richard Drew, tác giả bức ảnh thì biện hộ rằng, bức ảnh đã diễn tả một quyết định giữa sống và chết của con người khi bị dồn vào đường cùng...

8. Thảm sát Sơn Mỹ - 1968


Ngày 16 tháng 3 năm 1968 một nhóm quân nhân Mỹ (đại đội Charlie thuộc lữ đoàn bộ binh 11) dưới sự chỉ huy của người thiếu úy 24 tuổi William Calley nhận nhiệm vụ chiếm đóng làng Sơn Mỹ và tìm du kích Việt Cộng. Các binh lính đã hãm hiếp phụ nữ và bắn chết gần như tất cả dân cư của làng: 503 thường dân, trong đó là 182 phụ nữ, 172 trẻ em, 89 đàn ông dưới 60 tuổi và 60 người già...

9. Trại tập trung Buchenwald- 1945


Trại tập trung Buchenwald của Đức Quốc xã sau khi được giải phóng năm 1945. Hơn 43 ngàn người Do Thái đã bị hành hình tại đây. Trong ảnh là những người dân Đức bị buộc phải đi xuyên qua Buchenwald để tận mắt chứng kiến những gì mà quốc gia của họ đã gây ra cho thế giới...

10. Anne Frank - 1941


Chân dung của cô gái 14 tuổi Anne Frank, một trong 6 triệu người Do Thái đã bị Đức Quốc xã hành hình trong sự kiện Holocaust. Cả gia đình, bao gồm cô vài chị gái đã bị giết chỉ 1 tháng trước khi trại tập trung nơi cô bị giam được giải phóng. Cuốn nhật ký cùng bức chân dung một cô bé 14 tuổi, với đôi mắt to đang nhìn xa xăm về một tương lai mà ai cũng biết là không bao giờ đến được với cô, đã làm xúc động cả thế giới...

11. Omayra Sánchez - 1985


Đôi mắt đã ám ảnh người xem này là của cô gái 13 tuổi Omaya Sánchez trong thảm họa núi lửa Nevado del Ruiz ở Colombia ngày 13 tháng 11 năm 1985, đã giết chết 25 ngàn người. Trong ảnh, Omaya đã kiệt sức vì bị mắc kẹt gần 3 ngày đêm trước sự bất lực của lực lượng cứu hộ. Cuối cùng, mọi người đã ở bên cạnh em và cùng cầu nguyện đến khi em không còn cầm cự được sau 60 giờ. Bức ảnh được chụp bởi Frank Fournier.

12. Sự kiện Thiên An Môn - 1989


Bức ảnh của Jeff Widener được mang tên là “Người nổi loạn vô danh”, với hình ảnh một người đang đứng cản trước đoàn xe tăng của Quân đội Giải phóng Trung Quốc đang tiến vào để đàn áp cuộc biểu tình của hàng chục ngàn sinh viên Trung Quốc tại Quảng trường Thiên An Môn. Đây còn được biết đến với tên gọi “Sự kiện Thiên An Môn” nổi tiếng trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa tại Trung Quốc - Người đàn ông trong bức ảnh này có lẽ đã bị chính phủ TQ thủ tiêu...

13. Bãi tha ma sau trận chiến tại Pennsylvania - 1863


Những xác người nằm trơ trọi giữa đồng không mông quạnh dưới bầu trời xám xịt... một cảm giác rợn người khi bạn đứng trước một bãi tha ma sau cuộc chiến. Chụp trong cuộc Nội chiến Mỹ...

14. Thi hài của Che Guevara - 1967


Bức ảnh chụp Che ở Bolivia vào năm 1967 khi ông đã bị chết. Trước khi chôn cất ông vào một nơi bí mật, chính quyền Bolivia khi đó quyết định cho phóng viên vào chụp ảnh để họ chứng minh rằng Che đã chết. Nhưng việc giết đi một huyền thoại lại làm tăng thêm sức sống bất diệt của họ. Sau đó bức ảnh này loan đi toàn thế giới và tình cảm dành cho Che lại càng sống hơn bao giờ...

Author: Lorian Mr
•6/20/2008 09:52:00 CH
Lâu lâu cũng có người gởi những đoạn văn nhỏ nhỏ lên mạng, đọc cũng thấy hay và ý nghĩa. Bạn tôi nói khi gặp những câu như vậy thì hãy gởi cho bạn. Thôi thì gom lại thành một bài luôn vậy, từ từ cập nhật.

Tại sao chúng ta lại nhắm mắt khi ngủ, khi khóc , khi cầu nguyện, khi tưởng tượng và khi hôn nhau. Bởi vì những điều tốt đẹp nhất thế gian không thể nhìn thấy bằng mắt mà phải cảm nhận bằng con tim. Khi ban nhận được tin nhắn này….thì hãy cười đi nhé! Vì ít nhất đâu đó quanh đây…có một người luôn mong bạn hạnh phúc….vui vẻ…..và luôn yêu đời (6-20-6-2008)

Ngày xưa, rất lâu rồi, chó con hỏi chó mẹ, mẹ ơi hạnh phúc là gì? Chó mẹ bảo hạnh phúc là cái đuôi con đấy! Và thế là chó con quay lại tóm cái đuôi của mình, nhưng không tài nào tóm được, chú ngồi xuống oà khóc, và lại hỏi mẹ: - Tại sao con không thể nào bắt được hạnh phúc hả mẹ? Chó mẹ mỉm cười và nói rằng: "Con trai, tại sao con không tiến về phía trước và hạnh phúc sẽ theo sau con". Vậy chúng ta tại sao cứ phải đi tìm cho mình hạnh phúc nhỉ khi mà hạnh phúc luôn đi theo mình, hãy sống, hãy cảm nhận hạnh phúc mà cha mẹ đã cho ta. Hạnh phúc vì được sông bên những người bạn tốt!

Anh sẽ bắt đầu bằng cách nhắn tin cho em mỗi sáng! Có thể anh không đủ tài để nhắn những tin nhắn ngọt ngào, hay lãng mạn như những ai đó đã từng làm. Nhưng hãy cứ để anh thử một lần, rồi em sẽ thấy. Anh sẽ chỉ nhắn tin để gọi em thức dậy, để nhắc nhở em rằng ngày mới yêu thương đang chờ em và có một người luôn dõi theo từng bước chân... em đi, một người luôn muốn là bờ vai vững chải để cho em tựa vào mỗi khi em cảm thấy mệt mỏi, chán nản, mỗi khi em thấy yếu đuối hay vấp ngã, mỗi khi em khóc hay mỗi khi em thấy hạnh phúc,… Và cứ như vậy, mọi ngày như mỗi ngày, anh sẽ bắt đầu… “think of you”…
…… nhưng, chỉ là trong giấc mơ của anh, em à.!
Author: Lorian Mr
•6/13/2008 12:42:00 SA
Một thông điệp rất có ý nghĩa, viết về một thế giới tương lai nhưng đây không phải là câu chuyện khoa học viễn tưởng... Trước thực trạng về ý thức của con người ngày nay, bài viết như một hồi chuông đã có từ lâu lại vang lên cảnh báo một lần nữa. Hãy lắng nghe và giúp nó vang xa...

Life in the year 2070 (Cuộc sống năm 2070) là một trong những bài viết chưa được công bố của cựu tổng thống Ấn Độ - tiến sĩ A. P. J. Abdul Kalam. Nó là một cuộc đối thoại nhân bản giữa các thế hệ về giá trị của môi trường tự nhiên đối với sự tồn vong của loài người.
Author: Lorian Mr
•6/12/2008 10:27:00 CH
Dù đây là những tai nạn "thương tâm" đối với chủ nhân của nó. Nhưng không thể không cười.



Author: Lorian Mr
•6/12/2008 12:19:00 CH
Đã lỡ làm clip vui rồi, thì thêm mục clip nữa cho có vẻ đầy đủ, nếu thấy cái nào hay và đáng xem sẽ tạo thêm. Clip nhạc không chỉ thể hiện bài hát hay hay không, mà nó còn thể hiện cách trình bày nội dung trong một clip. Có những clip nghe… không hiểu gì hết (tiếng nước ngoài mà) nhưng thấy cũng hay vì nội dung rất tuyệt. Mong mọi người cùng thưởng thức.


Author: Lorian Mr
•6/12/2008 12:10:00 CH
Blog vẫn đi hơi chệch so với ước muốn của mình, đó là cần thêm một chút vui vẻ, điều rất cần thiết bây giờ. Nhưng tâm sự thì ít khi nào có vui vẻ, chỉ khi buồn người ta mới tâm sự thôi. Đành phải tăng sự giải trí thư giãn bằng cách thêm vào các clip vui vậy, dù làm loãng blog chút nhưng không sao, vui là chính.
Author: Lorian Mr
•6/11/2008 01:31:00 SA
Mở hàng là dòng tin nhắn của bạn: “nếu bạn đưa tay lên hái mặt trời, nếu không được thì bạn cũng có được những vì sao…” làm tôi nhớ tới 1 người con gái, cũng đã viết như vậy với tôi.

Năm này khác với những năm trước. Mình luôn dành thời gian để đọc lại nhật ký trong 6 tháng để biết được mình như thế nào trong những ngày đã qua để có thể biết mình nên làm gì kế tiếp. Vấn đề hiện tại của mình là thời gian, và sự tĩnh lặng trong tâm hồn. Mình cảm giác là mình dần mất đi 2 điều đó.

Thôi! Hôm nay không phải là ngày để suy nghĩ về việc này.

Có điều như mọi năm xa nhà, mình dành thời gian để chăm sóc mình chút, và chăm sóc luôn con ngựa xích thố của mình nữa, đồng cam cộng khổ mà. Năm nay được 12 tin nhắn chúc mừng, không biết là nhiều hay ít hơn năm trước. Chắc ít hơn, vì có vài người đã quên. Cuộc sống là vậy sao? Mình chẳng trách, vì giá trị của mỗi người trong lòng mỗi người là khác nhau, vậy mới phân biệt thân sơ chứ.

Mình ít bạn, không thể phủ nhận, nhưng cũng chẳng cần nhiều, chỉ cần 1 người có thể hiểu được mình là được, hay ít nhất là có người có thể chia sẻ với mình. Cảm ơn đời vì điều đó, để thấy mình không cô độc. Nhưng mà lòng mình như là cánh cửa thật hẹp, khó vào thật. Đằng sau vẻ lúc nào cũng có thể vui vẻ là một tâm hồn như thế nào, ai hiểu? Cái nào là người thật, có lẽ cả hai. Vì có lúc mình tự hỏi bản thân có cô đơn không? Có! Buồn không? Có! Hạnh phúc không? Cũng có. Một con người nhiều mâu thuẫn.

Năm nay sẽ không nhìn lại tuổi thơ nữa, mà mình sẽ nhìn vào hiện tại. Đang đánh mất đi cái gì chính mình cũng không biết, thật là một nỗi đau. Làm sao dừng tất cả lại được khi cuộc đời cứ tiếp diễn như cơn lũ dữ. Mình chỉ biết bị cuốn đi thôi ư? Mình nghĩ mình có khả năng hơn thế. Cái mình thiếu là 1 điểm tựa, đúng là vậy. Bạn mình chỉ vì không có điểm tựa nên cứ như đám mây lang thang trôi vô định. Còn bản thân mình sẽ kiếm điểm tựa ở đâu đây, cần phải tìm ra trước khi quá muộn.

Dù sao, chào mừng ngày mình bước vào đời!

Author: Lorian Mr
•6/10/2008 12:19:00 SA
Cái trò này chỉ có nước ngoài mới dám làm thôi. Chứ kiểu như ở Việt Nam thì có mà "ăn đập", nhưng dù sao cũng thưởng thức coi sao.