Ơn
Author: Lorian Mr
•4/06/2008 08:49:00 CH
Bài văn đăng trên Áo trăng, làm mình suy nghĩ: thế nào là trả ơn, thế nào là vô ơn.

Trung tâm y tế huyện gửi công văn xuống trạm y tế xã, với nội dung đại khái là: Dự án y tế cộng đồng có mở một lớp học đào tạo nhân viên y tế thôn bản, nhằm trang bị một số kiến thức cơ bản về sơ cấp cứu tại thôn. (Có hỗ trợ một ngày bảy nghìn đồng trên một người cho việc đi lại và ăn uống bữa trưa). Yêu cầu mỗi thôn cử một người.
Author: Lorian Mr
•4/06/2008 08:34:00 CH
Đây là nghệ thuật làm thiệp cắt giấy rất đẹp và ấn tượng của Nhật.
Tên gọi là Handmade Paper Craft (còn có tên Pop-up card)


Thử tìm thì thấy rất ít trang web có giới thiệu về các mẫu làm thiệp này. Nổi tiếng nhất là trang web http://www5d.biglobe.ne.jp/~m-uet của Yuichi Miyoshi.
Author: Lorian Mr
•4/06/2008 08:19:00 CH
Có điều là vẫn chưa quản lý được thời gian tốt được gì cả, nó cứ lòng vòng lòng vòng rồi hết ngày, mỗi tuần trôi qua rất nhanh nhưng chẳng làm được gì. Giống như bộ phim "Click" mình vừa mới xem ghê, cứ muốn thời gian qua cho nhanh, cho hết tuần nhưng rồi lại tiếc là vẫn chưa làm được điều gì ra trò cả.

Một ngày chủ nhật đã qua. Hôm nay mệt mỏi sao đâu á, đầu óc nghĩ gì gì đâu, không tập trung được gì cả.

Chiều đi đá banh mà chẳng chú ý, hậu quả là bị đá vào ào ào. Nhưng phong độ chỉ giảm sút nhất thời thôi, hehe.
Author: Lorian Mr
•4/06/2008 07:55:00 CH
Cuộc sống không phải chỉ là dành về phần của ta, có người luôn luôn cố gắng để thực hiện một ước mơ của mình và của người đã khuất về một thế giới đẹp hơn. Để cuối cùng khi mục đích đạt được, người ấy cũng được "về lại" với gia đình của mình.


Mở đầu là một cảnh chiến đấu hoành tráng, và cuối cùng chiến tranh kết thúc với chiến thắng thuộc về Roma.
Nhưng chiến tranh, giành giật với nhau làm gì? Để một người từ tướng quân thống lĩnh trở thành người mất cả vợ, cả con. Phiêu bạt thành nô lệ, rồi thành Võ sĩ giác đấu, chống lại hoàng đế - người đã hại vợ con mình.

Author: Lorian Mr
•4/05/2008 11:43:00 CH
Một ngày cuối tuần, học xong thì tụ tập một đống lại để đi ăn trưa. Xong về phòng ngồi chơi. Tuy bị stress nhưng sao mình vẫn nhí nhảnh vậy không biết, mà cũng may là như vậy chứ mặt lầm lũi nữa là tiêu luôn rồi.


Tối về ghé NVHTN chút, chợt nhớ ra là Diamon Plaza đang có chương trình gì đó. Vào chơi coi thử, thấy tụi nhóc Sài Thành ăn mặc đúng là phong cách thiệt, trông lạ mắt và xinh đẹp, tuy có hơi quái đản. Nói chung là thế giới đó khác xa thế giới của mình. Thời tuổi đó, cứ tụ tập 1 nhóm cứ lấy xe đạp chạy long nhong từ nơi này đến nơi khác suốt, vậy mà giờ thành biết bao nhiêu là kỷ niệm.

Author: Lorian Mr
•4/05/2008 12:17:00 SA
Có phần mềm nào có khả năng nghe một bài MP3, sau đó ghi ra thành từng nốt nhạc cũng như phân tích luôn thành các nhóm hợp âm để người chơi đàn ghita hoặc organ có thể nhìn vào và đệm được như các bài trong sách nhạc lý hay không?

Câu hỏi của bạn khá là hóc búa, nhưng sau khi tìm hiểu, chúng tôi nghĩ rằng dường như chỉ “Chord Pickout” là có khả năng đáp ứng được phần nào nhu cầu của bạn.
Author: Lorian Mr
•4/05/2008 12:14:00 SA
Phần mềm học tập Âm nhạc (11 files)

Play Guitar 2.0
Chương trình này dành cho các bạn thích Guitar nhưng chưa có điều kiên để học. Khi sử dụng chương trình này để học Guitar tất cả những điều bạn cần chỉ là yêu cây đàn guitar âm thanh của chúng và tính kiên nhẫn.Với chương trình này bạn sẽ học 5 chương, và chương trình sẽ hướng dẫn bạn 1 cách trực tiếp:Giữ lấy cây guitar của bạn thế nào,đặt tay thế nào,ngón tay để sao... Ở chương 4 bạn sẽ học về các nốt nhạc... Bạn hãy tự khám phá những điều lý thú của cây đàn guitar bằng chương trình này
Author: Lorian Mr
•4/05/2008 12:09:00 SA
Thiếu ngủ, mệt mỏi, ức chế và buồn bực = stress hôm nay.

Lòng buồn ghê đi, nhưng may là chỉ bị từ lúc tối, nên không gây hậu quả nghiêm trọng nhiều. Chỉ một hai người bị dính hậu quả của mình. Chứ nếu bị từ sáng chắc giờ nằm hối hận rồi.

Thời gian ngày càng ngắn lại thật, tối mặt tối mũi luôn. Chỉ biết là phải lầm lũi cố gắng trong khoảng thời gian này thôi.
Author: Lorian Mr
•4/02/2008 11:54:00 CH
Ở đâu ra bài thơ vui vui, chẳng biết tác giả.


Em vội bước ra đi quên Logoff.
Chẳng một lời dù chỉ tiếng Standby.
Em quên hết kỷ niệm xưa đã Add.
Quẳng tình anh vào khoảng trống Recycle Bin.
Anh vẫn đợi trên nền xanh Desktop.
Bóng em vừa Refresh hồn anh.
Từng cú Click em đi vào nỗi nhớ.
Trong tim anh... Harddisk .. dần đầy.
Anh ghét quá, muốn Clean đi tất cả.
Nhưng phải làm sao khi .. chẳng biết Username.
Hay mình sẽ một lần Full Format ..
Em đã thay .. Password cũ còn đâu!
Anh sẽ có một lần, anh sẽ cố
Sẽ Retry cho đến lúc Error.
Nhưng em hỡi làm sao anh có thể ..
Khi Soft anh dùng... đã hết Free Trial !
Hình bóng em vẫn mãi Default

Author: Lorian Mr
•4/02/2008 11:51:00 CH
Đã bắt đầu tịt ngòi sáng tác rồi, chẳng biết viết về cái gì cả, và chẳng có thời gian để ngồi thanh thản và viết gì. Đã có ý tưởng rồi, nhưng khi ngồi vào thì lại chẳng viết ra nổi một câu, thôi đành vậy, mình chẳng phải là tay viết chuyên nghiệp, muốn viết lúc nào thì viết.

Suốt ngày chạy long nhong ngoài đường, lấy mẫu về phân tích, rồi về chỉ kịp tắm rửa rồi đi học tiếp. Như vậy không phải là cách hay, thời gian đâu để nghiên cứu tài liệu đây chớ trời. Phải tìm ra giải pháp thôi chứ càng về cuối bài vở càng nhiều, sợ sẽ không kịp làm gì, thi chỉ 5, 6 điểm thì bực lắm.

Cu Ánh nửa đêm nửa hôm gọi điện khoe mới mua máy PS2 để đợi mình về diệt gọn. Chắc kỳ này nó luyện dữ lắm đây, không biết về mất bao lâu mới thắng lại được nó.